|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nói rõ với anh chuyện ở sân golf thì nhất định anh sẽ không đếm xỉa đến cô nữa. Nhưng đến giờ đã là thứ năm rồi, phía Chung Hiểu Huệ vẫn chẳng thấy có động tĩnh gì. Lương Tranh càng tức lại càng nhớ Chung Hiểu Huệ, cho dù là dáng vẻ kênh kiệu lúc ở quán ăn Nhật Bản hay là nụ hôn ngọt ngào lúc ở quán karaoke, rồi còn cả sự ngây thơ hôm ở công viên Triều Dương. Mỗi hình ảnh về Chung Hiểu Huệ cứ hiện về trong đầu Lương Tranh.
Hóa ra những thứ không đạt được mới là những thứ tốt nhất, đẹp nhất.
Anh hối hận hôm ấy đã không theo vào sân golf, có lẽ đó đúng là khách hàng của Chung Hiểu Huệ. Người ta chỉ đến đánh golf thôi mà. Làm đàn ông không được quá nhỏ nhen, hiện giờ chỉ mới đang trong giai đoạn yêu đương, sau này kết hôn rồi mà cứ như vậy thì biết làm sao ? Không ghen đến phát điên lên mới là lạ. Ai bảo cô ấy xinh đẹp và quyến rũ đến thế chứ? Phải đi tiếp khách nhiều đâu phải lỗi của cô ấy? Bản thân bất tài, tư cách gì đi oán trách người ta chứ? Có được ắt phải có mất, làm gì có chuyện được tất?
Trong lòng Lương Tranh đang giằng xé, mấy ngày liền cứ về đến nhà là khóa mình trong phòng suy nghĩ miên man. Ngô Hiểu Quân ở phòng bên cạnh cũng giống hệt như vậy, anh đang tự kiểm điểm lại bản thân. Ngải Lựu Lựu mãi chẳng chịu cắn câu, nói chuyện cũng càng lúc càng tuyệt tình, xem ra khó mà tiếp tục. Hơn nữa cuốn sách Tại sao bạn ế? anh dốc hết tâm huyết để viết cũng không được nhà xuất bản thông qua. Một ông già biên tập đeo cái kính gọng đen sì giống Ngô Hiểu Quân cầm bản thảo của anh và nói: “Cái này của cậu chẳng giống tiểu thuyết, cũng chẳng phải tạp văn, chẳng phải truyện ngắn, nghe có hơi giống như luận văn về học thuật, chỉ có điều cuốn luận văn này lại nghiên cứu về nam nữ chưa kết hôn. Tuy nhiên nghiên cứu lại chưa đủ sâu sắc, khoa học, thiếu tính lôgic, như thế làm sao mà xuất bản được? Mang bản thảo này đến thư viện có khi người ta cũng chẳng biết phân loại ra kiểu gì ấy chứ. Chúng tôi là nhà xuất bản lớn, đã xuất bản thì phải là sách kinh điển. Chàng trai, về nhà nghiền ngẫm thêm đi nhé! Anh chọn đề tài rất hợp trào lưu, thanh niên các anh bây giờ, ba mấy tuổi rồi vẫn chưa vội kết hôn, suốt ngày bận rộn cái gì không biết?”
Cùng là ở nhà nhưng không phải ai cũng là người thích ở nhà. Đây chính là điểm khác biệt giữa Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân. Ngô Hiểu Quân đóng cửa trái tim mình, sống trong thế giới ảo trên mạng, cố gắng không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, ngay cả việc tìm bạn gái cũng thông qua mạng. Còn Lương Tranh thì khác, bởi vì chuyện tình cảm không như ý, tâm trạng không tốt nên mới tạm thời ở lì trong nhà. Ngô Hiểu Quân chọn cách viết blog, đọc tiểu thuyết, lướt web để giết thời gian. Lương Tranh lại tích cực hơn nhiều, anh học hỏi các bí quyết, kinh nghiệm marketing ở trên mạng, khi nào mệt thì đọc báo hay xem phim.
Lương Tranh cảm thấy cứ suốt ngày như thế này cũng chẳng phải là cách, dù gì cũng phải giải quyết vấn đề thực tế, mới chớp mắt mà đã nửa năm qua đi rồi, khó khăn lắm mới ưng ý được một cô, thế mà tình cảm cứ chẳng nóng chẳng lạnh thế này. Lương Tranh chợt nhớ đến “ông mối” Hoàng, liền gọi cho chú Hoàng để thăm dò tình hình bên Chung Hiểu Huệ. Câu trả lời của chú Hoàng khiến anh thấy khó chịu, hóa ra bố Chung Hiểu Huệ mấy hôm trước đi công tác Bắc Kinh, hai người đã cùng nhau ăn cơm. Nhưng Chung Hiểu Huệ chẳng nhắc nửa lời đến chuyện của cô và Lương Tranh, cũng chẳng hỏi chú Hoàng về tình hình của anh.
Được lắm, mình bị xỏ rồi! Trong lòng Lương Tranh thấy đắng nghét, rồi anh nhớ đến Ngải Lựu Lựu. Mỗi lần anh cảm thấy chán chường hay không như ý chuyện gì là lập tức nhớ đến Ngải Lựu Lựu, thật kì lạ. Lương Tranh cảm thấy cứ cãi cọ với Ngải Lựu Lựu vài câu là tâm trạng mình lại thấy dễ chịu hơn nhiều.
Lương Tranh mở tin nhắn của Trình Triệu phú ra, add lại nick của Ngải Lựu Lựu. Mấy phút sau, màn hình máy tính hiện ra thông báo xác nhận kết bạn của Ngải Lựu Lựu. Cuối cùng Ngải Lựu Lựu cũng chấp nhận yêu cầu kết bạn của Lương Tranh. Lương Tranh khó khăn lắm mới add được nick của Ngải Lựu Lựu, thế nhưng chẳng hề khách khí, nhảy ngay vào buzz. Ngải Lựu Lựu đầu tiên gửi lại một dấu hỏi chấm, sau liền hỏi: Anh điên à?
Lương Tranh: Hài, tôi chỉ hơi phấn khích chút thôi, yêu cầu kết bạn với cô mà xem ra còn khó hơn cả cầu hôn…
Ngải Lựu Lựu: Ai bảo anh được yêu mến quá cơ?
Lương Tranh: Nhà cô không giục cô kết hôn à?
Ngải Lựu Lựu: Không, họ đều hiểu cho tôi, cũng tôn trọng lựa chọn của tôi…
Lương Tranh: Hay là chúng ta yêu nhau đi, đi chụp ảnh cưới rồi Quốc khánh cưới, cô thấy sao ?
Ngải Lựu Lựu: Sao anh không nói ngày mai chụp ảnh cưới rồi ngày kia cưới luôn đi?
Lương Tranh: Phải đấy. Thực ra động phòng luôn tối nay cũng được…
Ngải Lựu Lựu: Anh cứ mơ đi! Tôi nhất định sẽ ở bên người tôi yêu, sau đó nắm tay anh ấy đi nốt chặng đường đời, tuyệt đối không thỏa hiệp, cho dù có phải sống cô độc cả đời tôi cũng chấp nhận!
Lương Tranh: Giấc mộng của cô chắc chắn không thành. Lí do: cô sống trong một thành phố lớn như Bắc Kinh này, các mối quan hệ của cô rất có hạn, ngoài đồng nghiệp và những người có quan hệ về lợi ích ra thì cô còn tiếp xúc được với ai? Người trên xe buýt thì chẳng ai đếm xỉa đến ai, người trong khu đô thị thì chẳng ai biết ai, các mối quan hệ cực kì hạn hẹp. Trong tình trạng ít mối quan hệ, trong xã hội chỉ biết đến vật chất này, cô muốn tìm một người đàn ông tin vào tình yêu lại chỉ yêu mình cô, sẵn sàng kết hôn với cô đúng là chuyện không thể. Tôi thấy cô cũng chẳng còn ít tuổi nữa, thêm vài năm nữa là mặt mũi nhăn nheo rồi. Lúc ấy cô chỉ có thể tìm mấy ông đã qua hai, ba đời vợ, những gã ấy chẳng biết nói chuyện yêu đương với cô đâu. Bọn họ đều là dạng “đi thẳng vào vấn đề”, kẻ thì háo sắc, kẻ thì tham tiền, nếu không cũng là tìm một cái “máy đẻ”, giúp họ duy trì nòi giống thôi…
Ngải Lựu Lựu: Ha, anh đang viết luận văn à? Tôi đi tắm đây, anh từ từ mà nghĩ đề cương đi nhé!
Lương Tranh:…
***
Chiều thứ sáu, phòng tài vụ nhận được hai tin, một tốt, một xấu. Tin tốt là thời gian nghỉ đẻ được kéo dài thêm nửa tháng nữa, tức là tổng cộng có hai tháng và sẽ được nhận toàn bộ lương cơ bản. Chu Tường Linh mừng ra mặt, cô biết đây là công lao của Ngải Lựu Lựu, thế nên quay sang nhìn Ngải Lựu Lựu bằng ánh mắt vô cùng khâm phục và cảm kích. Ngải Lựu Lựu bỗng thấy mình “cao lồng lộng”, chỗ đứng của mình càng thêm vững chắc ở phòng tài vụ này. Cô cảm nhận được sâu sắc ý nghĩa của việc này, đây gọi là giúp người, vui mình.
Tin xấu là cả ba gái ế đều không thích hợp với vị trí trưởng phòng phòng tài vụ, công ty sẽ tìm một “lính nhảy dù” phù hợp và chính thức đi làm khi Chu Tường Linh bắt đầu nghỉ đẻ.
Ngũ Sảnh Sảnh đầu tiên thất vọng, sau chuyển sang phẫn nộ.
Kết quả như vậy khiến cô không sao chấp nhận được, cô tưởng rằng người được chọn chắc chắn sẽ là mình hoặc Ngải Lựu Lựu.
Ngải Lựu Lựu chẳng quan tâm đến chuyện không được chọn vào vị trí trưởng phòng, nhưng lại càng thêm nể phục Lâm Cường, cảm thấy anh là một lãnh đạo tốt, cũng là một người đàn ông tốt.
Đàm Hiểu Na có hơi thất vọng, trong lòng nghĩ sau này có muốn làm biếng hay nghỉ làm cũng là vấn đề lớn, chỉ còn biết khấn trời khẩn phật phù hộ cho “người mới” là người hiền hòa.
Tâm trạng của Chu Tường Linh cũng rất phức tạp. Cô vốn định sinh con xong sẽ đi làm lại, tiếp tục chức vụ trưởng phòng.Nhưng chuyện này chẳng mấy thực tế, sinh con ra rồi ai sẽ là người chăm? Về quê lại chẳng yên tâm, sợ chồng bồ bịch lăng nhăng.Trước mắt chỉ có thể được đến đâu hay đến đó. Nhìn mấy cô gái chưa chồng xinh đẹp trong phòng, cô lại chợt nhớ đến những ngày tháng mình còn son. Chưa chồng thích thật, lúc nào cũng có cả đám đàn ông lẵng nhẵng theo sau đuôi… Sao mình lại lấy chồng sớm thế chứ? Còn trẻ thế này mà lại sinh con, hơn nữa lại chọn đúng một người đàn ông chẳng có tài cán gì. Đáng tiếc, đời người đâu thể quay đầu lại.
Tối hôm đó, Ngải Lựu Lựu đang ở trong phòng khách, chăm chú xem tivi thì Ngũ Sảnh Sảnh từ trong phòng ngủ đi ra, cầm điều khiển tivi đổi kênh.
“Làm gì thế hả? Đang xem hay mà!”, Ngải Lựu Lựu gào lên.
“Có gí mà hay ho, diễn viên thì ngốc, nội dung thì dở ẹc”.
“Thì ngốc nên mới buồn cười, giết thời gian mà…”
“Đúng là một lũ thần kinh!”
Ngải Lựu Lựu nhìn bộ mặt u ám của Ngũ Sảnh Sảnh, cảm thấy Ngũ Sảnh Sảnh có chuyện muốn nói: “Ăn nhằm thuốc nổ hả?”
“Thuốc hồi xuân!”
“…” Ngải Lựu Lựu chẳng biết nói gì nữa.
Ngũ Sảnh Sảnh thu mình trên sôpha: “Hôm đó cậu đi tìm Lâm Cường nói chuyện thật đấy à?”
“Hôm nào?”
“Chẳng phải cậu đi đòi lại công bằng cho trưởng phòng còn gì? ”
Ngải Lựu Lựu giờ mới nhớ ra chuyện đó, nói vẻ rất tự hào: “Ừ, tôi phải đòi lại công bằng cho phụ nữ chúng ta chứ. Thật không ngờ lại thuận lợi như vậy. Đáng tiếc là chỉ được thêm có nửa tháng…”
Ngũ Sảnh Sảnh lấy một lon Côca trong tủ lạnh, uống mấy ngụm để bình tĩnh lại: “Cậu hảo tâm thế sao, không phải là đi tranh giành cái chức trưởng phòng đấy chứ?”
“Đâu có, ai nói vậy?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




