|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
như vậy, bà muốn xem thử trong cuộc đấu mắt này ai là người thắng cuộc và bà đã thua.
-chào con_bà cất lời
-chào cô_nó cũng đáp trả, nó không phải là 1 đứa trẻ vô lễ
-sao con không chào ta?_bà nhướn mày lên hỏi nó, giọng vẫn điềm tĩnh như thường
-con nghĩ ai là người mời thì người đó phải chào trước_nó đáp, giọng bình thản hết mức có thể
-con thật thú vị. từ lúc đính hôn hồi 5 tuổi thì đây là lần đầu tiên ta gặp lại con thì phải?_bà hỏi nó nhưng đây giống ám chỉ hơn. ám chỉ rằng nó quá vô lễ khi gặp lại bà
-con không nghĩ sau 13 năm con còn nhớ được_giọng nói bất cần của nó vang lên làm bà Phương khẽ giật mình
bà nhíu mày, hắn thì khá căng thẳng vì nó là người đầu tiên dám cương với mẹ hắn mà
-vào việc chính đi. con không nghĩ cô gọi con vào đây chỉ để chào hỏi đâu_nó nói rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế salong gần đó
-ta thích cái tính thẳng thắng này, qua lời thằng Phong thì có vẻ con là 1 đứa yếu đuối cơ. được rồi. ta muốn con chuyển qua nhà ta ở. con nghĩ sao?_bà đề nghị nó nhưng đây lại giống 1 mệnh lệnh hơn vì giọng nói không đanh thép nhưng không hẳn là không có uy
-MẸ. sao chứ?_hắn ngồi gần đấy bật dậy nói như 1 con thú có gắn lò xo
-ngồi xuống_bà ra lệnh, không quên liếc hắn 1 cái sắc lẻm làm hắn ngoan ngoãn ngồi xuống như 1 chú cún bị chủ la rầy
-tại sao?_nó khẽ hỏi, chất giọng không hề thay đổi. ngang tàng, bất cần và lạnh đến đáng sợ chứng cứ là hắn đã khẽ rùng mình chỉ sau 2 chữ bé nhỏ của nó kìa
-chỉ đơn giản là ta muốn thế_bà đáp đơn giản nhưng đôi mắt lại pha chút đùa cợt
-vậy rất tiếc con không đồng ý_nó nói rồi toan đứng dậy bỏ đi thì giọng bà Phương tiếp tục vang lên.
-con không sợ ở 1 mình sao?
-từ nhỏ đã quen
-nếu vậy ta sẽ phá nát nhà con. ta chắc rằng ba mẹ con sẽ không phản đối
-nếu thích xin mời cứ tự nhiên
bà Phương và nó cứ đôi co qua lại mài, chả ai chịu nhường ai. bất chợt bà phán 1 câu khiến nó không khỏi giật mình
-con có muốn mọi người xung quanh con “bình an”?
-……._nó im lặng chẳng hề trả lời, nó không hề muốn mọi người xung quanh bị liên lụy
-im lặng là đồng ý đúng không? vậy ra ngoài đi, người hầu sẽ dẫn con lên phòng_bà nói, 1 nụ cười đắc thắng nở trên môi
nó đứng dậy đi thẳng ra cửa chẳng hề quay lại lấy 1 lần nhưng không có nghĩa nó không thấy sự hiện diện của nụ cười kia
bước ra cửa thì đúng là có người chờ thật, cứ như biết chắc rằng nó sẽ ở lại vậy. hắn vẫn chưa ra, có lẽ là đang đôi co với mẹ mình mặc dù nắm chắc phần……….thua
cô người hầu dẫn nó lên lầu và dừng lại trước 1 cánh cửa gỗ vô cùng sang trọng. mà sao cái này nó thấy quen quen
-ách. đây là…._nó chợt ấp úng
-vâng! đây là phòng cậu chủ ạh. bà chủ bảo em dẫn cô lên đây. em xin lui_co người hầu lễ phép thưa rồi quay trở lại công việc của mình
“ý gì đây? tưởng sợ sao?” nó nghĩ ngợi đôi chút xong cũng mở cửa phòng bước vào.
trong phòng hơi ấm và hương bạc hà nhè nhẹ vẫn còn vương vấn đâu đây.
nó nằm ình xuống giường, ôm gối, hít hà cái mùi bạc hà kia, cái mùi ấy khiến nó dễ chịu, nó dần dần chìm vào giấc ngủ.
-YA. MẸ THẬT LÀ_hắn vừa đi vừa hét váng lên làm đám người hầu ai ai cũng sợ hãi.
mở cửa bước vào phòng, đập vào mắt hắn là nó đang cuộn tròn trong chăn ngủ ngon lành, vẫn đề chính là ngủ ngon lành trên giường CỦA HẮN
-YA. MẸ ƠI LÀ MẸ_hắn đơ ra cả vài chục giây rồi “lại” hét lên, âm thanh lần này tăng gấp đôi lần nãy ah
-ai nói xấu mình vậy tar?_bà Phương gãi gãi tai lẩm bẩm
-NÀY! CÔ CÚT NGAY. NGHE KHÔNG HẢ?_hắn vừa hét vừa giật tung cái chăn của nó ra nhưng nhiêu đó nhằm nhò gì vì nó vẫn đang ngủ ngon lành kia kìa
-NÀY. KHÔNG DẬY LÀ TÔI NẰM XUỐNG LUÔN ĐẤY_hắn dọa
nó he hé mắt ra rồi……………..nhắm lại ngủ tiếp
nó lơ hắn, chả xem lời hắn ra gì, vô tư ngủ tiếp, cứ như hắn không phải 1 thằng đàn ông làm hắn như muốn nổ tung
-cô tưởng tôi không dám hả?_hắn rít lên rồi cũng nằm ình xuống bên cạnh nó
nó không những không sợ mà còn xem hắn là cái gối ôm mà ôm chầm lấy nữa chứ, đã vậy còn dụi dụi đầu làm tim hắn như muốn nhảy ra ngoài định cư luôn ấy
-NÀY. BỎ RA_hắn “rống” luôn chứ đừng nói hét nữa
-ư…._nó khó chịu kêu lên khe khẽ, bộ mặt xụ xuống làm hắn không nỡ đánh thức tiếp nên để im cho nó ôm luôn
1 lúc sau hắn cũng chìm vào giấc ngủ
“cốc…cốc…cốc…”
-cậu chủ. cậu chủ à_cô người hầu lên tiếng gọi hắn
-ưm…gì?_hắn dụi dụi mắt thức giấc rồi cũng đáp trả
-bà chủ kêu cậu và cô xuống dùng cơm ạ_cô người hầu thưa
-được. ta xuống ngay_hắn đáp
quay qua nhìn nó. tim hắn chợt sững lại khi nó dụi đầu vào ngực hắn mà ngủ, y như 1 chú mèo con cuộn tròn trong chiếc tổ ấm áp
hắn chợt cười, véo mũi nó gọi
-này nkok. dậy đi
-ư…ngủ cơ_nó vùng vằng đôi chút rồi ngủ tiếp
-này. không dậy là hôn tiếp đấy_hắn dọa yêu nó
-thách đấy_nó trả lời mà mắt vẫn nhắm
“eo. mình chưa muốn làm thái giám”
nghĩ xong hắn bế bổng nó lên đưa vào WC. nó mặc kệ, vẫn cứ ngủ
đặt nó ngồi trên thành bồn cầu hắn nhẹ nhàng lấy nước rửa mặt cho nó . có nước nên nó dần tỉnh hơn, đang định đưa tay dụi mắt thì đã bị hắn cản lại
-yên nào_hắn ra lệnh rồi lấy khăn lau mặt cho nó
-ư…mùi bạc hà_nó khẽ nói
-sao cơ?_hắn nghe không rõ nên đành hỏi lại
-mùi bạc hà_nó lặp lại lần nữa, thanh âm có lớn hơn đôi chút
-sao? thích à?_hắn hỏi rồi lại mỉm cười. chả hiểu sao hôm nay hắn cười nhiều đến vậy.
nó không trả lời mà chỉ gật đầu rất nhẹ
-xuống ăn cơm_hắn bỏ khăn xuống rồi quay qua nói với nó
nó chả nói gì, chỉ đứng dậy bước đi. bước chân xiêu xiêu, vẹo vẹo có lẽ là còn ngái ngủ. hắn đứng phía sau nhìn mà lắc đầu với cô bé này
xuống tới bàn ăn, nó chỉ chào 1 câu bình thường mà bà Phương đã suýt sặc nước
-chào cô_nó nói
-“SẶC…” gì…..gì đây?_bà lơ mơ quay qua nhìn hắn đầy nghi vấn vì theo định luật của nó người nào mời thì người đó chào trước mà
-hương bạc hà_hắn đáp gọn rồi cũng kéo ghế ra ngồi vào bàn ăn
-hả?_bà Phương không hiểu nên hỏi lại
-hình như cô ấy thích mùi bạc hà và ngửi mùi đó thì tính tình cô ấy ngoan hơn hay sao ấy_hắn đáp
-à! ra thế!_bà cảm thán
5′ sau hương bạc hà đã dần tan nên mặt nó cũng từ từ đanh lại. không khí đột nhiên chùng hẳn xuống
“sao giống……..” bà Phương nghĩ thầm trong bụng
Chương 6
Ads -Sao tôi lại ở đây?
Nó hỏi 1 câu vô cùng… ngu ngơ!
-Chứ không lẽ cô ở trên mây nãy giờ?
Hắn cũng đá đểu lại, bộ mặt vừa bưng bát cơm vừa cười khinh khỉnh ấy làm nó chỉ muốn sấn đến mà bụp cho mấy phát…
Nó chợt nhớ lại toàn bộ sự việc xảy ra, kể cả việc nằm ngủ cạnh hắn trong phòng. Bây giờ thì sắc mặt của nó biến hoá khôn lường hơn cả Tôn ngộ không rồi: Từ hồng hào chuyển sang trắng bệt, rồi đỏ ửng, lại hoá ra tím tái rồi sậm lại thành đen,…
Rầm….
Nó buông đũa, đập bàn rồi hằn hộc xoay người bỏ đi…
-Ngồi xuống! Ăn tiếp!
Giọng nói uy quyền của mẹ hắn phát ra mang theo 3 phần hiệu lệnh và 7 phần sát khí…
-Tôi không muốn ăn!
Nó gằng giọng, ánh mắt không thôi hướng về hắn với tia nhìn vô cùng “ngọt ngào”…
-Ba mẹ cháu giờ này chắc cũng đang thong thả ăn cơm nhỉ? Có cần ta…
Bà cố tình nói lấp lửng, tay ra hiệu cho toàn bộ người làm bước ra khỏi phòng ăn…
Với sức ép từ câu nói của mẹ hắn, nó đành phải nuốt giận mà ngồi xuống “nhẹ nhàng”, nhưng ánh mắt phát ra tia lửa điện vẫn nhắm vào hắn, khiến hắn suýt sặc muỗng nước súp khi nhìn thấy cử chỉ “ngọt ngào” ấy của nó dành cho mình…
-Khục… Cô nên biết điều mà ăn đi!
Hắn vừa thoát khỏi trận sặc liền nhanh miệng đá đểu như muốn trả thù, nói đúng hơn là khiêu chiến…
Nó ức chế nhưng lại không biết làm gì cả? 1 trận chiến khốc liệt bằng suy nghĩ trong đầu nó chợt hiện ra…
Nhào tới bóp cổ cho hắn chết ngay bây giờ?
Nó yếu hơn hắn! –> Không khả thi!
Ngồi đây mà thầm trù ếm cho hắn ăn cơm nghẹn chết, uống nước sặc chết?
Nó không dư hơi!
……………….. và rất nhiều những ý nghĩ + giả thuyết được đặt ra nhưng đều vô hiệu!
“Thôi thì đành xả hận lên nhưng món ăn vậy!”
Nó nhủ thầm với quyết định sáng suốt cuối cùng của mình….
Nhưng sự đời nào cho nó được bình yên khi phải đối mặt với tên thiên hạ đệ nhất đểu như hắn?
Vừa định với tay gắp miếng thịt kho vàng ươm trên đĩa thì lại bị đôi đũa đáng ghét của hắn xen vào…
“Thôi thì nhịn!”
Nó tự nhủ rồi chuyển tay sang món cá rán, 1 lần nữa lại bị phỏng tay trên…
“Nhịn! Mày phải nhịn! Tiếp tục nhịn!”
Lại đến món rau xào, hắn vẫn ngoan cố càn vào, dường như kiếp trước nó có thù với hắn chắc? Không chọc nó không được hay sao?
Lần này nó nhất quyết không nhịn nữa!
Nó siết chặt đôi tay nhỏ nhắn vào đôi đũa hơn, 1 trận chiến giành giật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




