watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3141 Lượt

cảm giác rất lạ. Ở phía sau lưng Khung Ly, Tín cảm nhận được người trong ngực không yên, cúi đầu có ý dò hỏi, “Chủ nhân?”.

“A, không có việc gì, chỉ là không quen cưỡi ngựa…” Khung Ly có chút quẫn bách, “Thật ra đi bộ cũng có thể đuổi kịp đấy.”

Lăng Trảm Phong ở một bên nghe thấy được lời Khung Ly nói…, chậm rãi nói, “Sao mà thế được, tiểu muội muội là khách nhân đấy.”

Khung Ly có chút bất đắc dĩ, không phải thuận tiện giúp mình sao? Như thế nào biến thành khách nhân rồi? “Tướng quân mọi việc xong xuôi rồi hả?” Khung Ly khó hiểu hỏi.

“Đương nhiên, chẳng qua là đuổi theo thổ phỉ thu hồi một ít đồ vật, giao cho cấp dưới đi làm là được rồi,” Lăng Trảm Phong chỉ một ngón tay mà nói khẽ, “Trước đó không lâu cấp dưới truyền đến tin tức, nghe nói một yêu quái đem đám thổ phỉ kia đuổi tận giết tuyệt rồi.”

“Vậy sao?” Trong lòng Khung Ly có chút chấn động, nói với vẻ không thể tin.

Lăng Trảm Phong nhìn sang Khung Ly, “Tiểu muội muội muốn vào thành tìm kiếm người thân?”

Khung Ly lắc đầu, “Không phải.”

Câu trả lời này lại khiến cho Lăng Trảm Phong liếc mắt nhìn Khung Ly, nhưng không có hỏi lại cái gì.

Sau vài ngày cưỡi ngựa, đã tới được cửa thành. Khung Ly thấy mình có chút may mắn khi đi theo quân đội, nếu không thì dùng chân của nàng, không biết bao lâu mới có thể tìm được thành trì.

Thấy mình cách cửa thành càng ngày càng gần, Khung Ly đối với Lăng Trảm Phong bên cạnh nói, “Vậy… Tướng quân, ta cùng Tín xuống ngựa ngay chỗ này thôi!”

Nghe được Khung Ly nói, Lăng Trảm Phong có chút kinh ngạc mà quay đầu, “Ở đây?”.

“Phải!” Khung Ly gật đầu, “Đã đến thành trì, cũng không thể phiền toái tướng quân nữa rồi.” Câu trả lời như vậy lại khiến cho Lăng Trảm Phong khẽ nhíu mày, chỉ thấy hắn hỏi, “Tiểu muội muội không đi với ta vào trong phủ nghỉ ngơi?”

Khung Ly lắc đầu, “Ta đã rất làm phiền tướng quân rồi, hơn nữa ta muốn vào thành dạo chơi…”

Lăng Trảm Phong thoáng suy tư một chút, gật đầu nói, “Vậy tiểu muội muội phải cẩn thận.”

“Có Tín đây rồi,” Khung Ly hơi ngửa đầu nhìn Tín sau lưng, “Tín, chúng ta đi thôi.”

Sau khi để cho Tín đem mình ôm xuống ngựa, Khung Ly nhìn người ngựa dần dần đi xa, khẽ thở dài một hơi.

“Chủ nhân?” Buông Khung Ly ra, Tín nhìn hành động khó hiểu của Khung Ly mà hỏi thăm.

“Tín, mang ta đi nội thành chơi đi! Nghe nói nội thành có rất nhiều điều thú vị!” Khung Ly mỉm cười nói với Tín.

“Vâng, chủ nhân.” Tín dắt tay Khung Ly. Hai người từ từ đi về hướng cửa thành.

Trên đường phố trong cửa thành, đám người bán hàng rong ở hai bên cửa cao giọng rao hàng, đủ loại đồ ăn cùng đồ chơi khiến cho người ta hoa mắt mất thôi. Khung Ly và Tín đi trên đường, hết nhìn trái lại nhìn phải, đôi mắt của Khung Ly mở to như phát sáng.

“Tín, nội thành quả nhiên rất thú vị!” Khung Ly giật nhẹ Tín, để cho hắn dừng bước, “Ngươi xem, bên kia có người đang nặn tượng đất!” Nói xong, Khung Ly đem Tín kéo đến phố tượng đất bên cạnh xem ngón tay người bán hàng rong linh hoạt mà nặn tượng đất.

Tín đứng bên cạnh Khung Ly, ánh mắt dịu dàng nhìn Khung Ly. Một lát sau, Tín như cảm thấy gì hơi ngẩng đầu, sau đó cúi người nói khẽ bên tai Khung Ly, “Chủ nhân, có người theo dõi chúng ta.”

“À?” Khung Ly vẫn còn tập trung tinh thần mà quan sát bùn đất biến hóa, vô ý thức mà lẩm bẩm nói, “Ai sẽ theo dõi chúng ta, không có tiền lại không có quyền đấy…” Bỗng nhiên, trong đầu Khung Ly hiện lên khuôn mặt một người, vì vậy nàng thấp giọng hỏi, “Là… người của Tướng quân?”

“Chắc vậy… ” Tín đứng thẳng cơ thể, giống như tùy ý mà nói, “Chủ nhân phải làm sao?”

Khung Ly ảo não nói, “Tướng quân kia thực sự là lạ đấy, thế nhưng tại sao phải theo dõi ta…” Suy nghĩ một chút, trong nháy mắt quyết định là đi dạo phố hay là chạy trốn đây, Khung Ly thoải mái đối với Tín nói, “Không để ý tới hắn là được, chúng ta dạo chơi mà thôi cũng không phải làm chuyện xấu, hắn cũng không thể làm gì…” .

“Được” Tín nhẹ giọng trả lời, sau khi thoáng dừng một chút bổ sung nói, “Nếu có nguy hiểm, ta sẽ bảo hộ chủ nhân.”

“Ừ, Tín, ngươi cảm thấy những vật này thú vị không?” Khung Ly lôi kéo Tín tản bộ trên đường, chỉ vào một ít món đồ chơi mới lạ hỏi Tín.

“Chủ nhân cảm thấy thế nào?” Tín hỏi lại Khung Ly.

“À! Đương nhiên thú vị!” Khung Ly nói với vẻ hưng phấn, “Những vật này trước kia ta chưa từng thấy!”

“Chủ nhân đã nói thú vị, cái kia chính là thú vị.” Tín gật đầu nói.

“Ồ ——” Khung Ly ngạc nhiên mà quay đầu lại nhìn Tín, “Đây là ý nghĩ của ta, ta là hỏi ý nghĩ của ngươi đấy!”

“Chủ nhân nghĩ gì, ta liền nghĩ đấy.” Tín nói với vẻ chém đinh chặt sắt.

“Vì cái gì?” Khung Ly không hiểu, “Ta nhớ được ngươi là có năng lực suy nghĩ độc lập đấy.”

“Đúng vậy, chủ nhân.”

“Vậy…” Khung Ly không rõ.

“Ý nguyện của chủ nhân, chính là tiêu chuẩn cho hành vi của nô tìa.” Ánh mắt của Tín rất dịu dàng.

“Tại sao vậy chứ…” Khung Ly nghĩ mãi mà không rõ, bên trong triệu hoán thuật giới thiệu cũng không có cái điều quy định này, mà chính và phụ chỉ là tuyên bố cùng nghe theo mệnh lệnh —— vì cái gì hiện tại hình như là… .

“Chủ nhân, có người đến.” Chưa cho Khung Ly nghĩ nhiều, lời Tín nói đã cắt đứt mạch suy nghĩ của Khung Ly. Khung Ly vừa lấy lại tinh thần, chỉ nghe thấy có người đang gọi tên của nàng. Khung Ly dừng bước lại quay người, đã nhìn thấy một người như lão tiên sinh về phía mình, phía sau của lão còn đi theo một gã người hầu.

Lão tiên sinh phát giác Khung Ly đang nhìn mình, nhưng lại không chút hoang mang mà đi tới trước mặt Khung Ly, làm một cái tiểu lễ, lễ phép mà nói, “Tại hạ là quản gia trong phủ thành chủ, thành chủ nghe nói tiểu thư rất giống một vị đã bạn bè qua đời, đặc biệt lệnh tại hạ đến mời tiểu thư đến quý phủ một lát.”

Nghe đối phương lời nói có vẻ nho nhã, lại khiến cho Khung Ly vẫn luôn sống ở trong thôn có chút bối rối, thoáng xấu hổ mà trả lời, “Ta không phải tiểu thư.” Con gái trong gia đình nhà giàu xưng hô là tiểu thư nàng là có nghe qua đấy.

“Thành chủ mời tiểu thư đến quý phủ một lát.” Quản gia thế nhưng lại như không nghe thấy lập lại lời nói lúc trước…, sau khi ngẩng đầu nhìn thoáng qua Khung Ly chậm rãi nói, “Trong phủ đã mở tiệc chiêu đãi, nếu như tiểu thư cảm thấy phù hợp, có thể ở tại trong phủ.”

Nghe được câu này, Khung Ly xấu hổ mà động tâm. Bây giờ trên người nàng đúng là không có đồng nào lại còn không có chỗ ở, thế nhưng nàng không có lập tức đồng ý, mà là ngẩng đầu nhìn về phía Tín. Tín thấy nàng nhìn qua, khẽ gật đầu với nàng.

Thấy thế, Khung Ly mới gật đầu với quản gia nói, “Vậy làm phiền ngài.”

“Không cần khách sáo, đều là chủ tử phân phó, muốn cảm ơn, thì nên cảm thành chủ ạ.” Quản gia hơi cúi đầu, nhưng sau đó liền xoay người dẫn đường.

Đi vào phủ đệ thành chủ, Khung Ly lập tức bị hai con chim đá trước hấp dẫn ánh mắt. “Oa… Đá thật xinh đẹp.” Khung Ly kinh diễm (kinh ngạc vì vẻ đẹp) mà cảm thán.

Quản gia đi trên bậc thang nghe được câu này ngược lại là không có phản ứng gì, mà người hầu sau lưng quản gia thế nhưng lại lảo đảo một cái, quay đầu lại liếc nhìn Khung Ly.

Đi vào phòng, Khung Ly liền trông thấy có hai người đang ngồi. Một bên là nam nhân trung niên khuôn mặt hiền lành, mà bên kia thì là thanh niên tư thế hiên ngang, hai người trông thấy Khung Ly, thần sắc khác nhau.

“Chủ tử, người đã tới rồi.” Quản gia đứng ở phía trước Khung Ly một bước, cúi đầu nói ra.

“Đến rồi?” Nam nhân trung niên vốn là nhìn chằm chằm vào Khung Ly một hồi, chậm rãi nói, “… Đúng là rất giống.”

Thanh niên sắc mặt không tốt mà nhìn xem Khung Ly, không nói. “Con đến gần một chút” nam nhân trung niên hòa ái mà đối với Khung Ly ngoắc, “Con tên là gì?”

Khung Ly chần chừ một chút, đi lên phía trước hai bước, “Khung Ly.”

Nam nhân trung niên lại nhìn một lúc, mới nói, “Khung Ly… Ta là thành chủ, Tạ Kính. Con… Rất giống một vị cố nhân của ta.”

“… Vậy sao?” Khung Ly không biết nên phản ứng ra sao. “Phụ mẫu của con đâu?” Thành chủ Tạ Kính ôn nhu hỏi.

Khung Ly lắc đầu, “Không biết. ” Nàng không biết phụ thân mẫu thân ở đâu, ông của nàng chưa nói với nàng.

“Như vậy…” Tạ Kính còn muốn hỏi cái gì, thanh niên ở một bên cũng đã không kiên nhẫn mà kêu một câu, “Phụ thân —— “

“Ah!” Tạ Kính thấp giọng vừa gọi, phảng phất mới hồi phục tinh thần lại, “Là ta đường đột rồi… Người này chính là con trai ta Tạ Thiên Phong.”

Thanh niên Tạ Thiên Phong hừ nhẹ một tiếng, biểu đạt bất mãn của mình, “Loại nha đầu này…”

“Thiên Phong!” Tạ Kính thấp giọng quát lớn, ánh mắt xoay chuyển, phảng phất như mới phát hiện bên người Khung Ly đứng một vị nam nhân, “Vị này chính là… ?”

“Nam nhân ( Trượng phu )?” Tạ Kính thần sắc có chút kỳ quái, “Đấy là phu quân của con?” “Phải.” Tuy danh tự bất đồng, nhưng là ý tứ đều đồng dạng, cho nên Khung Ly gật đầu. .

Tạ Kính hàm xúc không rõ mà liếc qua Tín, rồi sau đó ánh mắt dừng lại trên mặt Khung Ly, “Tiểu cô nương, con còn chưa ăn cơm đi? Ta mời con ăn chung bữa cơm chiều.”

“Có thể chứ? Đa tạ đại nhân!” Nghĩ đến bụng có thể

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT