watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4119 Lượt

hiện, mình không thể ở bên anh ấy nữa, mình, mình quả thật không chịu nổi… thật đấy, Tiểu Tiên, thật đấy”.

Hai hàm răng tôi nghiến chặt vào nhau, lưng run rẩy, cô ta nhìn ra trạng thái sắp sụp đổ của tôi, cẩn thận e dè cầm chiếc li còn lại trên bàn trước mặt tôi, nắm chặt trong tay.

“Cậu muốn tôi nói gì với cậu?”. Tôi lại có thể mỉm cười, rất dịu dàng hỏi cô ta, “Muốn nghe tôi nói, giỏi quá! Đúng là chị em tốt, dũng cảm vứt bỏ tình yêu vì tình bạn ư?”.

“Mình không có ý đó…”.

“Hay muốn nghe tôi nói, oa! Lần này cậu chơi hơi quá rồi đó, anh chàng đó là người tôi chuẩn bị kết hôn. Nhưng cậu nói cướp liền cướp, cướp rồi lại cảm thấy không thú vị, tình yêu dưới lòng đất mới đủ bùng nổ, đặt lên mặt đất sáng sủa, cũng chẳng còn nhiều thú vị, nghĩ kĩ mà xem, bỏ đi, không đáng, tôi vẫn nên trở về chơi với đứa ngu ngốc Hoàng Tiểu Tiên. Ý cậu là vậy?”.

“Mình nói rồi, mình không có ý đó…”.

“Vậy rốt cuộc cậu có ý gì? Tôi cảm thấy cậu thú vị quá, thực sự đấy, đừng giả vờ. Nào, cậu nói đi, cứ coi đây là chương trình Lỗ Dự có hẹn[2">, cậu nói ra suy nghĩ trong lòng mình”.

[2"> “Lỗ Dự có hẹn”: Một chương trình talk show của đài Phượng Hoàng, Hồng Kông do MC Lỗ Dự dẫn.

“Cậu như vậy, mình nói thế nào đây?”.

“Nên nói thế nào thì nói thế ấy, cậu còn muốn tôi hai tay chống cằm, chớp chớp mắt nghe cậu nói à?”.

Cô ta đã bị sự cay nghiệt của tôi đả kích, cả người suy sụp dựa vào thành ghế.

Nhưng tôi sớm đã thua không còn mảnh giáp bởi đòn tấn công của cô ta, ngồi trước mặt cô ta, căn bản là một cái xác không hồn.

Tôi thầm nói trong lòng, đừng trách tôi quá cay nghiệt, là sai lầm của cậu đã tạo nên tôi.

“Vậy tôi không nói mấy lời giả tạo đó nữa, tôi nói cho cậu sự thật, cậu đừng cảm thấy đau lòng. Hoàng Tiểu Tiên, không sai, tôi chính là muốn chứng minh cho cậu thấy”.

Tôi sững sờ, cô ta muốn chứng minh cái gì?

“Cậu quá may mắn, Hoàng Tiểu Tiên, bản thân cậu lẽ nào không cảm thấy thế? Chúng ta đều cùng là những cô gái bình thường, nhưng bởi vì cậu dám nói dám làm, nên luôn có thể đạt được nhiều thứ hơn tôi, cậu chưa bao giờ chừa đường lùi cho bản thân, cậu đã từng nghĩ chưa, là dựa vào cái gì? Cậu có gia đình hạnh phúc, ấm áp. Cho dù cậu ở ngoài lăn lộn đến long trời lở đất, cũng có người phần bữa cơm, cốc trà cho cậu, còn tôi có gì? Ranh giới cuối cùng của tôi là cậu, nhưng cậu chẳng đáng tin, Hoàng Tiểu Tiên, hôm nay tôi nói cho cậu biết, là bạn bè, cậu không có tư cách như bản thân cậu tưởng tượng”.

Cha mẹ cô bạn thân li hôn khi cô ta học lớp mười hai, cô ta sống cùng cha, cha cô ta tính cách rất trầm mặc, sau khi li hôn thì đam mê vận động ngoài trời, thường buồn bã im lặng, khoác ba lô biến mất một tuần, ban đầu cô bạn thân còn nóng lòng sốt ruột chạy đi tìm tôi, khóc lóc kêu gào phải báo cảnh sát, nhưng sau đó thì quen dần, song giao tiếp giữa hai cha con cũng càng ngày càng ít, về cơ bản chỉ dựa vào trao đổi bằng ánh mắt và động tác.

“Cậu luôn nghĩ thế là đương nhiên, nói năng không suy nghĩ, làm tổn thương người khác, vậy thì cứ tổn thương thôi, dù sao vẫn còn có cha mẹ cậu, có anh bạn trai một lòng một dạ đó của cậu, còn có tôi. Nhưng tôi có gì? Có một khoảng thời gian, tôi chỉ có cậu, chỉ có thể tin tưởng cậu nhưng cậu có quá nhiều thứ, tôi nhiều nhất chỉ là lốp xe dự phòng, là kế hoạch B, là lựa chọn thứ hai. Loại thuận buồm xuôi gió như cậu khiến tôi cảm thấy rất chướng mắt”.

“Vì thế cậu quyết định xuống tay với anh ta?”.

“Có một năm vào sinh nhật tôi, cậu và anh ấy đi du lịch ở Thanh Đảo không kịp về, cậu còn nhớ cậu đã làm gì không? Cậu liền tuỳ tiện gọi điện thoại, nói một câu xin lỗi, rồi trong nửa tiếng sau đó đều nói cậu và anh ta ngọt ngào biết bao. Một mình tôi ở nhà, đến bánh gato cũng lười mua, mười hai giờ, không ai gửi tin nhắn cho tôi, là bạn trai cậu đã gửi tin chúc mừng sinh nhật. Đến nhớ cậu cũng không nhớ ra! Tối hôm đó, tôi liền nghĩ, cậu quá không biết tốt xấu, vậy tôi cũng không cần nể mặt cậu nữa”.

Ngồi đối diện, tôi nhìn thấy sự hận thù rất hoang tưởng trong mắt cô ta, sự hận thù ấy khiến trái tim người khác nguội lạnh.

Hoá ra tình nghĩa bao năm như vậy chỉ là mình tôi tưởng tượng ra.

Tôi lên tiếng một cách khó khăn, giọng nói khàn khàn, “Cậu nói năm đó tôi ở Thanh Đảo không gửi tin nhắn chúc mừng, vậy cậu còn nhớ khi trở về, tôi đưa cho cậu sợi dây chuyền tôi kết bằng hai mươi hai vỏ sò không? Mỗi một vỏ sò trên sợi dây đó đều là tối hôm ấy, tay tôi cầm đèn pin, tìm từng chiếc từng chiếc trên bãi biển. Cầm dây chuyền về, tôi chưa từng thấy cậu đeo nó, lần trước giúp cậu chuyển nhà, cậu chỉ túi đồ, nói không cần, nhờ tôi vứt cho cậu, sợi dây chuyền đó nằm trong túi”.

Cô ta nhìn ra chỗ khác.

“Sinh nhật cậu là bốn năm trước, vậy theo như cậu nói, bốn năm nay, cậu luôn suy nghĩ làm thế nào chứng minh cho tôi xem. Được, để tôi nhớ xem, hôm tốt nghiệp, chúng ta uống nhiều, ở chính trong nhà hàng nhỏ này, tôi kéo tay cậu, khóc nói dù thế nào chúng ta vẫn ở bên nhau, cậu cũng khóc rồi nói, đúng thế, chúng ta phải ở bên nhau mãi mãi. Vậy thì, nước mắt cậu rơi hôm đó là thật hay giả? Tôi không tìm được việc, thất nghiệp ở nhà, đói đến mức bát mì tôm chia làm ba bữa ăn, ớt cay trong thịt vào đều có thể coi như thức ăn, ngại mở miệng với anh ấy, ngại xin tiền gia đình, hàng ngày ăn chực nhà cậu, khi đó cậu nói, cả đời nuôi tôi cũng không vấn đề gì. Sự thông cảm của cậu lúc ấy là thật hay giả? Cậu cãi nhau với người ta trong quán bar, tôi lật bàn, đánh nhau với người ta, quả thật giống như mụ đàn bà chanh chua, bạn trai tôi khuyên, tôi còn gào với anh ấy: Anh tránh ra cho em. Khi ấy, cậu ngồi bên nhìn, là sợ hãi thực sự hay hào hứng đứng ngoài quan sát?”.

Cô ta vẫn im lặng, thần sắc phức tạp.

“Thật lợi hại, cậu thật lợi hại”. Tôi cố gắng nhẫn nhịn nhưng giọng nói đã nghẹn ngào, “Tôi trong nóng ngoài lạnh, cậu trong nham hiểm ngoài mềm yếu, chúng ta quả thật quá khác xa nhau”.

“Đương nhiên cũng có lúc rất tốt đẹp…”. Hốc mắt cô ta cũng đỏ.

“Đừng, đừng bắt tôi nhớ lại những lúc tốt đẹp”. Tôi ngắt lời cô ta, “Nhớ đến tôi sẽ cảm thấy buồn nôn”.

Tôi nhìn mặt cô ta, nhớ đến cái ngày chúng tôi trở thành bạn bè. Năm lớp mười, ngày đầu tiên tập quân sự, tôi và cô ta đều đến muộn, sĩ quan huấn luyện có gương mặt như thạch sùng, tàn bạo chỉ vào góc tường, nói: “Tự ra đứng đi”.

Tôi và cô ta ngoan ngoãn đứng góc tường, nhìn các bạn cùng học lạ hoắc phơi nắng dưới ánh mặt trời, đột nhiên cảm thấy bản thân mình trong hoạ có phúc, tôi quay đầu nhìn cô ta, cô ta đang vô vị dùng mũi chân đá đất, tôi nói với cô ta, này, tớ tên là Hoàng Tiểu Tiên. Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, cười ngây ngô, nói, “Hình như mình sắp cảm nắng rồi”. Lời còn chưa nói xong thì đã ngã lăn ra đất.

Tôi đứng lên, khẽ nói, “Tôi đi trước”.

Cô ta ngây người đứng ở xa, bất động nhìn tôi, trong mắt không phải không có áy náy, nhưng tôi biết sự áy náy ấy quá xa vời.

Lần này chia cách không còn lí do để gặp lại nữa, tất cả những lời tri kỉ và thời gian đẹp đẽ trước kia, tất cả những thứ từng là bằng chứng cho tình bạn thân thiết, hết thảy không ngừng phản cung cùng với sự rời xa của tôi. Đợi khi chúng tôi bảy, tám mươi tuổi gần đất xa trời, có một ngày ngồi trong hoa viên viện dưỡng lão, được các bác sĩ, y tá đến thăm, có thể đột nhiên nhớ ra đối phương không, rồi nhớ tới cuộc nói chuyện ngày hôm nay. Khi ấy, có lẽ tôi sẽ cảm thấy với cuộc đời mà nói, sự căm ghét và hiểu lầm lúc này của chúng tôi chủ quan nhường nào, vốn dĩ, vốn dĩ có thể ở trong hoa viên này, ăn mặc lôi thôi, đầu bù tóc rối, cảm giác tồn tại chẳng còn bao ngày nhưng chí ít có cô ấy ngồi cạnh, có thể nói dăm ba câu.

Nhưng bây giờ, tôi bị suy nghĩ căm ghét ép buộc, nhất định phải là người bước ra khỏi nơi này trước, đến hai từ “tạm biệt” cũng không thể thốt ra, chỉ có thể ước mong sẽ có một ngày, gặp cô ta dưới cửu tuyền, có thể hoà nhã nói một câu, “Hẹn gặp lại cô”.

Cuối cùng, người bán bí đao trơ mắt nhìn thể xác của mình dần dần lạnh giá, linh hồn không còn cách nào, chỉ có thể khóc lớn ra đi.

Chỉ có thể khóc lớn ra đi
Thứ ba, ngày 12 tháng 7: Nhiều mưa, trời chuyển âm u

Trên xe trở về công ty, tôi miêu tả một cách sinh động cho Vương Tiểu Tiện sự biến đổi hoá học trong không khí xung quanh lúc Lí Khả nhìn thấy ảnh mình. Biểu hiện điềm tĩnh, đầy trí tuệ của tôi đã giành được sự tán thưởng lớn của Vương Tiểu Tiện, ngay sau đó anh ta lập tức quyết định mời tôi ăn món ốc xào ở quán ăn ngoài trời nổi tiếng Bắc Kinh chỗ giao lộ công ty tôi.

Bia lạnh thêm lời cay nghiệt, tôi và Vương Tiểu Tiện bất giác đã qua một buổi tối. Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ, nhưng đường phố vẫn rất náo nhiệt.

Gió đêm thổi như trêu ghẹo lòng người, mặt đường vừa được dội qua nước, dưới đèn đường hiện ra ánh sáng loang loáng, phía sau tôi, ông chồng mỡ bụng một đống, để cánh tay trần đang khuyên vợ ăn nhiều thêm một chút, “Em ăn thêm ít thịt đi! Em đừng thấy miếng thịt béo như vậy, nó mỡ nhưng không ngấy, giống như anh, béo nhưng không ú”.

Nghe tiếng hút ốc xào chùn chụt

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT