watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4116 Lượt

Tiểu Tiện, Vương Tiểu Tiện hơi khom người nhìn Lí Khả.

“Trước khi đi khuyên cô một câu, làm nghề này đã vài năm, tình trạng hai vợ chồng đột nhiên cãi nhau khi gần kết hôn, tôi gặp không chỉ một lần, người đàn ông bị ép tới mức thất hứa bởi yêu cầu ngu ngốc của người phụ nữ, sau đó người phụ nữ hối hận và ra sức chạy theo, kết quả này thực sự chẳng có chút gì cổ tích. Tôi nói điều này không có ý gì khác, chia sẻ với cô về bài học thất bại, gặp lại sau, cô Lí”.

Vương Tiểu Tiện quay người bước ra khỏi cửa, đến bóng lưng cũng đúng mực, tôi liên tục cảm thán, kẻ này thực sự là một tên khốn với phẩm chất cao quý cực kì hiếm có.

Tôi bám đít Vương Tiểu Tiện rời khỏi nhà hàng Bellagio, thời tiết chưa nóng, không khí mát mẻ hiếm có. Cảnh vật bên ngoài Bellagio có dáng vẻ mệt mỏi, tiêu điều dưới ánh sáng ban ngày sau khi đèn neon của Hậu Cung và Tang Club tắt đi. Có ba cô bé mặc quần áo ngắn, trang điểm đôi mắt màu khói đã phai nhạt, ngẩn ngơ ngồi bên lề đường, ba người truyền tay nhau hút một điếu thuốc.

Vương Tiểu Tiện quay đầu hỏi: “Đi ăn sáng chứ?”.

Tuy vụ này xôi hỏng bỏng không như vậy, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, vui vẻ.

“Đi thôi, đi đâu?”.

“Tôi biết một quán nước đậu, chính hiệu luôn”.

“Tôi không đi, sao vừa sáng tôi đã phải uống cái thứ thối hoắc ấy?”.

“Vậy cô uống canh lòng đi”.

“Dựa vào cái gì chứ? Sáng sớm tỉnh dậy đã gây khó dễ tôi với món lòng dê chứ?”.

“… Theo tôi thấy cô đã tỉnh rượu”.

“Không chỉ tỉnh rượu, trí nhớ của tôi đã hồi phục, anh dựa vào cái gì mà tát tôi một cái?”.

“… Cô lấy đâu ra lắm cái dựa vào đâu thế?”.

Tôi và Vương Tiểu Tiện đấu khẩu anh một câu tôi một câu như vậy, vừa men theo đường cái vừa tản bộ về phía trước.

Thời tiết bắt đầu nóng dần lên.

Ngồi trong quán ăn sáng, tôi nhìn bộ dạng vùi đầu vào ăn của Vương Tiểu Tiện, đột nhiên nghĩ đến bản thân mình đã lâu không ăn sáng, thỉnh thoảng chợt nhớ ra cũng sẽ mua một cái bánh bao với sữa đậu nành nhạt như nước lã, ngồi trước máy vi tính, vội vội vàng vàng nuốt vào bụng. Còn cái thời ngồi bên đường, vùi mặt ăn từng miếng tào phớ trong thời tiết nóng nực đã là năm xưa rất xa xôi, rất xa xôi rồi.

Tôi tự nhiên nhớ lại những buổi sáng sau khi thức cả đêm với anh, ngày đông lạnh giá ngồi bên đường ăn quẩy và tào phớ, bàn tay cầm quẩy chẳng mấy chốc liền lạnh cóng, nhưng vẫn cười ngốc nghếch, mãn nguyện. Buổi sớm như vậy cảm giác đầy chân thực.

Kí ức, kí ức, nếu không có nó thì cái gì cũng dễ làm, thế giới này chắc trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Tôi vẫn chưa kịp ngã trở lại vũng bùn này một lần nữa, Vương Tiểu Tiện bắt đầu quấy nhiễu tôi.

“Hoàng Tiểu Tiên,” anh ta đẩy bát nước đậu bốc mùi thối tới dưới mũi tôi, “Ăn chút đi”.

“Tôi không ăn, anh mau cầm đi đi nếu không tôi nôn vào mặt anh đấy”.

“Ăn chút đi, giải rượu đấy”.

“Mau cầm đi! Anh, đồ đáng ghét này!”.

“Cô uống một ngụm, tôi cho cô mười tệ”.

“Sao anh nghĩ tôi tham tiền như vậy…”

“Mười lăm”.

“Cút, nghìn vàng cũng không mua được, tôi biết anh muốn cười nhạo tôi”.

“Ba mươi”.

… Tôi động lòng rồi.

Tôi nín thở, nhìn cái thứ màu xanh thẫm bốc mùi ai oán ấy, sau đó uống một ngụm.

Mùi vị bị nguyền rủa ấy lan toả khắp miệng tôi, tôi thực sự hiếu kì, cái thứ mang lại cho người ta cảm nhận vị giác này rốt cuộc dựa vào đâu mà được đặt lên bàn ăn chứ?

Hứng thú thấp kém của Vương Tiểu Tiện đạt được thoả mãn, “Cô phải nuốt xuống, nhanh, nhanh, nhanh lên, chỉ là chuyện cắn răng nhắm mắt thôi”.

Tôi vẫn chưa đủ dũng khí và sự từng trải về cuộc đời, bị thúc ép, tôi nuốt ngụm nước đậu, đứng lên, quay người, chạy tới góc tường gần tôi nhất, phía sau, Vương Tiểu Tiện vui vẻ rêu rao: “Cô chạy ra xa một chút mà nôn, ở đây có nhiều bạn nhỏ như vậy…”. 33 Ngày Thất Tình – Chương 12
Thứ sáu, ngày 08 tháng 7: Trời nhiều mây chuyển nắng

Tôi đang chuẩn bị xoá hoàn toàn tài liệu vụ của Lí Khả trong máy tính thì Nguỵ Y Nhiên gọi điện tới. Tôi còn chưa kịp vờ vịt khách sáo, Nguỵ Y Nhiên ở đầu bên kia đã xin lỗi tôi trước rồi.

“Cô Hoàng, cô đừng để bụng, Tiểu Khả là người nói năng bất cẩn thế đấy”.

“Đừng, đừng, đừng, đừng nói như vậy, cô ấy không bất cẩn như Vương Nhất Dương phía chúng tôi” (Sau khi tra danh bạ của công ty, cuối cùng tôi đã biết quý tính đại danh của Vương Tiểu Tiện).

Vương Tiểu Tiện rất bất mãn, xoay ghế rồi gào ầm lên, “Này!”.

Còn trống một tay, tôi vứt hộp khăn giấy trúng mặt anh ta.

“Anh Nguỵ, lần này hợp tác không thành công, thực sự rất xin lỗi, có điều vẫn chúc hai người có một hôn lễ thuận lợi”.

“Cô không muốn phụ trách hôn lễ của chúng tôi?”.

Tôi liền kinh ngạc, “Cô Lí vẫn muốn chúng tôi phụ trách hôn lễ của cô ấy ư?”.

“À, là tôi vẫn muốn các bạn phụ trách hôn lễ này, cô và anh Vương hợp tác rất ăn ý, gặp trở ngại cũng có thể nói ra”.

Một tay tôi cầm điện thoại, một tay viết lên tờ giấy, “Bọn họ vẫn muốn chúng ta phụ trách đám cưới!!!”, sau đó giơ tờ giấy ra trước mặt Vương Tiểu Tiện.

Vương Tiểu Tiện cũng mệt mỏi im lặng.

“Như vậy nhé cô Hoàng, bây giờ cô tiện không, tôi muốn đưa cô đi xem địa điểm chúng tôi chuẩn bị tổ chức hôn lễ. Hôm nay chỉ có tôi, Lí Khả không tới”.

Tôi nghĩ một chút sau đó nhận lời.

Nguỵ Y Nhiên muốn đến đón tôi, tôi nói không cần. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng phải chính là mấy đại sảnh yến tiệc của Hilton, của Vương Phù, Vạn Hào ư, tôi quen đường rồi.

Kết quả, dựa theo địa chỉ Nguỵ Y Nhiên đưa cho tôi, tôi tìm kiếm, đường số 2 đổi đường số 5 đổi đường số 13, sau khi lặn lội đường xa, khi tôi chán chường chui ra khỏi ga tàu điện ngầm, phát hiện bốn bề hoang vắng, không một gốc cây ngọn cỏ, tầm nhìn bao la, không phải là một thôn nhỏ phá bỏ và rời đi nơi khác thì là công trường đang thi công. Tôi chán nản trong lòng, không phải Nguỵ Y Nhiên báo thù thay cho Lí Khả đấy chứ? Bởi vì miệng lưỡi cay độc của Vương Tiểu Tiện, có thể các đại ca xã hội đen định cưỡng hiếp tôi đang mai phục trong chiếc xe con mười sáu chỗ đỗ gần đây kia, cầm ảnh nhận diện tôi.

Khi tôi đang chuẩn bị co giò chạy, cách đó không xa, Nguỵ Y Nhiên vẫy tay với tôi, tấm biển gỗ đằng sau anh ta ghi: Công viên rừng rậm Đông Ba Linh.

Tôi nhìn phía sau anh ta, mấy cây khô, cả một vùng hoa dại, thế mà cũng không biết ngượng gọi là công viên rừng rậm, lập tức tôi liền bắt đầu thấy xấu hổ thay cho cái bảng hiệu bằng gỗ viết cái tên này.

“Khó tìm nhỉ? Nơi này ấy?”.

Tôi gượng cười, “Bình thường, bình thường, đây là Hà Bắc ư?”.

Nguỵ Y Nhiên cười, “Đừng nhìn phía ngoài hoang vu, đi vào trong có một nơi vô cùng đẹp”.

Tôi đi theo anh ta vào trong, lòng thầm nghĩ, trừ phi anh đi năm phút liền tới đảo Phuket, nếu không cô Lí phát điên mới đồng ý kết hôn ở vùng núi hoang vu như vậy.

Đi men theo con đường nhỏ về phía trước, không bao lâu tầm mắt được mở rộng, ngay lập tức tôi kinh ngạc trước cảnh đẹp nơi đây.

Trước mặt là thảm cỏ lớn, không phải loại vườn hoa bé xíu trong sân sau khách sạn hay vườn hoa trung tâm. Nhìn ra xa, trước mắt đều là màu xanh rộng lớn, trong sắc xanh ấy, những bông hoa dại mọc li ti, loại hoa dại màu trắng, nở tuỳ ý, phô trương, hiện rõ tư thế cao quý, độ lượng. Trên thảm cỏ không có những ghế ngồi và ô che nắng tạo dáng ra vẻ, mà là từng hàng ghế sắt có tựa lưng màu xanh lam, bề mặt lớp sơn màu lam đã bị xước ít nhiều, trông vô cùng gần gũi thân thiện. Phía trước thảm cỏ là sân khấu xây bằng xi măng, trên đó trống không.

Nơi này quả là mộng ảo, là mộng ảo rất giản đơn trong thế giới của tôi, kết hôn tại nơi này, bạn

không ngửi thấy mùi vị của sự khó lường và giả dối.

Tôi nhìn về phía Nguỵ Y Nhiên, sau đó cười: “Nơi này thật đẹp”.

“Vậy ư? Đi, chúng ta qua đó ngồi”.

Tôi và Nguỵ Y Nhiên bước tới giữa dãy ghế, chọn lấy một hàng, ngồi xuống.

“Sao anh tìm thấy nơi này?”.

Nguỵ Y Nhiên chỉ phía sau, “Khi tôi vừa tới Bắc Kinh, tôi đã ở trong thôn phía sau”.

Tuy không thể hiện nhưng tôi rất ngạc nhiên. Lẽ nào Nguỵ Y Nhiên không phải sinh ra đã chăn ấm nệm êm ư?

Nguỵ Y Nhiên biết tôi đang kinh ngạc điều gì, “Cô Hoàng, mấy năm trước tôi từng bị khách hàng gọi lúc nửa đêm, sau đó tới KTV uống rượu cùng họ, vì vậy tôi hiểu hoàn cảnh hiện tại của cô”.

Đứa tò mò như tôi muốn hỏi tiếp nhưng điều đó có phần mạo muội. Song tôi đã có thể tưởng tượng được, Nguỵ Y Nhiên diễn vai gì ở đây. Có người xuất thân bần hàn, gia thế nghèo hèn, nhưng lại có gương mặt cao quý hiếm có, ngũ quan và cử chỉ luôn khiến người ta cảm thấy cho dù lúc này anh ta sa cơ thất thế thì bất cứ lúc nào một cơ hội nhỏ cũng có thể khiến anh ta lên như diều gặp gió.

Mà người như vậy, thường gặp được cơ hội do các nữ quý nhân trao cho.

Nghĩ tới Lí Khả với trị số giả dối cao khác người và một Nguỵ Y Nhiên luôn luôn duy trì nụ cười, tôi liền cảm thấy sự kết hợp này trở nên hợp lí.

Xuất phát từ góc độ của tôi thì cũng không có gì đáng chê trách. Đối với những thành công dưới

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT