watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6598 Lượt

thuốc, tỉ mỉ phân tích: “Cậu là bị ế đấy, cậu hiểu không hả? Cậu không có cái nhìn chính xác về hôn nhân, cậu không biết bản thân mình phải tìm một người phụ nữ ra sao để chung sống, cậu mù quáng! Còn về chuyện sự nghiệp chưa thành ấy mà, đây chẳng qua chỉ là cái cớ thôi, nếu như sự nghiệp của cậu cứ mãi không thành thì cậu cứ không chịu kết hôn như vậy à?”

Lương Tranh không biết phải trả lời câu hỏi này ra sao, bởi anh hoàn toàn chưa từng nghĩ đến, đành phải hỏi vặn lại Ngô Hiểu Quân: “Thế tại sao cậu lại ế? Sao cậu không tự bắt mạch cho mình đi?”

“Tôi có người mà tôi thích, cô ấy ở Bắc Kinh, tôi chỉ đang chờ đợi thời cơ thích hợp mà thôi. Tôi không giống cậu, tôi có mục tiêu, tôi biết bản thân cần một người phụ nữ như thế nào?”

“Hai người từng gặp nhau chưa? Cậu biết đối phương chắc chắn sẽ chấp nhận cậu ư? Cậu đã có hành động gì rồi, và đạt được kết quả thế nào?”

“Cậu cứ chờ đấy…”, Ngô Hiểu Quân nói chắc như đinh đóng cột, Lương Tranh liền dùng cách tư duy của Ngô Hiểu Quân để hỏi vặn lại anh ta, kết quả là Ngô Hiểu Quân cũng cứng lưỡi không trả lời được. Hai người tiếp tục uống rượu, Ngô Hiểu Quân vẫn không chịu thua: “Đây toàn là những vấn đề mà cuốn sách của tôi cần phải nghiên cứu và tìm hiểu, cậu biết chứ?”

“Chính là cuốn Tại sao bạn ế? mà lần trước cậu nói chứ gì?”

“Chính xác!”

“Thế cậu cảm thấy nguyên nhân chủ yếu tôi bị ế là gì? Hay nói cách khác, tôi thuộc dạng bệnh nhân nào?”

“Cậu thuộc dạng bệnh nhân tổng hợp. Để tôi phân tích cho cậu nghe…”

Ngô Hiểu Quân liền buông đũa, chậm rãi châm một điếu thuốc lên, sau đó chạy vào nhà vệ sinh. Sau khi làm bộ làm tịch chán chê, Ngô Hiểu Quân mới chậm rãi nói: “Định hướng rất quan trọng, tôi lấy ví dụ để nói rõ cho cậu biết nhé. Xét về chòm sao thì cậu thuộc cung Xử Nữ, hay nói cách khác cậu có tính cách đặc trưng của những người thuộc chòm sao Xử Nữ. Cậu là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, lúc nào cũng ôm mộng tưởng tìm kiếm một nửa toàn vẹn, không chút khiếm khuyết. Tuy nhiên nhân vô thập toàn, cậu luôn nâng cao tiêu chí chọn bạn đời của mình, tức là luôn đặt mục tiêu quá cao. Nhưng người phụ nữ có thể đáp ứng được yêu cầu của cậu lại không ở cùng tầng lớp với cậu. Cô ta không muốn lấy một người như cậu, còn cậu thì lực bất tòng tâm, có nhón chân cũng chẳng với tới!”

Ngô Hiểu Quân nhấp một ngụm rượu, nhìn Lương Tranh đang rửa tai lắng nghe: “Còn những người thấp hơn cậu, cậu lại khinh không thèm. Còn những người cùng đẳng cấp với cậu, cậu lại chê người ta tầm thường, thực dụng. Kết quả là thế nào, cao không được mà thấp cũng chẳng xong! Đây… Chính là nguyên nhân chủ yếu về vấn đề hôn nhân của những người đàn ông thuộc cung Xử Nữ: tiêu chuẩn quá cao, định hướng mục tiêu không rõ ràng”.

Lương Tranh ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy cũng có lí: “Nhưng mà người đẹp ai mà chẳng thích. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà lại!”, thấy Ngô Hiểu Quân tỏ vẻ không vui, Lương Tranh liền nói: “Thôi được rồi, cậu nói tiếp đi!”

“Còn nữa, đó là người từng bị tổn thương về tình cảm dẫn đến tâm lí thay đổi. Họ thường không tin tưởng vào tình cảm, hay nói cách khác là không có niềm tin đi tìm tình yêu mới. Cậu từng bị người yêu đá, mặc dù với người vô tâm vô tính như cậu thì không ảnh hưởng gì quá lớn, nhưng nội tâm của cậu đã bắt đầu có sự đề phòng. Có phải cậu cảm thấy bất cần, coi chuyện tình cảm như khái niệm trò chơi ? Đây là nguyên nhân thứ yếu, cậu không thành thật với chuyện tình cảm, nội tâm không còn trong sáng”.

“Tôi bị đàn bà đá á? Sao tôi không biết nhỉ?”

“Thôi đi! Cậu có còn muốn nghe nữa hay không?”, Ngô Hiểu Quân nổi đóa.

“Có có, muốn nghe lắm chứ! Chính vì hai điểm này ư?”

“Cuối cùng, chính là vì cậu có tâm lí quan sát và chờ đợi. Bên cạnh cậu có không ít con gái, nhưng lúc nào cậu cũng có cảm giác có một cô gái nào đó còn tốt hơn, thích hợp hơn đang ở đâu đó chờ đợi mình. Nhưng người con gái ấy là ai cậu lại không biết, cô ta chỉ tồn tại trong giấc mộng và ảo tưởng của cậu mà thôi. Lại cộng thêm với việc cậu chưa lớn tuổi, cảm thấy còn có thể chờ đợi thêm vài năm. Nhưng thời gian đã qua đi rồi, ba năm, rồi lại ba năm, đã mười năm rồi, cậu vẫn độc thân. Đời người ngắn ngủi được bao nhiêu năm? Thực ra chẳng có ai chờ đợi cậu hết, là cậu tự tưởng tượng ra mà thôi, mong muốn giấc mơ trở thành hiện thực…”, Ngô Hiểu Quân càng nói càng hăng, thậm chí còn lôi cả lời thoại phim vào.

Lương Tranh châm một điếu thuốc lên, cười nói: “Nói thực lòng, cậu nói khiến cho đầu óc tôi thấy rối hết cả lên, toàn những thứ lung ta lung tung gì đấy, lại còn xuất bản thành sách nữa. Để tôi tổng kết lại nhé: đầu tiên, tôi là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, bới lông tìm vết; thứ hai, tôi là người từng bị tổn thương về tình cảm, mất đi niềm tin; thứ ba, tôi đang ôm tâm lí chờ đợi, do dự không đi đến quyết định, sống trong thế giới của giấc mơ! Hừ, thế này chẳng phải tôi hết thuốc chữa rồi sao?”

Ngô Hiểu Quân bắt đầu ra kết luận: “Vì vậy tôi dám đánh cược năm nay cậu vẫn sẽ độc thân!”

“Đừng mơ, tôi sẽ tìm bằng được một người cho cậu xem. Cái mớ lí luận vớ vẩn đó của cậu chỉ lừa được độc giả thôi, đừng mong bịp đượctôi!”

“Cậu cũng đừng lo cho tôi! Chúng ta cứ chờ xem, cứ để thời gian kiểm chứng tất cả!”

Những lời phân tích của Ngô Hiểu Quân khiến cho Lương Tranh băn khoăn mất mấy ngày liền. Anh nghiền ngẫm từng câu Ngô Hiểu Quân nói và đối chiếu với bản thân, từ đó rút ra kết luận rằng những điều Ngô Hiểu Quân nói không phải không có lí. Để cho một thằng trai ế, lại là một con mọt sách chính cống “kê đơn” cho chuyện tình yêu, hôn nhân của mình chẳng phải là một chuyện đáng xấu hổ hay sao ? Lương Tranh không phục, anh quyết định sẽ đập nát lời “nguyền rủa” của Ngô Hiểu Quân, anh nhất định phải lấy lại tinh thần.

***

Trong một quán cà phê nước ngoài, cuối cùng thì Lương Tranh cũng hẹn được Chung Hiểu Huệ bí ẩn. Trên bàn có đặt một bó hoa hồng mười một bông mà Lương Tranh định tặng cho Chung Hiểu Huệ. Những bông hoa rực rỡ, còn tươi nguyên, đáng yêu như khuôn mặt đài các của Chung Hiểu Huệ. Lương Tranh cảm thấy vui đến phát điên lên, có cảm giác như khoảng cách của hai người đã được kéo gần lại không ít. Chỉ có điều hai người nói chuyện vui vẻ được khoảng mười phút thì điện thoại của Chung Hiểu Huệ đổ chuông. Cô nhìn điện thoại, căng thẳng nói công ty có chuyện gấp, sau đó ném lại tờ một trăm tệ lên bàn rồi vội vã lao ra khỏi quán cà phê.

Lương Tranh nhìn theo cái bóng hối hả của Chung Hiểu Huệ bên ngoài cửa sổ, đầy cao ngạo và xa lạ. Có quan hệ với một người phụ nữ như vậy chẳng qua bởi vì bản thân anh đã thỏa hiệp, cho dù là về vật chất hay tinh thần. Lương Tranh cảm thấy sốt ruột, bất an, cái cảm giác này bắt nguồn từ tận đáy sâu trong lòng. Chung Hiểu Huệ vội vàng chặn một chiếc taxi rồi biến mất nhanh chóng khỏi tầm mắt của Lương Tranh, đốt cháy toàn bộ lãng mạn và hân hoan mới nhen nhóm lên trong lòng Lương Tranh.

Những bông hoa hồng tươi tắn trên bàn thoang thoảng hương thơm, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hoàn toàn trái ngược với nội tâm Lương Tranh lúc này. Còn cả tờ giấy bạc một trăm kia nữa, lạnh lùng như một miếng sắt, nhưng cũng giống như một miếng giẻ lau dính đầy hô dán, cực kì mâu thuẫn, giống như biểu cảm trên mặt của Lương Tranh lúc này…

***

Những ngày tháng không bị tin nhắn của Lương Tranh quấy rầy, Ngải Lựu Lựu vẫn sống rất thoải mái. Điều này rất có lợi cho việc hình thành một số thói quen tốt, cái tôi về tinh thần, sự độc lập về cuộc sống. Ví dụ, cô có thể ở nhà một mình cả tháng mà không thấy bí bức. Bởi vì cô có thể nói chuyện trên mạng với bạn chat bằng cái nick Quê Một Cục, có thể nghe những bản nhạc êm dịu, có thể đọc rất nhiều sách hay. Đương nhiên thỉnh thoảng cô cũng lên mạng để học làm vài món ngon rồi vào phòng bếp thực hành, mặc dù tỉ lệ thành công gần như bằng không, nhưng đó cũng là một cách để giết thời gian.

Ngải Lựu Lựu không chỉ có khả năng tự giải trí mà còn có thế giới tinh thần phong phú và thế giới vật chất cũng tương đối đầy đủ. Mặc dù tiền lương của cô không quá cao nhưng nó đủ để cô chi tiêu cho bản thân. Dù gì mỗi ngày ăn kem với mì cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, thỉnh thoảng cũng có thể đi ăn Yến Sa, đi shopping ở quảng trường Đông Phương…

Từ đó có thể thấy, cuộc sống của gái ế đơn giản mà không đơn điệu.

Ngay cả hoa dại cũng có mùa xuân, vậy thì gái ế có gặp cơ may cũng chẳng phải điều gì lạ kì. Cuối tháng năm, Ngũ Sảnh Sảnh đột nhiên bị cảm cúm khá nặng, chuyến đi Thượng Hải công tác đương nhiên thuộc về Ngải Lựu Lựu. Sau khi nghe Chu Tường Linh giao phó nhiệm vụ này qua điện thoại, Ngải Lựu Lựu kinh ngạc đến mức suýt lăn từ trên ghế xuống đất. Ngũ Sảnh Sảnh mặt mày hậm hực, cười nhạt: “Có đến mức phải thế không? Chỉ là một chuyến công tác thôi mà…”

“Cuối cùng thì cũng được ra ngoài giải tỏa rồi. Sảnh Sảnh, cậu thật tuyệt vời, bị cảm cúm cũng thật đúng lúc!”

Ngũ Sảnh Sảnh lấy giấy ăn lau mũi, nói bằng giọng nghèn nghẹt: “Hài, thật là xúi

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT