watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6581 Lượt

thật chẳng đơn giản chút nào, không những không khép kín mà còn có phần quá cởi mở. Đương nhiên Lương Tranh cũng lo lắng lần này lại làm hỏng việc. Chỉ có thể khiến cho đối phương thích mình, còn mình thì tùy cơ hành động. Phải chiếm lấy quyền chủ động, gặp gỡ với những cô ngỗ ngược như thế này tuyệt đối không được bị động, bị động là ăn đòn ngay. Tuyệt đối không được đem lòng yêu đối phương để đề phòng tình huống bị đối phương bỏ rơi. Nếu như vậy thì không chỉ mình Ngô Hiểu Quân được cười nhạo mà ngay cả Trình Triệu phú cũng có dịp chọc ngoáy, như thế sau này anh biết giấu mặt đi đâu?

“Chiều nay cô có rảnh không, tôi muốn hẹn cô ra ngoài nói chuyện!”

“Ờ, ở đâu nhỉ?”

“Lady first! Cô chọn địa điểm đi…”

Lương Tranh tiếng Anh bằng A chưa xong nhưng vẫn tận dụng mọi cơ hội để chêm vài câu tiếng Anh vào. Anh nhường quyền chọn lựa cho Ngải Lựu Lựu, thể hiện sự ga lăng của mình.

Não Ngải Lựu Lựu hoạt động như một cái máy, cô phải tìm một nơi nào đó thật sang trọng và đắt tiền, như vậy mới có thể chém đẹp anh ta, nhưng nhất thời cô chẳng biết đi đâu. Óc cô chợt lóe lên một ý tưởng, cô nghĩ đến cao ốc Lam Đảo, ở đó ăn chơi nhảy múa cái gì cũng có. Thế là Ngải Lựu Lựu liền cố tình giả bộ dịu dàng nói: “Hay là chúng ta đến cao ốc Lam Đảo đi, cách chỗ anh có xa lắm không?”

“Không xa đâu, gần lầm, vậy gặp nhau ở cao ốc Lam Đảo đi!”. Từ khu đô thị Quốc Mỹ đến Lam Đảo chỉ mất chưa đầy nửa tiếng, đối với một thành phố lớn như Bắc Kinh mà nói, đây là lộ trình rất gần. Lương Tranh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hẹn gặp được rồi, anh bổ sung thêm một câu: “Vậy sáu giờ chúng ta gặp nhau ở cổng Lam Đảo nhé!”

“Ok!”

Cúp điện thoại, Ngải Lựu Lựu bắt đầu cảm thấy căng thẳng.Cô thừa hiểu rằng bản thân chỉ là một con hổ giấy. Xem mặt ư ? Cô đã từng nghe nhưng chưa từng thử. Cứ nghĩ đến phải gặp một người đàn ông lạ mặt, để cho người ta nhìn mình từ đầu đến chân là chân cô đã mềm nhũn ra rồi.

Ngải Lựu Lựu đến phòng của Ngũ Sảnh Sảnh, thấy cô đang thu dọn đồ đạc liền thở dài, tỏ vẻ chán nản. Ngũ Sảnh Sảnh liền hỏi: “Sao thế? Mẹ cậu lại giục cậu mang con rể về à?”, Ngải Lựu Lựu liền kể đầu đuôi câu chuyện cho Ngũ Sảnh Sảnh nghe, nào ngờ Ngũ Sảnh Sảnh nghe xong liền tỏ vẻ rất hào hứng, vội vàng thêm mắm dặm muối, nói rằng Lam Đảo là quá rẻ cho anh ta rồi, nếu muốn đi phải đến Sanlitun, gọi một chai rượu tây cho anh ta “ộc máu” vì tiếc tiền, khiến cho anh ta cả đời này không quên nổi cô.

Một người luôn sáng suốt như Ngải Lựu Lựu rất dễ bế tắc trong cách xử lí các vấn đề nam nữ, cô mơ mơ màng màng gật đầu đồng ý với kế hoạch chém đẹp của Ngũ Sảnh Sảnh.

Vừa mới chải chuốt xong xuôi, đang chuẩn bị ra khỏi nhà thì Lương Tranh nhận được tin nhắn của Ngải Lựu Lựu: “Thật ngại quá, bạn tôi hẹn tôi đến Sanlitun đón cô ấy, chúng ta có thể đổi sang đó được không?”. Lương Tranh nghĩ, Sanlitun cũng không tồi, nhiều quán rượu, không khí tốt, nên chẳng do dự mà nhận lời luôn. Lúc này, trong phòng của Ngô Hiểu Quân đang phát bài Bài ca độc thân. Lương Tranh dựa lưng vào cửa nhìn vào bên trong, thấy Ngô Hiểu Quân đang ra sức gõ bàn phím, liền cất tiếng trêu chọc: “Hiểu Quân, tự vui chơi giải trí đấy à? Bài này hay đấy, hát đúng tâm tư của cậu!”

Ngô Hiểu Quân bò kính xuống, thổi phù phù lên mắt kính rồi nhìn Lương Tranh, vẻ mặt lạnh lùng: “Ăn mặc chỉnh tề thế chắc lại đi xem mặt chứ gì?”

“Hài, cậu nói xem cuộc sống được lựa chọn và không được lựa chọn cách nhau bao xa? Thôi được rồi, tôi quyết định làm từ thiện, cho cậu thử một lần. Sanlitun, hai người đẹp, nhường cậu một cô.Tiền chia đôi, ok?”

“Không đi đâu, tôi thấy đấy chẳng qua chỉ là cái bẫy sắc đẹp thôi. Cậu phải cẩn thận đấy, đừng có để chuyện gì xảy ra rồi lại trách tôi không nhắc trước!”

“Ngô Hiểu Quân, không chỉ có cái người cậu bị ế đến phát mốc mà ngay cả bộ óc của cậu cũng bắt đầu rỉ sét rồi. Đây là khách hàng chất lượng mà Trình Triệu phú giới thiệu đấy, không thể sai được! Người anh em, tôi đi đây!”

***

Lương Tranh đứng trước cửa một quán rượu ở Sanlitun theo như tin nhắn của Ngải Lựu Lựu. Một mình anh đứng ngơ ngác ở đó mất mười mấy phút, cứ có hai cô gái nào đi qua, anh đều lấy tinh thần, nhìn họ bằng ánh mắt nghênh đón, nhưng hết lần này đến lần khác anh phải thất vọng, bởi vì họ đều đi lướt qua anh. Lương Tranh đang lấy điện thoại ra nhìn thì cánh tay anh bị ai đó chạm nhẹ.

Lương Tranh ngoảnh đầu lại, ánh mắt đầy cảnh giác khiến cho Ngũ Sảnh Sảnh rùng mình. Cô mím môi cười rồi thử thăm dò anh:

“Anh… là Lương Tranh phải không?”

Lương Tranh vội vàng liếc mắt nhìn Ngũ Sảnh Sảnh với cô gái đang cúi gằm mặt đứng bên cạnh, mỉm cười lịch sự: “Vâng, tôi là Lương Tranh đây!”

“Thật ngại quá, đã để anh chờ lâu rồi!”

Lương Tranh mỉm cười vẻ ga lăng: “Không sao, ngàn năm mới có một lần mà!”, nói rồi anh chỉ tay vào Ngải Lựu Lựu: “Đây là bạn của cô à?”

“À phải rồi, tôi vừa đi mua đồ với cô ấy về.”

Ngải Lựu Lựu căng thẳng lén liếc mắt nhìn Lương Tranh rồi lại giả bộ là gái ngoan, cúi đầu e thẹn. Ngũ Sảnh Sảnh mím môi cười, kéo tay Ngải Lựu Lựu đi vào quán rượu. Lương Tranh vội vàng đi theo hai người, bước chân rất nhẹ, tâm trạng cũng không tồi. Anh vừa đi vừa ngẫm nghĩ: Cái cậu Trình này làm việc không đáng tin nhưng con mắt cũng được phết. Cái cô Ngải Lựu Lựu (thực ra là Ngũ Sảnh Sảnh) này còn xinh đẹp hơn cả trong tưởng tượng của mình, chỉ có điều ăn mặc hơi tùy tiện, nhất là cái đôi tất lưới màu đen, có biết bao đàn ông dán mắt vào đó, có vẻ thuộc vào dạng “hàng xa xỉ”. Văn vẻ cộng thêm gợi cảm, lại cả ngang tàng… ma nữ chăng? Cô gái kia có vẻ cũng không tồi, chỉ có điều đeo cái kính gọng đen to đùng che hết cả khuôn mặt, càng nhìn càng thấy ngố.

Ngải Lựu Lựu tối nay cố ý đeo một cái kính có gọng bình thường, đây là chủ ý tồi tệ của Ngũ Sảnh Sảnh, cô ấy nói làm vậy trông sẽ nho nhã và hiền dịu hơn. Đàn ông bây giờ đều thích như vậy cả, trêu hoa ghẹo nguyệt chán rồi, muốn quay lại nếm thử hương đồng gió nội, ai cũng thích các em chân chất hết. Ngải Lựu Lựu đi theo Ngũ Sảnh Sảnh vào trong quán rượu, lòng thầm nhủ: Cái gã Trai Già này thực ra cũng không già lắm, tướng mạo trông cùng được. Mặc dù miệng lưỡi không khéo, cũng không phong độ, chững chạc như phó tổng Lâm, nhưng xét về thân hình, tướng mạo hay khi chất đều xứng với mình. Hài… thôi cứ tạm gác lại đây đã, phải xem thằng cha này có bao nhiêu phần thành ý đã.

Phó tổng Lâm tên là Lâm Cường, là phó tổng giám đốc của Ngải Lựu Lựu, ba tháng trước mới về nhậm chức. Anh chàng này là Hoa kiều, từng du học ở Mỹ, tướng mạo đẹp trai khỏi nói, còn rất tài hoa, điều quan trọng hơn cả là nhiều tiền. Nghe nói mẹ anh ta mở công ty riêng. Về tinh thần thì anh ta ở trên cao, còn mình ở dưới thấp. Về tiền bạc thì thắng tuyệt đối. Vì vậy mà khi anh ta mới đến công ty, đám con gái trong công ty ai cũng để mắt đến anh, ít nhất là vì cơn khát tiền bạc, ngay cả đến trưởng phòng tài vụ đã có chồng rồi mà còn nức nở khen ngợi, không khỏi tưởng tượng ra cảnh được sánh vai với phó tổng Lâm. Ngải Lựu Lựu đương nhiên cũng chẳng phải ngoại lệ, lúc nào cũng nghĩ cách tiếp cận phó tổng nhưng mãi mà chưa có cơ hội.

Cả ba người đến một gian phòng nhỏ trên tầng hai dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ. Nhân viên phục vụ đưa cuốn menu cho Lương Tranh, Lương Tranh lại đưa menu cho Ngũ Sảnh Sảnh vì anh nghĩ đối tượng anh cần tấn công chính là cô ta. Ngũ Sảnh Sảnh tỏ vẻ rất tự nhiên, gọi một chai rượu vang và một ít đồ ăn vặt.

Lương Tranh rót ra ba cốc rượu, tự nâng cốc của mình trước:

“Đầu tiên tôi phải cảm ơn Trình Triệu phú, cậu ta đã tạo điều kiện cho tôi được làm quen với hai người đẹp. Tiếp theo tôi chúc hai cô mãi mãi trẻ trung và xinh đẹp!”, Lương Tranh nói rồi uống cạn ly.

Đúng là dân marketing có khác, ăn nói bài bản gớm.

Sau khi uống vài ly, Lương Tranh với Ngũ Sảnh Sảnh chơi vài ván xúc xắc. Hai người vừa chơi vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Nếu đổi lại là một năm trước, Lương Tranh chắc chắn không trụ nổi, ít nhất thì anh cũng không biết chơi xúc xắc. Nhưng Lương Tranh hiện giờ đã thay đổi hoàn toàn, những người làm marketing làm gì có ai không biết uống rượu chứ. Khách hàng thích nhất là đến quán rượu, những nơi giải trí náo nhiệt, còn phải có cả tay vịn.

Dần dần, Lương Tranh không chỉ biết uống rượu mà còn biết chơi cả xúc xắc. Ngũ Sảnh Sảnh cũng là khách hàng thường xuyên của quán rượu, hai người kẻ tám lạng, người nửa cân, xúc qua xúc lại, càng xúc càng hăng, chẳng ai chịu thua ai.

Ngải Lựu Lựu bị bọn họ gạt sang một bên, đành ngồi uống rượu một mình, sau đó rên rỉ những bài tình ca nhạt nhẽo, tự mua vui cho chính mình. Ban đầu cô không mấy để tâm, nhìn thấy Lương Tranh với Ngũ Sảnh Sảnh ngồi càng lúc càng gần, chơi càng lúc càng vui, thỉnh thoảng còn bật cười vui vẻ, trong lòng cô cảm thấy mất cân bằng. Cái đồ ngốc, anh đi xem mặt thì phải hỏi cho rõ đối tượng đã chứ! Mẹ kiếp, tôi mới là nhân vật nữ chính của ngày hôm nay đấy.

Về sau, Ngải Lựu Lựu thôi không ngồi u uất nữa, bởi vì càng

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT