watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6589 Lượt

họ.

“Kiêu gì chứ?”, Ngải Lựu Lựu chế nhạo. Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng vẫn bị Lương Tranh nghe thấy.

Lương Tranh liền xoay lại, đến bên cạnh Ngải Lựu Lựu nói: “Phiền cô đây nói lại lần nữa ạ!”

“Kiêu gì chứ?”, Ngải Lựu Lựu bình thản nhắc lại và tiếp tục chơi.

Mấy người kia liền cười mỉm, Lương Tranh cũng cười theo: “Cô làm vậy là muốn thu hút sự chú ý của tôi hả?”

Nào ngờ câu nói của Lương Tranh làm dậy lên làn sóng bất bình của mọi người, ai nấy lần lượt lên tiếng phản ứng.

Ngải Lựu Lựu: “Xí!”

Đàm Hiểu Na: “Đúng là mặt dày!”

Ngô Hiểu Quân: “Hài, con bài này mặt dày quá, không thể đánh đi được…”

Trình Triệu phú: “Anh Tranh à, giờ mới phát hiện anh thật ấu trĩ…”

Dưới sự tấn công hội đồng, Lương Tranh chẳng chút e dè: “Thế sao? Trình Triệu phú, cậu chẳng qua chỉ đang ở nhờ chỗ này, tôi có thể đá đít cậu ra khỏi cửa bất cứ lúc nào. Còn Ngô Hiểu Quân, cẩn thận không tôi công bố cho toàn thiên hạ biết sự thực là cậu thích Đàm Hiểu Na đấy. Còn về hai người đẹp này, hừ hừ, các cô nên tự biết mình là ai đi!”

Ngô Hiểu Quân ngượng ngùng ném quân bài xuống đất, quát lên: “Xử lí tên khốn này đi!”

Trình Triệu phú cũng ném bài xuống: “Tôi ngứa mắt hắn từ lâu rồi!”

Lương Tranh tư duy nhanh nhạy cười nhạo hai người: “Hai người các cậu ai là ông, ai là bố hả? Ha ha ha…”

Lương Tranh còn chưa cười xong đã bị bọn Ngô Hiểu Quân và Trình Triệu phú ấn xuống ghế, đánh đấm tới tấp. Ba thằng đàn ông vật nhau trên ghế trông chẳng khác gì ba con gà chọi, còn hai cô gái đứng bên cạnh, cười lăn bò càng.

Tại quán đồ nướng, ba chàng trai và hai cô gái ngồi quanh một cái bàn. Lần này do Ngô Hiểu Quân khao, bởi vì anh vừa thắng tiền, mặc dù chỉ có mấy chục tệ. Lương Tranh biết thừa Ngô Hiểu Quân đang thích ra vẻ hào phóng trước mặt Đàm Hiểu Na. Nhân viên phục vụ đến, Lương Tranh và Trình Triệu phú đều chẳng chút khách khí, cứ nhằm món nào ngon mà gọi. Ngô Hiểu Quân giả bộ như thản nhiên nhưng lòng đau như dao cắt. Đã thế Ngô Hiểu Quân quay sang nói những điều trái với lương tâm với Đàm Hiểu Na: “Thích ăn gì thì cứ gọi, không cần tiết kiệm đâu!”

Mấy chai bia vào bụng rồi, Trình Triệu phú bắt đầu càm ràm chuyện hôn nhân, Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na đều rất hứng thú, nhưng Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đã nghe đến to đầu rồi.

“Sao cái đầu cậu càng lúc càng tăm tối thế hả? Cậu có biết những người mua vé số có lôgic thế nào không hả?”, Lương Tranh hỏi Trình Triệu phú. Thấy mọi người đều nhìn về phía mình,Lương Tranh đành tự hỏi tự trả lời: “Hoặc là trúng, hoặc là không, không có khả năng thứ ba, vì vậy tỉ lệ trúng giải là 50%. Đây là tâm lí của kẻ thắng bạc, còn cậu thì sao? Hoặc là cưới, hoặc là không cưới, không có lựa chọn thứ ba. Cậu nói cậu đau khổ cái gì chứ, hai chọn một thôi mà?”

“Hừ, tôi còn tưởng chân lí gì cơ đấy!”, Ngải Lựu Lựu bĩu môi.

Đàm Hiểu Na chớp chớp đôi mắt nhỏ, suy ngẫm: “Cũng phải, muốn cưới thì cưới, không muốn cưới thì thôi mà!”

“Nghe lời anh, mau cưới đi. Vẫn là một câu đó thôi: Cái gì đã qua thì cho qua!”

Ngô Hiểu Quân cũng đồng ý với Lương Tranh: “Ừm, có lí!”

Trình Triệu phú thấy mọi người đều chỉ trích mình, mấy ngày nay dường như ai cũng nói anh này nọ, trong lòng càng lúc càng khó chịu, liền trút lên nhân viên phục vụ: “Mang ba chai bia ra đây mau!”. Anh nóc nốt chỗ bia còn lại trong chai, sau đó ngấu nghiến một xiên thịt

nướng: “Nói lăng nhăng cái gì thế. Các người chỉ biết phê phán tôi, chẳng có ý kiến nào có tính xây dựng cả. Các cậu còn là anh em của tôi không hả? Có còn là chị em tốt của tôi không hả? Các người nỡ lòng nào…”

Lương Tranh nhấp một ngụm rồi cười nhạt: “Ai cũng thương hại cậu thì lấy ai thương hại Lưu Du Hà của chúng ta? Người ta đã lớn tuổi rồi, tuổi tác đâu có đợi người, cậu phải có trách nhiệm với người ta chứ?”

“Lương Tranh, cậu đừng có giả bộ mình trong sáng lắm đi! Ngô Hiểu Quân có tư cách nói tôi, ít nhất cậu ta chung thủy, không lăng nhăng. Còn cậu thì sao? Tối qua nói yêu cái núi băng của cậu, hôm nay lại ngồi ăn tối với nữ đồng nghiệp, chơi bắt cá hai tay đấy hả?”

Ngô Hiểu Quân được khen ngợi nên có vẻ hơi ngại ngùng, đành phải mượn bia để khỏa lấp sự xấu hổ. Ngải Lựu Lựu lén nhìn Đàm Hiểu Na cười, mặt Đàm Hiểu Na đỏ bừng lên. Lương Tranh không chú ý đến những chuyện này, giờ điều anh cần là lập tức biện hộ cho mình: “Tối qua tôi đi ăn cùng với bạn gái, thế thì đã sao? Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, chỉ cần cô ấy đồng ý cưới, tôi sẽ không nói hai lời, lập tức dẫn cô ấy về nhà! Còn về bữa cơm ngày hôm nay đó là vì đồng nghiệp muốn cảm ơn tôi đã giới thiệu khách hàng cho cô ta. Lúc quan trọng như vậy tôi đi uống với cậu, giúp cậu giải tỏa bớt áp lực, thế mà cậu dám sỉ nhục tôi à?”

Lúc này, thấy Ngải Lựu Lựu đang lấy tăm chọc vào bàn, Lương Tranh lập tức trút giận lên cô: “Sao thế, mất cân bằng tâm lí rồi phải không?”

“Tôi có gì mà phải mất cân bằng?”, Ngải Lựu Lựu ngạc nhiên hỏi.

Lương Tranh có vẻ đắc chí: “Chẳng phải chúng ta đi xem mặt nhưng thất bại sao? Giờ tôi lại tìm được một đối tượng khác, còn cô thì…”

Ngải Lựu Lựu không ngờ Lương Tranh nhắc lại chuyện đi xem mặt, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui ngay xuống:

“Dở hơi!”

Trình Triệu phú liền chen vào: “Chuyện này thì cậu sai rồi, cô ấy còn giỏi hơn cả cậu cơ, người ta tìm được hẳn một cái mỏ vàng cơ đấy!”

Lương Tranh có vẻ hơi bất mãn, cố kéo dài giọng hỏi: “Ồ thế à? Đúng là chỉ biết có đồng tiền ! Chắc không phải là vớ được một anh đầu năm đấy chứ?”

Trình Triệu phú: “Người ta mới đầu ba thôi, là phó tổng giám đốc công ty tôi, mới ở nước ngoài về, chính là người lái cái 07, thiếu gia con nhà giàu mà lần trước tôi nói đến đấy!”

Ngải Lựu Lựu liền ném cái tăm về phía Trình Triệu phú đang cười nhăn nhở: “Ai với ai chứ, dám đặt điều à?”

“Hài, đây là bí mật đã được công khai rồi. Trên dưới công ty chẳng ai không biết đâu!”, Đàm Hiểu Na chen vào một câu.

Mặt Ngải Lựu Lựu đỏ bừng lên, lúng túng nói: “Còn nói nữa là tôi về đấy!”

***

Trong phòng tài vụ, Ngũ Sảnh Sảnh đang thu dọn đồ dùng của mình, không khí như ngưng đọng lại. Chu Tường Linh thỉnh thoảng lại khuyên nhủ vài câu, bảo cô nghĩ lại, còn bảo mọi người có thể làm chung với nhau chính là duyên phận, phải biết trân trọng lương duyên này. Đàm Hiểu Na và Ngải Lựu Lựu lén nhắn tin giao lưu, bàn luận rất xôn xao về chuyện Ngũ Sảnh Sảnh xin nghỉ việc. Đàm Hiểu Na nói Ngải Lựu Lựu đã thành công trong việc đánh đuổi tình địch, giành thắng lợi trọn vẹn. Ngải Lựu Lựu một mực phủ nhận, nói cô và Lâm Cường chỉ là bạn bè, Ngũ Sảnh Sảnh nghỉ việc chẳng có liên quan gì đến

cô hết.

Cuối cùng Ngũ Sảnh Sảnh vẫn ra đi, không ngoảnh đầu lại, mang theo chút nuối tiếc và hận thù rời khỏi công ty. Ngải Lựu Lựu nhìn theo cái bóng của người đã từng là chị em tốt của mình cho đến khi bóng dáng ấy biến mất, tâm trạng hỗn loạn, không sao tập trung được. Cô biết có thể cả đời này hai người sẽ không còn gặp lại. Ngải Lựu Lựu nhắn cho Ngũ Sảnh Sảnh một cái tin:

“Sảnh Sảnh, xin lỗi cậu! Thực ra tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng cho dù thế nào, tôi đều sẽ chúc phúc cho cậu!”

Phòng tài vụ rơi vào trạng thái trầm lặng tạm thời, không khí ngột ngạt bao trùm. Điện thoại của Chu Tường Linh đột ngột đổ chuông làm mọi người giật thót.

“A lô… có chuyện gì… anh nói đi! Rốt cuộc anh có ý gì? Anh có còn là đàn ông không đấy… Tôi đã nói rõ quan điểm rồi, tôi sẽ nuôi con. Anh là đồ vô dụng! Nhà làm sao? Nhà bán rồi tôi cũng cần con! Lương Tuấn Huy, anh thật không bằng loài cầm thú, anh là đố khốn nạn!”

Chu Tường Linh tức đến nỗi thở hồng hộc, hậm hực cúp điện thoại, sắc mặt cực kì khó coi. Đàm Hiểu Na thận trọng hỏi: “Sếp à, chuyện gì thế?”

“Anh ta không muốn chị sinh đứa con này!”

“Ai mà ngang ngược như vậy?”, Ngải Lựu Lựu cũng quan tâm hỏi.

“Còn ai nữa, chính là gã vô dụng nhà chị chứ ai? Bản thân đã chẳng có khả năng kiếm tiền, giờ ngay cả đứa con cũng không cho chị sinh…”, Chu Tường Linh nói xong liền bật khóc, càng khóc càng đau lòng. Đàm Hiểu Na lập tức với lấy hộp giấy ăn đưa cho Chu Tường Linh. Ngải Lựu Lựu thì ra đóng cửa lại.

Đàm Hiểu Na xoa xoa tay cho Chu Tường Linh, tay còn lại cầm hộp giấy ăn, băn khoăn hỏi: “Sao lại không sinh? Đã mang bầu mấy tháng rồi! Vậy thì phải phá thai à?”

Chu Tường Linh vừa khóc vừa kể: “Anh ta nói nhà vừa mới xây sửa xong, không có tiền, tiền lương phải để trả nợ trước, sinh con ra rồi không nuôi được, mà cho dù có nuôi được cũng không thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho nó, vậy thì chi bằng đợi một hai năm nữa hãy đẻ. Khó khăn lắm tôi mới có bầu… Đồ khốn kiếp, chỉ biết hưởng thụ mà không biết chịu trách nhiệm!”

Ngải Lựu Lựu đưa cho Chu Tường Linh một cốc nước, mắng: “Những gã họ Lương chẳng có ai tử tế!”

Đàm Hiểu Na trong lòng ngầm hiểu Ngải Lựu Lựu đang trút giận lên Lương Tranh. Cô liếc nhìn Ngải Lựu Lựu, suýt bật cười. Ngải Lựu Lựu đầu tiên là thấy ngại ngùng, sau cũng thấy buồn cười. Chu Tường

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT