watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6611 Lượt

công ty làm việc mới hơn một năm mà thôi. Vì vậy xét về kinh nghiệm hay tuổi đời công tác,cái chức vụ này chẳng đến lượt cô. Nhưng cô vẫn hi vọng công ty có thể chọn ra một người trong phòng mình làm trưởng phòng, bởi vì cho dù có là Ngải Lựu Lựu hay là Ngũ Sảnh Sảnh đều có thể chiếu cố cho cô. “Lính nhảy dù” rất đối phó, mà đa phần đều thuộc loại gian xảo.

Ngải Lựu Lựu có hơi bất cần thật, cô nghĩ rằng ai đảm nhiệm chức vụ này cũng được hết, dù gì cô cứ làm tốt bổn phận của mình là được. Có thể cân nhắc lên chức vụ này đương nhiên là tốt, có thể rèn luyện bản thân, lương cũng được tăng lên, ngoài việc có thể mua sắm những thứ mình thích ra còn có thể nâng cao chất lượng cuộc sống. Mà không được thăng chức cũng chẳng sao, như vậy áp lực sẽ bớt đi một chút. Cô vừa không thích quản lí người khác, vừa không thích bị người khác quản lí, bởi vì cô đã quen với cuộc sống thong dong, tự do tự tại.

Lâm Cường thấy Đàm Hiểu Na giơ tay liền nói: “Ừ, cô nói đi!”

Đàm Hiểu Na lên tiếng: “Tôi cảm thấy trình độ của nhân viên trong nội bộ tương đối cao, đều đã quen thuộc với quy trình, hơn nữa mọi người lại hiểu rõ về nhau, dễ nói chuyện hơn…”

Lâm Cường: “Đúng, những điều cô nói chúng tôi đều đã cân nhắc đến, vì vậy tốt nhất nên lựa chọn một người trong nội bộ. Ngũ Sành Sảnh, cô nói xem?”

Ngũ Sành Sảnh: “Tôi chẳng có ý kiến gì cả, tất cả nghe theo sự sắp đặt của công ty!”

Lâm Cường: “Ngải Lựu Lựu, cô thì sao?”

Ngải Lựu Lựu: “Tôi nghĩ Ngũ Sảnh Sảnh là người thích hợp hơn cả, tôi ủng hộ cô ấy!”

Lâm Cường gật đầu, nhìn sang khuôn mặt vô cảm của Chu Tường Linh: “Trưởng phòng Chu, cô thấy sao?”

Chu Tường Linh cười gượng rồi chậm rãi nói: “Công việc ở phòng tài vụ vừa phức tạp, vừa nặng nhọc, vừa hay công ty cần phải mở rộng làm ăn, tôi cảm thấy nên cân nhắc một người trong nội bộ thì hơn. Mấy người bọn họ đều không tồi, chỉ cần đào tạo đôi chút là có thể đảm nhiệm vị trí này, như vậy cũng là để chuẩn bị nguồn nhân lực cho sự phát triển của công ty sau này. Hơn nữa, có vấn đề gì lúc nào cũng có thể hỏi tôi mà… tôi vẫn là một thành viên của công ty, chẳng qua tôi tạm thời nghỉ đẻ chứ đâu phải nghỉ việc ở đây?”

Lâm Cường cười: “Trưởng phòng Chu, suy nghĩ của cô đúng lắm. Yên tâm đi. Công ty sẽ bảo đảm quyền lợi cho cô. Đợi khi nào cô nghỉ đẻ xong, chúng tôi luôn hoan nghênh cô trở lại. Đợi lát nữa giám đốc Vương bên nhân sự sẽ bàn bạc với cô về các tình tiết có liên quan…”

Kết thúc buổi họp, Chu Tường Linh và giám đốc Vương nhân sự ở lại. Ba gái ế về văn phòng, lập tức cởi áo khoác ngoài ra, bắt đầu bàn tán xôn xao. Đàm Hiểu Na lên tiếng trước, nói cho dù là ai được thăng chức cũng phải mời cả lũ đi ăn, hơn nữa phải ăn một bữa hoành tráng. Ngũ Sảnh Sảnh lập tức tán thành, nói không thành vấn đề, ăn khao là điều chắc chắn. Chỉ có Ngải Lựu Lựu là im lặng không nói gì, cô đang lên mạng xem quần áo. Chẳng mấy chốc Chu Tường Linh đã quay lại văn phòng, tức tối đóng sầm cửa lại khiến cho cả phòng giật nảy mình.

“Sao thế chị Linh?”, Đàm Hiểu Na quan tâm hỏi.

“Công ty chỉ cho chị nghỉ đẻ có một tháng rưỡi, tiền lương chỉ cho có một nửa, lần này thì toi rồi!”

Đàm Hiểu Na: “Thế sao được? Chẳng phải quy định là chín mươi ngày và hưởng toàn bộ lương sao?”

Chu Tường Linh than trời: “Chị đã nói rồi, chị bảo nhà chị vừa mới mua nhà, hàng tháng phải trả hơn ba nghìn tệ tiền nhà, hài, lần này thì biết sống thế nào đây?”

Ngũ Sảnh Sảnh: “Có hơn một tháng cũng là tốt rồi! Chị Linh, có nhiều công ty còn kiếm đủ cớ để đuổi nhân viên nữ đang mang bầu đấy. Ít đi một chút cũng đành, sinh em bé xong lại đi làm, đừng có làm ầm lên với họ làm gì!”

Chu Tường Linh: “Giờ chẳng phải công ty đang có ý đuổi chị sao? Chẳng phải còn đến cả nửa năm nữa chị mới sinh con, thế mà giờ họ đã nghỉ đến việc đoạt vị rồi!”

Ngũ Sảnh Sảnh: “Cũng không thể nói như vậy, dù gì chị nghỉ sinh em bé cũng cần phải có người thay chị, nếu không công ty làm ăn thế nào, mọi người hít không khí để sống hết à?”

Đàm Hiểu Na: “Chị Sảnh Sảnh, tâm trạng chị Linh đã không tốt rồi, chị nói ít đi vài câu!”

Ngũ Sảnh Sảnh lườm Đàm Hiểu Na: “Hừ, tôi chỉ đang bàn bạc thôi, đành bó tay thôi, số đàn bà là thế mà…”

“Hài, thôi bỏ đi, bỏ đi! Mấy người các cô sau này kết hôn nhất định phải tìm một người đàn ông tài giỏi. Đừng bắt chước tôi, lấy một người vô dụng, muốn tiền mà không có tiền, muốn nhà cũng chẳng có nhà… Đẻ một đứa mà chẳng nuôi nổi!”

Ngải Lựu Lựu từ nãy trầm ngâm bỗng đứng bật dậy: “Tôi đi tìm Lâm Cường!”, sau đó lao ra khỏi cửa.

Ngũ Sảnh Sảnh cười nhạt: “Không phải chạy đi đấu tranh giành chức trưởng phòng đấy chứ?”

Chu Tường Linh kéo ngăn kéo ra, bên trong toàn là đồ ăn vặt: “Ai làm mà chẳng như nhau, quan trọng là phải tìm một người đàn ông tốt. Làm cho thật tốt để làm cái gì, đến cuối cùng chẳng phải cũng tay trắng? Hài… sao không để cho lũ đàn ông phải mang bầu chứ? Để cho họ hiểu được cái cảm giác phải vác trên người cái bụng to lù lù!”, nói mãi, nói mãi, nước mắt của cô tứa ra.

Ngải Lựu Lựu chẳng buồn gõ cửa, lao thẳng vào trong văn phòng của Lâm Cường. Lâm Cường đang dặn dò công việc cho thư kí, thấy bộ dạng tức tối của Ngải Lựu Lựu là biết ngay có chuyện chẳng lành. Lâm Cường bảo thư kí mười phút nữa bàn tiếp, sau đó chỉ vào cái sôpha: “Ngồi đi, có chuyện gì mà gấp thế?”

“Các người dựa vào đâu mà cho người ta nghỉ đẻ có nửa thời gian? Các người có biết làm một người mẹ khó khăn đến thế nào không? Đàn ông các người thật chẳng ra gì!”, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, Ngải Lựu Lựu trợn mắt quát Lâm Cường xơi xơi.

Lâm Cường có hơi ngạc nhiên, hỏi lại: “Nghỉ đẻ ư? Chu trưởng phòng á?”

Ngải Lựu Lựu cười khẩy: “Anh đừng làm bộ làm tịch nữa, nghỉ một tháng rưỡi không nói làm gì, lại còn trợ cấp có nửa tiền lương! Các người làm ăn kiểu gì thế hả?”

Lâm Cường vẫn không hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ thấy buồn cười trước bộ dạng tức tối của Ngải Lựu Lựu: “Đừng nóng, cô cứ ngồi xuống đã, những chuyện này cô nghe ai nói thế?”

“Không cần biết là ai nói, chuyện này không quan trọng!”, Ngải Lựu Lựu vẫn đứng trơ ra đó, nhìn bộ mặt tươi cười của Lâm Cường mà cô thấy mềm lòng đi nhiều.

“Là giám đốc Vương nói phải không?”, Lâm Cường thấy Ngải Lựu Lựu không nói gì, mặc định là đúng: “Tôi đến công ty làm việc chưa lâu, hơn nữa chỉ là một phó tổng bình thường, nói trắng ra cũng chỉ là làm công ăn lương. Có những chuyện của công ty tôi cũng không biết, cũng không phải chuyện gì tôi cũng có thể quyết định được. Như thế này đi, cô cứ về trước, tôi sẽ gọi giám đốc Vương sang đây hỏi cho rõ tình hình!”

Ngải Lựu Lựu lúc này mới bình tĩnh lại, nhớ lại hành động quá lỗ mãng của mình, vừa vào đã mắng như sấm như xơi người ta, chẳng để cho người ta có cơ hội hiểu ra đầu đuôi câu chuyện. Nhưng cô lại không muốn lập tức thỏa hiệp, như vậy thì thật mất mặt. Thế là cô cố tình tỏ vẻ bình tĩnh, nói: “Phó tổng, ban nãy là ý kiến của tập thể phòng tài vụ, hi vọng công ty sẽ cân nhắc!”, Ngải Lựu Lựu không đợi Lâm Cường nói thêm liền đi thẳng ra khỏi cửa. Trên đường về phòng, hai chân Ngải Lựu Lựu run lẩy bẩy, ban nãy mình lên cơn điên rồi chăng?

Ngải Lựu Lựu đi rồi, Lâm Cường liền sửa soạn lại tài liệu. Trong báo cáo tổng kết cuộc họp phòng tài vụ lúc nãy anh có viết: Ngũ Sảnh Sảnh không có tinh thần đồng đội, cái tôi quá lớn; Ngải Lựu Lựu không có chí tiến thủ, hay để tình cảm xen vào công việc; Đàm Hiểu Na còn non tay nghề. Lâm Cường sửa sang tài liệu xong liền giao cho thư kí, bảo cô nộp cho tổng giám đốc. Sau đó anh gọi điện cho giám đốc Vương bộ phận nhân sự, bảo ông đến văn phòng mình một chuyến.

Ngải Lựu Lựu trải qua buổi trưa với tâm lí lo lắng bất an, cô cứ cảm thấy bản thân mình không nên nổi đóa với Lâm Cường, bởi vì xét cho cùng chuyện này chẳng có liên quan gì đến Lâm Cường hết. Cô cũng sợ và kính nể cấp trên giống như tất cả các nhân viên khác trong công ty. Lúc hết giờ làm, cô đột nhiên nghĩ thông suốt, đại đa số nữ giới đều có một lần nghỉ đẻ, bản thân mình không chỉ đòi hỏi quyền lợi cho Chu Tường Linh mà còn là đòi hỏi quyền lợi cho chính bản thân mình và các nhân viên nữ khác trong công ty. Cô cảm thấy mình không sai, nếu như vì chuyện này mà Lâm Cường ghét cô, cùng lắm thì cô từ chức là xong.

Sau khi hết giờ làm, Ngũ Sảnh Sảnh bảo Ngải Lựu Lựu về nhà trước, nói rằng mình phải đi thăm một người bạn học. Ngũ Sảnh Sảnh soi mình trong tấm gương trong nhà vệ sinh, sau khi trang điểm lại, trông cô càng quyến rũ. Cô cầm điện thoại, nhắn cho Lâm Cường một cái tin: Tối nay anh có rảnh không? Lâm Cường lúc này vẫn còn ở trong phòng làm việc, anh đang viết một lá đơn xin tăng thời gian nghỉ đẻ cho nhân viên nữ. Đọc tin nhắn xong, anh nhíu mày, ngón tay cái ấn nhoay nhoáy trên bàn phím: Tối nay anh bận, để hôm khác đi!

***

Tuần này Lương Tranh cảm thấy rất khó chịu, một cảm giác khó chịu rất kì lạ. Anh định thế này, nếu Chung Hiểu Huệ không chủ động liên lạc với anh, không chủ động

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT