watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4112 Lượt

cười đẹp nhất mà tôi từng thấy, nỗi oán hận nghiến răng nghiến lợi tôi từng thấy, sự lưu luyến vô hạn, tôi cũng từng thấy. Nhưng lúc này, biểu cảm trên gương mặt anh ta là thứ tôi chưa từng tưởng tượng ra.

Với nền tảng của sự day dứt, phủ lên trên bằng một lớp mỏng quan tâm, nhưng thành phần chủ chốt lại là sự lạnh lùng dày chắc “không liên quan tới mình”, gương mặt anh hiện lên biểu cảm như vậy.

Anh cúi xuống nhìn tôi, tôi dốc hết sức nhìn anh.

Tôi rất nhớ người này, mười ngày nay, cho dù không phải ngày đêm nhung nhớ, cũng là nỗi nhớ ra sức lắc đầu hòng đuổi hình bóng anh đi, nhưng gương mặt anh vẫn rõ nét trong trí não.

Anh cúi xuống nhìn tôi, dưới sự điều khiển của rượu, trong lòng tôi tràn ngập cảm giác may mắn, tất cả đổi thay đều thành ảo giác, chưa xảy ra gì cả. Chính vào khoảng khắc này, giây phút này, bạn thấy hai chúng tôi vẫn ở bên nhau.

Tôi bật cười, không kiềm chế được, tôi khẽ giọng chào hỏi anh, tôi nói, “Hi, anh đến rồi”.

Tôi chỉ Cố Cung cho anh xem, “Nhìn kìa, Cố Cung”.

Tôi cười hỏi anh, “Chúng ta đi Cố Cung nhé?”.

Anh chẳng nói câu nào, chỉ im lặng nhìn tôi.

Tôi giơ tay chạm vào áo anh. Anh không hề động đậy.

Tôi giơ tay chạm vào hai má anh. Anh làm thinh.

Tôi cố lấy dũng khí lên tiếng: “Anh nói đi chứ”.

Anh nhìn vào mắt tôi, bốn mắt nhìn nhau, không hề có tia lửa đối lưu nữa.

Anh nói: “Đứng lên đi, anh đưa em về nhà”.

Thứ tôi chờ đợi không phải câu nói như vậy.

Rời khỏi quán bar, tôi đột nhiên tỉnh táo bởi cơn gió.

Con mẹ nó, tôi đang làm gì đây?

Tôi mở lời một cách khó khăn: “Em không muốn phiền anh”.

Anh gật đầu, “Anh biết, em không phải người như vậy”.

Tôi đứng chỗ cũ, hỏi anh, “Câu này là có ý gì?”.

Anh không nhìn tôi, nhìn con đường phía trước, “Em không phải loại người cho người khác lối thoát”.

“Em không hiểu anh nói thế là thế nào”.

Anh đột nhiên kích động, “Hoàng Tiểu Tiên, thực sự em không hiểu ư? Hai chúng ta bất cẩn mới ra nông nỗi này ư? Em nghĩ lại xem, ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, mỗi lần cãi nhau đều là em nói những lời tuyệt tình, không một lời thô tục nhưng lực sát thương lại lớn tới mức khiến anh muốn đụng vào tường chết cho xong, cãi nhau xong, em thoải mái rồi, có từng nghĩ tới cảm nhận của anh không? Mỗi lần đều là tự anh giống như con chó liếm mặt tìm một lối thoát! Em vĩnh viễn nghênh ngang kiêu ngạo, đứng im nơi cũ. Đoạn bậc thang ấy, anh từng chán nản đi tới bậc dưới cùng, em vẫn đứng ở nơi cao nhất, anh đứng phía dưới này, ngẩng đầu nhìn em, cổ anh đã gãy, nhưng em chưa từng nghĩ, tất cả người trong thiên hạ, lẽ nào mỗi em có lòng tự trọng? Hoặc là cả đời anh ngước nhìn em, hoặc dứt khoát quay người, mang theo lòng tự trọng của anh đi tiếp. Em không thay đổi được, lòng tự trọng to lớn ấy của em, ai cũng đều không chống đỡ nổi; nhưng anh khác, Tiểu Tiên, anh phải đi lên phía trước. Nói nhiều như vậy, em đã hiểu chưa?”.

Tôi vẫn không hiểu.

Im lặng một lúc, tôi thầm sắp xếp các loại ngôn từ có thể phá vỡ sự trầm mặc, nhưng cuối cùng buột khỏi miệng tôi lại là câu nói này: “Tự em có thể về nhà, anh đi đi”.

Hai chúng tôi cách nhau một mét, sự trao đổi duy nhất chính là sự im lặng chết người ấy.

Cuối cùng anh vẫy tay, chặn một chiếc taxi, sau đó mở cửa, dựa vào xe, “Vậy anh đi trước”.

Tôi nói một cách máy móc: “Vâng”. Sau đó thực sự vô tình lại hơi ngẩng cao đầu.

Anh cúi người chui vào xe, xe chầm chậm rời đi.

Trên con đường Cảnh Sơn tĩnh mịch trong đêm, tôi nhìn chiếc taxi càng lúc càng nhỏ trong tầm mắt.

Đột nhiên tôi hiểu ra lời anh vừa nói.

Tôi đuổi theo, chạy như bay.

Tôi phải đuổi theo chiếc xe kia, tôi có lời muốn nói với anh. Tôi muốn hỏi anh, em biết em đã làm sai điều gì, anh có thể ở dưới, đợi em một chút không? Em khiến anh không còn tôn nghiêm mà từng bước đi xuống, để trừng phạt em, thậm chí em sẵn lòng lăn tới gót chân anh, từ đó ngang vai ngang vế với anh, anh có thể đợi em thêm lần nữa, con đường phía trước quá hiểm ác, thế gian có nhiều người đến vậy, duy chỉ có anh là bạn đồng hành khiến em có cảm giác an toàn, xin đừng từ bỏ em như thế, xin anh đừng từ bỏ em.

Tôi nhất định phải nói với anh.

Em không cần lòng tự trọng chỉ một đòn là vỡ nát ấy, sự tự tin của em, toàn bộ đều không có chút căn cứ, em có thể cho anh thấy bây giờ em nhỏ bé biết bao, anh có thể tha thứ cho em không?

Xin anh tha thứ cho em.

Tôi vừa đuổi theo, vừa ra sức gọi chiếc taxi, nước mắt rơi lã chã, tôi biết, tôi như kẻ điên, đây không phải ý định ban đầu của tôi nhưng tôi chẳng biết làm thế nào.

Phía trước là đèn đỏ, taxi từ từ dừng lại.

Tôi thấy hi vọng, thế là càng ra sức chạy lên, nhưng chính lúc này, có người ở phía sau nắm lấy bả vai tôi, túm chặt tôi, tôi lảo đảo, suýt nữa ngã lăn xuống đất.

Tôi phẫn nộ quay lại, thấy Vương Tiểu Tiện với vẻ mặt bình tĩnh nắm chặt cánh tay tôi.

Tôi ra sức thoát khỏi tay anh ta, vừa khóc vừa nói: “Buông tôi ra! Không còn thời gian nữa rồi, anh buông tôi ra!…”.

Vương Tiểu Tiện thả lỏng vai tôi, nhưng tôi chưa kịp đuổi theo tiếp, đột nhiên anh ta trở tay, một cách chân thực, dứt khoát, nhanh nhẹn, tát tôi một cái.

Tai tôi ong lên một tiếng.

Mạch máu đột nhiên ngừng đập trong giây lát.

Vương Tiểu Tiện bình tĩnh nhìn tôi chăm chú, sau đó khẽ hỏi, “Tỉnh rồi chứ?”.

Tôi có thể nghe thấy tiếng xe taxi chạy chầm chậm trong vũ trụ vô cùng im ắng, âm thanh biến mất một cách thong thả và ầm ĩ, âm thanh ấy hoàn toàn chôn vùi trong hố đen tôi mãi mãi không cách nào bước vào.

Tôi im lặng rất lâu, rồi cuối cùng ngừng khóc, nhìn Vương Tiểu Tiện, khẽ nói: “Cảm ơn”.

Marguerita Yourcenar[3"> từng nói một câu mà tôi luôn cảm thấy vô cùng cay nghiệt nhưng lại cực kì chuẩn xác: Trên thế giới này không có gì thấp hèn hơn lòng tự trọng.

[3"> Marguerite Yourcenar 2.9384671174804E-8 là một nhà văn lớn của Pháp. Là người phụ nữ đầu tiên được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp năm 1980.

Lúc này tôi đột nhiên ý thức được rằng dù có thấp hèn, trong cuộc đời còn lại, tôi cũng cần như hình với bóng cùng lòng tự tôn này. 33 Ngày Thất Tình – Chương 11
Thứ năm, ngày 07 tháng 7: Nắng nóng

Lí Khả ngồi trước mặt chúng tôi với vẻ mặt giận dữ, cái miệng nhỏ nhả ra từng từ: “Nguỵ Y Nhiên không đồng ý quay đoạn phim ngắn, chúng tôi đã cãi nhau cả buổi tối, tôi buồn muốn chết”.

Tôi vẫn còn váng vất vì rượu, Vương Tiểu Tiện thì mệt tới mức ngáp ngắn ngáp dài, hai chúng tôi đều không đưa ra bất cứ phản hồi nào với nỗi oán giận vô duyên vô cớ của cô ta.

Vương Tiểu Tiện tát tôi một cái hôm qua xong, bản thân cũng im lặng. Hai chúng tôi đứng bên đường hồi lâu, sau đó ai nấy gọi xe về nhà mình.

Tôi nằm trên giường, sau khi hít sâu vài cái, cảm giác mệt mỏi đập thẳng vào đầu, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Sáu rưỡi sáng, tôi và Vương Tiểu Tiện lần lượt nhận được điện thoại của vị tiểu thư này, trong điện thoại, giọng nói của cô Lí vô cùng sợ hãi, tôi và Vương Tiểu Tiện mỗi người mất nửa tiếng đồng hồ, hoả tốc xuất hiện lúc nhà hàng Bellagio sắp đóng cửa, điều nghe được là mấy câu cổ quái như vậy.

“Các bạn phải giúp tôi, các bạn là những người chuyên nghiệp, tôi nhất định phải quay đoạn phim ngắn, tôi muốn bật cho bạn bè xem, nghĩ tới việc này chưa được quyết định, tôi không cách nào ngủ nổi”.

Tôi nhìn Lí Khả, suy xét một cách kĩ lưỡng cô gái trước mặt, cô ta điên rồi ư? Hay vừa bị người ta bỏ thuốc khi nhảy trong club?

“Nếu các bạn không giúp được tôi, tôi đành đổi công ty khác”.

Trong lòng tôi thất kinh, vừa định nói: “Á! Đừng đừng đừng, nếu sếp Vương biết, chúng tôi sẽ bị ông ấy đấm phát chết ngay…”.

Lời chưa buột khỏi miệng, Vương Tiểu Tiện đã lên tiếng, “Tuỳ cô”.

Lí Khả sững sờ, “Anh nói gì?”.

Sắc mặt Vương Tiểu Tiện nghiêm trang như tham dự lễ tang, ánh mắt uể oải, anh ta bình tĩnh lặp lại một lần nữa: “Tuỳ cô”.

Vẻ mặt Lí Khả như phải chịu sự khiếm nhã, “Các người như thế này là thái độ gì vậy?!”.

“Tôi nói cho cô biết chúng tôi như vậy là có thái độ gì, cô Lí, cô và anh Nguỵ không thống nhất ý kiến, vậy sau khi cãi nhau xong, đi đến quyết định rồi hãy nói cho chúng tôi, chuyện khuyên can, trước hết chúng tôi không làm được, sau nữa chúng tôi không có nghĩa vụ này. Hơn sáu giờ bị cô gọi tới nghe cô nói những lời như vậy, chúng tôi coi như nghe người lạ cằn nhằn, ra khỏi cửa, tôi tuyệt đối để lại chuyện này ở đây. Cô hiểu rồi chứ? Công ty chúng tôi đang kiếm tiền của cô, nhưng không có nghĩa hai mươi tư trên hai mươi tư giờ, hai chúng tôi phải cung kính chờ đợi cô bất cứ lúc nào, chúng tôi làm việc có thời gian”.

Vương Tiểu Tiện nói từng từ, từng chữ một cách thong dong, chậm rãi, dễ hiểu, sắc mặt Lí Khả lộ ra một quá trình biến đổi dần dần, đỏ ửng, đỏ sẫm, đỏ tím ngắt, tôi cũng bị xao động, bởi vì đột nhiên tôi phát hiện ra sự cay nghiệt của Vương Tiểu Tiện quả thật giống y như tôi, ngang tài ngang sức với tôi.

Lí Khả ngồi ở đó, mặt đỏ như ánh mặt trời lúc tám, chín giờ, đầu bốc khói.

Vương Tiểu Tiện đứng lên rồi nói: “Tiểu Tiên, đi thôi, về ngủ bù một giấc”.

Tôi sững sờ, há hốc miệng, đứng lên theo Vương

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT