watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4115 Lượt

bất kì hình thức nào tôi từng thấy, tôi đều duy trì thái độ trung lập.

Sếp Vương từng nói, người trên mặt luôn thường trực nụ cười, đại khái chỉ phân ra làm hai loại, một loại là cuộc sống bình lặng tới mức khiến họ không có yêu cầu gì, còn một loại khác, có lẽ là trong cuộc sống tràn đầy biến số, biến số này khiến họ không có nổi bất cứ ham muốn nào, cũng không dám ước mơ quá cao.

Thành ngữ “ông nói gà bà nói vịt” hôm nay nên giải thích là một cô gái làm nghề cắt tóc hy vọng gặp được người giàu có và một tên đẹp trai được bà vợ giàu có bao nuôi gặp nhau, phát sinh tình cảm, sự sắp xếp tài nguyên pha trộn này mới khiến tôi cảm thấy đáng buồn.

Nguỵ Y Nhiên bắt đầu nói suy nghĩ của mình, nếu làm theo cách nghĩ của anh ta, đó thực sự là một hôn lễ rất ấm áp.

“Tôi luôn muốn quét sân khấu xi măng kia thành màu trắng, trước đây khi tôi sống trong thôn nó có màu trắng. Phía sau sân xi măng treo một tấm

màn, đằng sau đặt một máy chiếu phim, chiếu phim điện ảnh cũ. Thêm một vài chiếc đèn màu, kéo dài tới tận con đường nhỏ bên kia. Không cần xa hoa, đơn giản một chút, nhưng có thể khiến người khác thực tâm chúc phúc cho chúng tôi là được”.

Tôi gật đầu, nói không sai. Tôi thầm nghĩ, Lí Khả tính cách ưa hư vinh như vậy, sao có thể chấp nhận hôn lễ của cô ta không có đèn chớp, không có bộ cánh xinh đẹp, không có một đám tì nữ và công dân hạng ba cùng nhau khom lưng tung hô cô ta: Công chúa vạn tuế?

“Cô Hoàng làm công việc này nhiều năm như vậy, từng nghĩ hôn lễ của mình sẽ thế nào chưa?”.

Một câu hỏi nhẹ nhàng của Nguỵ Y Nhiên nhưng lại đâm sâu vào nỗi đau của tôi.

Tôi và anh nhiều năm trước trong giây phút nồng thắm, quả tình cũng từng thảo luận vấn đề này.

Khi đó anh hỏi tôi, “Em muốn anh cầu hôn em thế nào?”.

Tôi cười, nói đùa, “Với loại người tạo ra ý tưởng mới mẻ như em mà nói, hình thức kết hôn nhất định phải độc đáo, khác người mới được”.

Anh tiếp lời tôi, “Mong cô chỉ bảo, tôi sẽ trả phí tư vấn theo giờ”.

Tôi nói, “Được, đầu tiên, anh phải mua một chiếc nhẫn, dựa vào kích thước nhẫn mà xét, nếu to, cho phép là nhẫn giả, nhưng nội ba năm phải bảo đảm không bị phai màu; nếu là chiếc nhẫn cỡ hạt bụi mà mắt thường không nhìn thấy, vậy anh phải bảo đảm là thật”.

“Được, không vấn đề, bắt đầu từ hôm nay em nuôi anh nhé, anh gom hết tiền lương, mua cho em chiếc nhẫn to”.

“Còn phương thức cầu hôn, anh tới am ni cô, để ni cô già nhất trong đó nâng chiếc nhẫn của anh, sau đó em xuất hiện, những đệ tử đứng phía sau ni cô già sẽ cùng hô lớn, “Cô gái! Gả cho anh ấy đi! Để tránh giẫm theo vết chân chúng tôi”.

Anh sững người mất ba giây, sau đó cười tới nỗi lăn từ trên giường xuống đất, vừa gào vừa nói, “Hoàng Tiểu Tiên, em quá nham hiểm, quá nham hiểm rồi”.

Anh lại trèo lên giường, tôi nằm trên bụng anh, anh vuốt tóc tôi rồi nói, “Thực ra anh cũng có một phương án”.

“Cái gì? Anh nói nghe coi, để nhân sĩ chuyên nghiệp cho anh chút ý kiến”.

“Anh đưa em đi lặn dưới biển, lặn tới đáy, anh rút nhẫn từ tay trái ra, tay phải bóp ống khí oxy của em, sau đó hỏi em đồng ý hay không. Không đồng ý hả? Vậy thì anh cứ bóp ống khí oxy thôi”.

Lần này thì đổi lại là tôi kinh ngạc, sững sờ hồi lâu mới lên tiếng: “Rùa tìm ba ba, cá thối tìm tôm ôi, câu nói này đặt trong trường hợp hai chúng ta quá chuẩn xác. Vẫn là nhân dân lao động có trí tuệ”.

Nhưng thời buổi này, đến tổ hợp của cá thối tôm ôi cũng có người đến chen một chân vào.

Tôi thở dài tại địa điểm tổ chức hôn lễ của người khác. Nguỵ Y Nhiên lên tiếng hỏi: “Cô Hoàng, không sao chứ?”.

Tôi gật đầu.

Tất cả những hồi ức đã từng hết sức quý trọng, bây giờ nghĩ lại đều khó phân biệt thật giả.

Răn đe bản thân, mỗi một phút xua đuổi bản thân mình bước về phía trước, tôi đều nói với những chuyện xưa sắp bị tôi cất giấu tại nơi sâu thẳm trong kí ức, xin lỗi, không phải em không lưu luyến. Mà do giá cả đắt đỏ, em gánh vác không nổi.

Ngồi ở nơi mênh mông trong trẻo, lần đầu tiên tôi có dũng khí bắt đầu chờ đợi tâm trạng “Thuyền lan đã vượt núi non vạn trùng”[1">

[1"> Nằm trong bài thơ Sáng ra đi từ thành Bạch Đế của nhà thơ Lí Bạch do nhà thơ Tản Đà dịch. 33 Ngày Thất Tình – Chương 13
Thứ bảy, ngày 09 tháng 7: Oi bức

Hai hôm trước, lúc tôi tới công ty, sau khi ngồi xuống, Vương Tiểu Tiện nhìn tôi từ đầu đến chân một hồi lâu, sau đó lộ ra nét mặt coi thường, muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt rừng rực trợn trừng của tôi ngăn lại.

Nửa tiếng tiếp theo, Vương Tiểu Tiện lại thể hiện trạng thái đứng ngồi không yên, cuối cùng anh ta không nhịn được, quay người nhíu mày nói với tôi, “Hoàng Tiểu Tiên, xin lỗi, tôi quả thật không thể ngồi làm việc bên cạnh một quả cà cỡ lớn”.

Tôi sững người, sau đó hỏi: “Anh nói gì hả?”.

Vương Tiểu Tiện chỉ tôi, “Cô tự nhìn mình đi”.

Tôi cúi đầu nhìn, cảm giác nhục nhã ập đến, phía trên tôi đang mặc một chiếc áo sát nách màu tím, trên áo còn in chữ Barbapapa[1">. Phía dưới mặc chiếc quần cotton dài nhăn nhúm, cũng lại màu tím. Giày chấm bi, tím đen.

[1"> Barbapapa là nhân vật trong một loạt truyện tranh của Pháp, lần đầu tiên xuất bản năm 1970.

Sau khi tỉnh dậy, tôi chọn đại một bộ quần áo gần mình nhất rồi hoả tốc mặc lên đi làm, không ngờ mắc sai lầm, tôi đã khoác lên bộ trang phục lấp lánh đến vậy.

Tôi ngại ngùng nhìn Vương Tiểu Tiện, Vương Tiểu Tiện cũng hết cách cứu vãn, “Tự cô chọn đi, lột nửa trên hay lột nửa dưới?”.

Nếu tôi chọn, tôi vẫn chọn lột nửa dưới, bởi vì lộ ra nửa trên bằng phẳng, tôi càng chẳng còn thể diện mà đối mặt với người đời.

“Cô không thể sắp xếp tủ quần áo cho tử tế, chọn ra vài bộ mặc lên không khiến người ta chê cười à?”.

Bởi vì biết rõ tố chất tiềm ẩn của bản thân, trang điểm thế nào đi nữa cũng có chút khoảng cách với “dệt hoa trên gấm”, cho nên quần áo của tôi đều dùng để chống rét và che đậy cái xấu, cuộc đời của tôi chính là cuộc đời “kiểu cơ bản”, vì thế cũng đều không cần dùng loại quần áo thiết kế đặc biệt.

Mà tủ quần áo của tôi, sau khi chia tay đã bị tôi chăng đường cảnh giới, thường vòng qua nó. Lần lữa mãi không lấy nổi dũng khí mở nó ra bởi trên mỗi một bộ quần áo đều có kỉ niệm.

Hôm nay sau khi ngủ dậy, tôi nhìn chiếc quần thể thao màu đỏ đã từng kinh qua sương gió của mình với bảy, tám chiếc áo T-shirt đã mặc qua một lần, kiểu mấy bà mợ, cuối cùng quyết định mở tủ quần áo, cho dù có thể bị hút vào hố đen hồi ức, tôi cũng phải sắp xếp lại đống hàng tồn có thể mặc.

Mở tủ quần áo, thứ tôi nhìn thấy không phải quần áo mà là những tấm bia mộ nhỏ.

Chiếc áo khoác mỏng màu đỏ, kiểu dáng cổ quái không nói, sờ vào trơn mượt vẫn có chút gợn tay, cảm giác tiếp xúc khiến người ta sởn gai ốc, nhưng ngày lễ nghỉ đông gặp anh lần đầu tiên, tôi đã mặc bộ quần áo này, dũng cảm hát bài “Đôi cánh ánh sáng” của Vương Phi trong KTV. Tự bùng nổ nhược điểm không chừa đường lui như thế là bởi vì một chàng trai thô tục còn đeo niềng răng, trong niềng răng còn mắc rau, ăn không ngồi rồi cứ luôn chờ chực bắt chuyện tôi, để anh ta nhận ra cô gái yếu đuối, có cuộc sống đầy biến cố cũng có sức hét lớn, tôi bèn giành lấy mic, không kiêng nể gì cất tiếng hát, sau khi hát xong, chàng trai thô tục đi vệ sinh, những người chơi bài hai đầu gối bủn rủn, trợn mắt há miệng, cả phòng chìm trong im lặng, chỉ có anh nhìn tôi cười.

Sau đó anh nói với tôi rằng, “Người khác chắc chắn cho rằng em đến phá đám nhưng trong mắt anh, em là ngôi sao nhạc Rock and Roll mặc bộ chiến y màu đỏ, sáng lấp lánh, phát âm không chuẩn”.

Tôi gấp gọn bộ quần áo, đặt vào túi bên chân.

Chiếc áo khoác trắng, mùa đông mặc thì quá lạnh, mùa xuân mặc thì quá nóng, chỉ sử dụng mấy ngày ngắn ngủi cuối đông đầu xuân thôi. Chính là vào thời gian tôi và anh hẹn hò lần đầu, tôi mặc bộ quần áo ấy, nửa lúng túng nửa thấp thỏm cùng anh men theo con đường Quốc Tử Giám, từ đầu đến cuối, tôi rất kích động nhưng không biết bày tỏ thế nào, vì thế cả quãng đường chỉ im lặng nhìn anh. Anh thao thao bất tuyệt, kể từ chuyện đã từng giành được huy chương Chim ưng hồi cấp một tới chuyện sơ ý bị đứt cúc quần khi đùa nghịch với anh em thân thiết hồi trung học. Buổi tối ở Bắc Kinh vào đầu xuân ấm nhưng còn lạnh, tôi rét run, răng phải cắn chặt mới không va vào nhau, anh bước tới trước miếu thờ Khổng Tử, châm một điếu thuốc dưới ngọn đèn, tôi bật cười chỉ phía sau, anh quay đầu nhìn, trên cánh cửa đỏ thẫm treo tấm biển, trên đó viết, “Cấm hút thuốc”. Anh mỉm cười, lộ ra hai chiếc răng nanh xinh xắn, cách lớp khói thuốc, ôm nỗi cảm động mà không thể thốt lên lời, tôi nhìn anh, anh nói: “Chúng ta quay về trường nhé?”. Chân tôi nhũn ra, nhưng vẫn nói bằng giọng dịu dàng, “Vâng”.

Chiếc váy dài, màu sắc và hoa văn lộn xộn khiến người ta không sao miêu tả nổi nhưng khi ấy tôi ỷ mình còn nhỏ nên luôn mặc nó, đi dạo xung quanh khuôn viên trường cùng anh, cả hành trình đều tay nắm tay nghênh ngang kiêu ngạo. Anh từng đề nghị, “Cưng à, em đổi sang chiếc váy màu trắng mộc mạc hơn một chút được không, mỗi lần thấy bộ váy này của em, anh đều cảm thấy sắp trúng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT