watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4109 Lượt

vấn đề gì”.

Gác máy xong tôi bắt đầu lo lắng, đi đâu tìm biên kịch đây? Tôi bèn hăng hái quấy rầy Vương Tiểu Tiên đang miệt mài làm việc, Vương Tiểu Tiện nhăn mặt quay đầu nhìn tôi, “Cái gì?”.

“Anh quen ai ở học viện Điện ảnh không?”.

Vương Tiểu Tiện thở dài, “Hoàng Tiểu Tiên, tôi tốt nghiệp khoa văn, học viện Điện ảnh, chuyện này đến chị quét dọn cũng biết”.

Xem ra, tin đồn học viện Điện ảnh là thánh địa của người đồng tính không phải là tin đồn mà là sự thật trăm phần trăm.

Thảo luận xong với đôi vợ chồng Ngụy Y Nhiên, tôi mệt rã rời, đến sức lực oán trách cũng chẳng còn. Lí Khả giống như biên kịch chuyên nghiệp, đưa quyển sổ cho chúng tôi, tôi thấy mấy chữ cỡ lớn “nụ hôn nồng nàn”, “lửa gần rơm”, “trời đất giao hòa” mà phát hoảng. Vương Tiểu Tiện càng đáng hận, từ sau khi xem xong kịch bản liền ra vẻ như bước vào khu vực phản ứng hạt nhân, không nói năng, không tỏ thái độ, hỏi anh ta cái gì, nhiều nhất anh ta chỉ dùng hai từ để trả lời, “Không được”, “Có thể”, “Vẫn được”, anh ta không làm công chức quả thật quá đáng tiếc.

Tôi chỉ có thể đờ đẫn chỉ mấy chữ hỏi ý kiến biên kịch Lí, “Cô xem chỗ này”, “Lí Khả và Ngụy Y Nhiên cuối cùng đã ở bên nhau, lúc này, trời đất giao hòa, gió giục mây vần, từng đám mây lớn tản ra, mưa sao băng bắt đầu rơi xuống…”.

Biên kịch Lí ngắt lời tôi, “Vô cùng đẹp nhỉ?”.

Tôi cố nuốt câu “đẹp cái cứt” xuống, sau đó nói tiếp, “À… vâng, đẹp thật, có điều quan trọng là quay như thế nào đây? Địa điểm lớn như vậy, mưa sao băng này cũng không phải nói thuê là thuê được, đúng không?”. Tôi nhìn sang Vương Tiểu Tiện.

Vương Tiểu Tiện mặt vô cảm: “Không sai”.

Biên kịch Lí không vui, sắc mặt trầm xuống, “Các người mà cũng gọi là chuyên nghiệp ư, đến tôi cũng biết những thứ này đều có thể dùng kĩ xảo điện ảnh?”.

Vương Tiểu Tiện ngồi bên bình tĩnh trả lời câu hỏi này: “Lãng phí”.

“Tiền không thành vấn đề, đời người kết hôn mấy lần chứ, khi nào cần lãng phí thì phải lãng phí. Đúng không, Y Nhiên?”.

Ngụy Y Nhiên cũng lây bệnh trả lời hai từ của Vương Tiểu Tiện, “Ha ha”.

Tôi hoàn toàn suy sụp, tôi tưởng tượng ra cảnh phim này: Hai người đứng giữa nơi hoang vu của ngoại ô Bắc Kinh, đói khát ôm chặt lấy nhau, lúc này, đất trời phẫn nộ, gió gào thét, mây vần vũ, từng mảng thiên thạch lớn rơi xuống…

Có khi cũng rất đẹp.

Tiễn Ngụy Y Nhiên và Lí Khả, tôi ngồi trên ghế sofa, chẳng còn sức mà đứng lên nữa. Vương Tiểu Tiện vẫn bình tĩnh, “Không đi?”.

Tôi đầu hàng trước cách nói cứ hai chữ lại nhảy hai chữ của anh ta, “Không đi”.

Vương Tiểu Tiện ra dấu rời đi, “Bye bye”.

“Tạm biệt”.

Vốn dĩ nên là một ngày thừa thắng xông lên, nhân lúc tâm trạng vui vẻ, về nhà tắm một cái, uống cốc sữa ấm, ngủ một giấc ngon. Nhưng bây giờ tôi lại như sợi rong biển rũ rượi, yếu ớt vắt trên ghế sofa của quán bar.

Đáp ứng yêu cầu của Lí Khả, mỗi lần hẹn gặp, Ngụy Y Nhiên đều hẹn ở nơi xa hoa lộng lẫy, lần này cũng không ngoại lệ, bao phủ quán bar là không khí hỗn hợp của các thể loại nước hoa cao cấp. Tôi ngồi ngoài sân, hơi nghiêng người liền có thể nhìn thấy mái hiên của đại điện Cố Cung.

Trên con đường Cảnh Sơn, xe vẫn chầm chậm lướt qua; cụ già ngồi trên ghế mây dưới gốc cây, phe phẩy chiếc quạt hương bồ, tán tỉnh ve vãn bà bác có vẻ như là người bán đồ vặt theo kiểu “Ánh chiều rực sáng”[1">; các cô nàng mặc váy ngắn với vẻ mặt đầy nghiêm túc vội vàng đi qua; cây cối lay động một cách lặng lẽ, phát ra âm thanh xào xạc, âm thanh ấy thực sự làm rung động lòng người; đóa mây lúc này thực sự giống như Lí Khả miêu tả, bay về phía chân trời, sau đó cuộn lại rồi tản ra.

[1"> Ánh chiều rực sáng: Một chương trình dành cho người già trên đài truyền hình Trung Quốc.

Nơi nào đó trong lòng tôi mềm đi. Mười ngày trước, mùa hạ vẫn còn ở dáng vẻ ngập ngừng, nhưng bây giờ đã tới trước mặt tôi bằng tư thái điềm nhiên, tôi thích nhất là mùa hạ, nhưng năm nay, nó đến quá vội vàng, tôi không rỗi để ngắm thật kĩ.

Tuy quán bar này bao phủ bởi bầu không khí cố ra vẻ hào nhoáng, nhưng tôi vẫn giơ tay gọi thêm một li rượu, giá đắt đến mức khiến tôi muốn gọi 12315[2"> khiếu nại.

[2"> 12315: Đường dây nóng gọi khiếu nại.

Tôi cố gắng không nhìn về phía Cố Cung – phong cảnh đẹp đẽ nhất trong tầm mắt, nhưng uống xong rượu, cuối cùng tôi lấy hết can đảm nhìn thẳng vào nó.

Cố Cung.

Cố Cung đẹp nhất khi tuyết rơi.

Tôi từng đi một lần, cùng với anh ta.

Đó cũng là nhiều năm trước, Cố Cung một mảng trắng xóa trở nên bình dị, dễ gần hơn rất nhiều. Chúng tôi tâm tình tới tận sáng sớm, mà vẫn sống chết nhìn vào mắt nhau không muốn về nhà, trời dần sáng, tuyết bên ngoài càng lúc càng lớn, anh ta nói, đi dạo đâu đó nhé?

Chúng tôi liền tới Cố Cung, hai đứa một đứa mặc áo rét, một đứa mặc áo mỏng, là tốp khách đầu tiên của ngày hôm đó. Nửa tiếng như vậy mà cả Cố Cung chỉ có hai chúng tôi, chúng tôi đột nhiên cảm thấy nghẹn ngào, không ai nói gì nữa, giữa không gian trắng xóa, nắm chặt tay đối phương, lạnh tới mức run cầm cập, cả đoạn đường cứ quay đầu nhìn dấu chân lưu lại phía sau.

Giây khắc đó chúng tôi đều đắm chìn trong sự rung động to lớn do chính chúng tôi tạo ra.

Anh ta nói trong tuyết, “Hoàng Tiểu Tiên, có lạnh không?”.

Răng tôi va vào nhau, hét lớn: “Không lạnh! Trong lòng ấm áp”.

Anh ta choàng áo khoác cho tôi, khẽ nói bên tai, “Hoàng Tiểu Tiên, anh yêu em”.

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ giây phút ấy, hơi nóng từ miệng anh ta phả bên tai tôi, tóc tôi khẽ cọ lên mặt anh ta, sau khi anh ta nói xong câu đó, nền tuyết, đền đài to lớn trên nền tuyết, chuông gió dưới mái hiên đều bắt đầu bập bềnh theo tôi.

Tôi đã uống quá nhiều, hai hiện thực bày ra trước mắt tôi, một là ví tiền bị rút sạch, hai là rượu vào lời ra.

Tôi muốn chạy lung tung khắp quán bar, tôi muốn làm điều tra dân ý, tôi muốn chạy tới trước mặt mấy người trung niên, cao tuổi đang mặc bộ Âu phục phẳng phiu, vẻ mặt đứng đắn uống từng ngụm từng ngụm rượu Martini, hỏi họ, bây giờ các ông còn sợ không? Mặc lên người bộ giáp hàng hiệu giá vài vạn có thể khiến cho các ông tránh bị làm hại không? Tôi muốn hỏi mấy cô gái toàn thân thơm nức mùi nước hoa, ánh mắt đong đưa, chỉ cần nở nụ cười là hiện đầy đủ tám chiếc răng trắng bóc kia, bây giờ cho các cô ngồi sau xe đạp của cậu con trai Bắc Kinh đi dạo khắp các ngõ hẻm, các cô có muốn không? Như thế nào mới có thể tiến hóa thành dáng vẻ kiên cố không gì phá nổi của hôm nay.

Tôi chẳng làm gì, tuy sóng lòng dâng trào nhưng toàn thân đã không còn sức lực, tôi chỉ có thể ngồi trên ghế sofa, một mình cười ngốc nghếch, nhìn cảnh vật xung quanh quay vòng vòng, cho tới khi hoa mắt choáng váng, cả người chìm xuống chiếc ghế sofa.

Bất chợt tôi nhận được điện thoại, người bên kia nói: “Hoàng Tiểu Tiên, có việc tôi phải khẳng định với cô lại lần nữa…”

Tôi lớn tiếng hỏi: “Anh là ai?”.

Bên kia nhất thời im lặng một lúc, “Tôi là Vương…”.

“Tôi biết rồi, tôi biết rồi! Anh là Vương Tiểu Tiện!”.

“… Đúng, chính là tôi!”.

“A! Anh không nói hai từ! Không nói hai từ! Đổi thành ba từ rồi!…”.

“Hoàng Tiểu Tiên, có phải cô say rồi không?”.

“Tôi nói với anh, tôi cũng thích nói ba từ, ‘Xin lỗi nhé’, ‘Hãy tha thứ’, ‘Quên mẹ đi’…. Đều là ba từ…”.

“Cô đang ở đâu?”.

“Tôi đang ở đâu? Tôi có thể đi đâu? Tôi vẫn chưa đi, tôi bất động, tôi đứng ở nơi cũ, người đi trước, mẹ kiếp, không phải là tôi, được chưa?”.

Điện thoại đã ngắt.

Lời thổ lộ của tôi vừa bắt đầu liền bị bóp chết tươi trong cổ họng.

Tôi bị nhân viên phục vụ lay dậy, gương mặt anh ta thoắt gần thoắt xa, giọng nói rất khẽ khàng, “Cô à, cô xem có cần tìm người đưa cô về nhà không?”.

Tôi mơ mơ hồ hồ nói: “Đưa về nhà? Ai? Tốt như vậy, anh à?”.

Nhân viên phục vụ cười lúng túng, “Bây giờ cô có thể gọi điện không? Gọi bạn cô tới đón nhé”.

Tôi chậm chạp cầm di động, lật danh bạ điện thoại, “… Vương Tiểu Tiện… Anh ta không được, anh ta là gay, anh có phải là gay không? Nếu anh là gay, tôi giới thiệu anh ta cho anh… Sếp Vương… cũng không được, đó là sếp của tôi… Ngụy Y Nhiên… Ôi, thật đáng tiếc, đã tìm một cô dâu ngu ngốc đến vậy…”.

Nhân viên phục vụ đứng trước mặt tôi, cho dù say rượu tôi vẫn cảm nhận được sự mất kiên nhẫn của anh ta, nhưng tôi vẫn cầm di động lên một cách mất kiểm soát, nói tên từng người một.

Cho tới khi đọc đến tên anh, đột nhiên lời nào tôi cũng không thể thốt ra được nữa.

Nhân viên phục vụ có thể nhận thấy tâm trạng phức tạp của tôi, khi tôi ngẩn người, anh ta cầm di động ấn vào số điện thoại đó.

Tôi lại rơi vào cơn hoa mắt chóng mặt, bên tai mơ hồ thấy có người nói chuyện, “A lô, chào anh, bạn anh uống hơi nhiều, bây giờ đang ở quán của chúng tôi… Ừm, địa chỉ là…”.

Trước mặt tôi hiện ra gương mặt ấy, trong mơ hồ, duy chỉ có gương mặt ấy rõ nét nhất, đôi mắt một mí, môi mỏng mà sắc sảo, khóe mắt có nếp nhăn khi cười, là gương mặt tôi đã bỏ ra biết bao năm để nghiền ngẫm một cách tỉ mỉ.

Trên gương mặt này, nụ

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT