watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6579 Lượt

cô. Trẻ thì chắc vừa mới tốt nghiệp đại học, già thì chắc cũng ngoài ba mươi. Cao thấp, gầy béo đủ cả, có xinh có xấu, nói chung là không thiếu thứ gì. Bởi vì đây là buổi tiệc xem mặt, không phải là đi thi hoa hậu, chỉ là để tìm đối tìm cặp chứ không phải để tụm năm tụm ba… Thực ra người ít hay nhiều không quan trọng, quan trọng là chẳng có cô nào lọt vào mắt xanh của Lương Tranh cả. Thay vì bảo Lương Tranh đến tìm đối tượng kết hôn, thà cứ nói anh đến tìm cái “duy nhất” trong đám đông thì đúng hơn. Nhưng điều đáng buồn là, tình cảm sét đánh chỉ có trong truyền thuyết, tìm được người tri âm tri kỉ thật là điều khó khăn.

Đây chính là lí do vì sao nhiều người ế. Bọn họ luôn kiên định lí tưởng “sống để yêu”. Nếu không thà ở vậy một mình, thà chết, thà cô độc cả đời chứ không tìm đại một người để lấp chỗ trống.

Lương Tranh đứng thu mình trong một góc quan sát đám người này, nhìn bọn họ mượn dũng khí từ rượu để đánh bóng bản thân… Tất cả những thứ này thì có liên quan gì đến bản thân nhỉ?

Không hề ! Anh đang tưởng tượng xem làm thế nào để gặp gỡ với người tình trong mộng của mình, làm thế nào để tìm được “duy nhất trong đời mình”. Sau đó cùng nhau đi du lịch, đi xem phim, cùng nhau nô đùa. Hai người sống với nhau đến răng long đầu bạc, dắt tay nhau đi tản bộ dưới hàng cây rợp bóng, cùng nhau nhớ lại những khoảnh khắc của tuổi trẻ…

Trong lúc Lương Tranh đang mơ màng thì đột nhiên có một cô gái xuất hiện bên cạnh anh. Nói một cách chính xác thì đó là một cô gái khoảng ba mươi lăm tuổi, thân hình gợi cảm và nồng nặc mùi rượu. Cô gái cười nhạt rồi nhấc cao cái ly lên, Lương Tranh hơi sững người rồi cũng giơ cao cái ly lên đáp trả. Lương Tranh chỉ khẽ nhấp một ngụm còn cô gái thì uống cạn, sau đó nghiêng cốc, ngạo nghễ nhìn anh. Lương Tranh đành phải cạn ly. Mùi rượu vang dịu ngọt, khác hoàn toàn so với tâm trạng phức tạp của anh lúc này.

“Hình như anh không tập trung lắm thì phải?”, cô gái nhếch khóe môi, vẻ tình tứ.

Lương Tranh cười: “Cô biết nhìn thấu tâm lí người khác à?”

“Nếu tôi mà biết thì đâu phải ngồi đây?”

“Thế cô sẽ ở đâu? Bàn đàm phán chắc?”

“Ha ha… thì tôi đã không phải tham gia cái buổi tiệc chán ngắt này!”

“Người đọc được suy nghĩ của người khác chưa chắc đã kết hôn sớm. Đứng trước mặt phụ nữ, đàn ông đều là lũ động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, cô càng đọc chỉ càng thấy kinh tởm mà thôi…”

“Ừm, nghe cũng có vẻ có lí!”

Lương Tranh sờ túi lấy bao thuốc, cô gái đưa tay ra xin một điếu, Lương Tranh liền châm thuốc cho cô trước rồi châm cho mình sau. Cô gái rất mạnh một hơi rồi ho sặc sụa. Lương Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, trịnh trọng nói: “Rượu phải thưởng thức từ từ, thuốc cũng phải hút từ từ. Còn về người ấy mà, cũng phải từ từ kiếm…”

Cô gái khẽ hừ giọng, có vẻ bất cần: “Hồi đầu tôi cũng nghĩ như vậy, với tuổi trẻ và nhan sắc của mình, cứ từ từ mà chọn, từ từ mà đợi, nhưng rồi giờ sao? Chớp mắt đã bốn năm… Người thì

đã từng li hôn, người thì có cả con nhỏ; điều kiện tốt thì chẳng ngó ngàng đến tôi, điều kiện kém tôi lại không cam tâm. Giương mắt nhìn những gã đàn ông trước đây từng theo đuổi mình kết hôn rồi sinh con, hạnh phúc mỹ mãn, anh có còn nghĩ phải từ từ tìm kiếm nữa không?”

Lương Tranh không trả lời câu hỏi này, anh cũng không muốn tranh cãi lời người phụ nữ “quá khích” này. Quỹ đạo sống của

mỗi người không giống nhau, đôi bên không thể sao chép hay tham khảo của nhau được. Anh chỉ mỉm cười đáp lễ, sau đó lặng lẽ hút thuốc. Cô gái gẩy gẩy điếu thuốc chẳng mấy thành thạo, có thể thấy cô hút thuốc chẳng qua là vì xúc động nhất thời. Lương Tranh dùng nĩa xiên một miếng dưa đưa cho cô. Cô gái cắn một miếng, hỏi: “Còn anh thì sao, tình hình thế nào?”

“Nói văn vẻ một chút thì tôi đang trên đường, trên đường xem mặt!”

“Thế còn nói thẳng ra thì sao?”

“Muốn tìm một người phụ nữ ngủ chung cả đời một cách hợp pháp…”

Cô gái cười tinh quái, cẩn thận cắn một miếng dưa rồi hỏi tiếp: “Tôi thấy anh cũng được lắm mà, lại rất biết quan tâm người khác, sao lại ế thế?”

“Cô không nên hỏi tôi, để tôi hỏi đám con gái các cô mới phải!”

“Ha ha, anh thật biết đùa!”

Hai người vừa nói chuyện vừa uống rượu. Cô gái càng lúc càng nói nhiều. Cô đến Bắc Kinh năm 2000, giờ đang mở một cửa hàng quần áo ở gần vườn bách thú, năm 2007 đã mua được một căn hộ ở khu vực Phong Đài. Mặc dù hiện giờ cô không phải lo chuyện ăn ở nhưng trong lòng cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn tìm một người đàn ông tốt để sống cuộc sống yên ổn như mọi người. Nhưng sự thực luôn trái ngược với mong ước, cô suốt ngày đi xem mặt mà chẳng có kết quả gì. Bước tiếp theo cô chuẩn bị đăng kí đi xem mặt ở đài truyền hình, cô không tin là cả nước này, thậm chí là cả thế giới này không có nổi một người đàn ông thuộc về mình.

Đúng là đồng bệnh tương liên, Lương Tranh rất thông cảm với cô gái này, cũng rất muốn giúp, nhưng lại không thể “hi sinh bản thân” để giúp cô ấy được. Tình chị em đối với Lương Tranh mà nói mặc dù độ khó không lớn nhưng cự li lại quá lớn. Hơn nữa rõ ràng là đối phương cũng chỉ coi anh như một cậu trai ít tuổi mà thôi. Hai người lại uống thêm vài ly, nói chuyện phiếm thêm dăm ba câu, cô gái ngà ngà say lảo đảo bỏ đi. Cái bóng cô đơn ấy đã nhắc nhở Lương Tranh một điều: “Em trai, tuyệt đối đừng có dẫm lên vết xe đổ của chị. Lên ti vi xem mặt chẳng khác gì tự bôi tro trát trấu vào mặt!”

Lương Tranh hụt hẫng bỏ về, thấy Ngô Hiểu Quân đang nằm dài trên ghế xem ti vi. Nhìn thấy Lương Tranh về sớm với vẻ mặt u ám, anh có thể chắc chắn đến tám, chín mươi phần trăm là bạn mình lại mất công toi. Ngô Hiểu Quân giả bộ quan tâm hỏi: “Hình như lại trở về tay trắng rồi hả?”

Lương Tranh cởi giày, đi dép lê vào, phản kích: “Xin lỗi, lại để cậu phải cười nhạo rồi. Nhưng mà nói chung còn hơn là một mình ngồi xó nhà nói chuyện với cái ti vi!”

“Ít nhất tôi cũng tránh được bụi bặm bám vào người!”

“Cái đấy thì đúng rồi, ai giống như cậu chứ? Suốt ngày ru rú trong xó nhà, chỉ biết nhìn mà thèm”.

Ngô Hiểu Quân ngồi bật dậy, chỉ vào mặt Lương Tranh gắt gỏng: “Với tính cách thuộc cung Xử Nữ các cậu, lúc nào cũng tưởng mình tài giỏi lắm, không phải người hoàn mỹ là không lọt vào mắt các cậu. Nhưng trên đời này có người thập toàn thập mỹ không? Không có! Cho dù có, họ cũng chẳng để mắt đến cậu đâu! Đúng là đau lòng!”

“Cậu thì sao? Suốt ngày ngồi ru rú xó nhà như thế thì gái nó tự tìm đến chắc? Có mà ngồi đợi đến ngày bị trĩ cũng chẳng có ma nào đến đâu!”

“Người anh em, đây gọi là dưỡng sức chờ thời. Bình thường không ra tay, một khi đã ra tay thì bách phát bách trúng!”

“Đúng thế đấy con rùa nghìn năm rụt cổ trong mai ạ. Đám người thuộc cung “Trai tân” các cậu đã dưỡng sức là dưỡng cả mấy chục năm…”

“Đúng là đồ thô thiển…”

“Ha ha, tôi còn tưởng cậu không biến sắc cơ đấy!”

“Cứ đợi đấy, tôi chắc chắn sẽ tìm được vợ trước cậu…”

“Tôi đang mở to mắt chờ xem cậu làm được gì đấy!”

***

Khi chúng ta hướng đến một sự vật nào đó, tâm trạng cũng bị ảnh hưởng rất nhiều, lần đầu tiên chạm được vào cảm giác rất mãnh liệt. Nhưng khi lần thứ hai chạm vào, cảm giác này sẽ nhạt đi một chút. Lần thứ ba sẽ càng nhạt hơn… cứ như vậy mà suy tiếp, chúng ta chạm vào càng nhiều thì cảm giác càng nhạt nhòa, cuối cùng là chẳng đọng lại gì. Giờ Lương Tranh đang có cảm giác này.

Mới chớp mắt đã ba tháng trôi qua, đây là mùa xuân ấm áp, lòng người rạo rực sức sống. Sự nhiệt tình của Lương Tranh trong việc xem mặt ngày càng giảm dần, lại cộng thêm với việc chuẩn bị đào tạo khép kín một tháng trời của công ty khiến cho anh đành phải tạm dừng việc xem mặt. Địa điểm đào tạo là ở Thiên Tân, đó là trụ sở chính của công ty.

Trong thời gian này, Trình Chí Huy gọi đến bảo có một cô gái ế muốn giới thiệu cho anh. Trình Chí Huy cũng là đồng nghiệp trước đây của Lương Tranh, là người Bắc Kinh, cũng là một trai thừa, nhưng tuổi tác nhỏ hơn Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân một chút. Anh chàng này thích chơi cổ phiếu, luôn mơ đến một ngày thắng lớn, một bước lên trời. Vì vậy mọi người đều gọi anh ta là Trình Triệu phú, anh ta cũng vui vẻ nhận cái biệt danh này. Dần dần, ba từ “Trình Chí Huy” gần như đã biến mất trong từ điển sống của anh ta.

Lương Tranh nói nếu là gái ế thì miễn đi, đã ế đến mốc xanh mốc đỏ ra rồi thì còn ai thèm nữa? Trình Triệu phú liền la lên trong điện thoại: “Anh Tranh thân mến, tôi đã nói với người ta rồi, anh không định chơi tôi đấy chứ?”, Lương Tranh đành phải thỏa hiệp, nói rằng đợi kết thúc đợt bồi dưỡng, về đến Bắc Kinh sẽ nói tiếp. Anh biết chọc giận thằng ranh họ Trình này chỉ thiệt cho mình.

Lương Tranh và các đồng nghiệp công ty ở lại Thiên Tân hơn một tháng, những người được đào tạo đều là tinh anh marketing.Một mặt là bồi dưỡng và phát triển, mặt khác là giao lưu và nghỉ ngơi. Chẳng mấy khi có cơ hội nghỉ ngơi tốt thế này, ai cũng hào hứng. Các đồng nghiệp đến từ khắp các vùng trong cả nước không thiếu người đẹp, nhưng người thì đã

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT