|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
khăn giấy để lau nước mắt”.
Tôi nhìn Vương Tiểu Tiện quay người đi, dáng nghiêng nghiêng của anh ta toát lên vẻ chín chắn của ông cụ non. Đột nhiên tôi nghĩ ra, “Vương Tiểu Tiện, anh đi cùng tôi nhé?”.
Vương Tiểu Tiện sững người, “Hả?”.
“Tôi mua đồ ăn sáng trong một tháng cho anh”.
“Tôi không đi”. Vương Tiểu Tiện lắc đầu.
“Tôi uống nước đậu một tháng trước mặt anh”.
“Việc vớ vẩn đó cũng đáng để tôi nhìn một tháng trời á?”.
“Khi anh đi vệ sinh, tôi sẽ không lén lút đổi hình nền của anh nữa”.
“Tôi cảm thấy hình nền hello kitty cũng rất dễ coi”.
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, hét lớn, “Đồ chết tiệt! Hễ bây giờ nhân viên bảo vệ Tiểu Trương vẫn còn dưới lầu, tôi cũng sẽ không nhờ đến anh, anh đừng thừa cơ nâng giá bản thân!”.
Vương Tiểu Tiện liếc tôi một cái, chậm rãi nói, “Đi cũng được, phải trả phí cho tôi, tính theo phút”.
“Cho anh hai mươi tệ, không cần thối lại”.
Trở về nhà, tôi mở tủ quần áo, toàn bộ quần áo trong tủ dốc ra bị tôi lần lượt kết hợp. Tôi liên tục chần chừ giữa phong cách gợi cảm hay cao quý tao nhã hay ngọt ngào đáng yêu. Hồi còn ở cùng anh ta, anh ta thích dáng vẻ ngô ngố, trắng nõn trắng nà của tôi, bây giờ chia tay rồi, tôi nên khiến anh ta nhìn bằng con mắt mới, hay tiếp tục phát huy sở trường anh ta từng thích – phong cách ngọt ngào đây?
Tôi chui vào nhà vệ sinh, nhìn tóc mình, sau đó lấy ra thuốc nhuộm màu đỏ đun, tôi có nên nhuộm màu khác, khiến anh ta biết toàn thân từ trên xuống dưới của tôi đều đã thay máu không?
Tôi chần chừ không chắc, thế là quyết định gọi điện cho Vương Tiểu Tiện nhờ tư vấn một chút. Vương Tiểu Tiện mơ mơ màng màng nghe máy, mơ mơ màng màng nghe lời trưng cầu ý kiến lo lắng không yên của tôi, sau đó nói một cách rất đáng thất vọng, “Để tôi nói một cách đúng trọng tâm, cho dù ngày mai cô mặc gì, anh ta cũng sẽ không quan tâm chú ý, cho dù ngày mai cô uống nhiều rồi lột trần tại đó, chỉ còn vớ quần màu đen, sau đó cầm champagne bay khắp nơi, người có thể cầm áo khoác lên cho cô cũng không thể là anh ta nữa rồi, vì vậy, tỉnh lại đi, đồ phụ nữ ngu ngốc”.
“Vậy tôi có cần nhuộm tóc màu khác không?”.
“Nhuộm cái cứt ấy, nhuộm não cô cũng chẳng có tác dụng”.
Vương Tiểu Tiện nổi cơn tam bành cúp máy, tôi cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Đúng vậy, cuộc gặp ngày mai, rõ ràng không phải hẹn hò đã lâu không tương phùng, cho dù tôi trang điểm thật xinh đẹp, hoàn toàn mới mẻ, đối với anh ta mà nói chẳng qua cũng chỉ là người cũ.
Tôi nhìn đống quần áo trên sàn nhà, trong lòng trào lên cảm giác tương lai thật khó lường. Tôi tựa vào tường ngồi xuống nền nhà, hít hít mũi, thầm nghĩ, có phải nên rơi hai giọt nước mắt cho hợp với tình hình, trong lòng sẽ dễ chịu hơn không. Lúc này, di động lặng lẽ sáng lên, Vương Tiểu Tiện gửi tin nhắn đến.
“Tôi sợ vừa nói quá nặng lời, khiến cô tự sát. Vì vậy đặc biệt bổ sung thêm cho cô mảnh giấy nhớ nho nhỏ, thơm dịu: oan gia ngõ hẹp, kẻ dũng cảm, dũng mãnh và có mưu lược sẽ giành chiến thắng, dũng khí của cô gấp năm lần người thường, giới khoa học nên nghiên cứu cô kĩ lưỡng một chút, vì vậy ngày mai, cô có thể tiếp tục gặp ai cũng đánh, biến hôn lễ của người khác thành tang lễ của bạn trai cũ, tôi sẽ hộ tống cô”.
Hộ tống, hai chữ này nghe ra có vẻ không tệ. 33 Ngày Thất Tình – Chương 20
Thứ bảy, ngày 16 tháng 7: Nắng nóng
Tôi là một nhân vật “trăm kín khó tránh một hở” điển hình, đặc điểm tính cách này đến từ di truyền gia tộc của mẹ tôi. Tôi còn nhớ hồi còn nhỏ, có một lần ông ngoại tôi tổ chức cho cả nhà đi du lịch Bắc Kinh, hôm xuất phát, chuyến tàu lúc bảy rưỡi sáng, sáng sớm bốn giờ chúng tôi đã dậy rồi, trong không khí khẩn trương, ông đứng tại phòng khách lớn tiếng chỉ huy, tôi ngái ngủ đi theo sau mẹ, chạy lung tung khắp phòng, chỉ có bà tôi với thái độ rất không hợp tác, vùi đầu ngủ như thường lệ.
Trước khi xuất phát, ông đã kiểm tra lại ba lần những thứ cần mang theo, trong đó bao gồm vô số những túi đen (phòng khi tôi nôn trên tàu hỏa), táo đã gọt vỏ (ông không dám mang theo dao gọt hoa quả lên tàu sợ bị bắt), thậm chí còn có một tập bưu thiếp giới thiệu về phong cảnh Sơn Tây (trên đường vô tình gặp người bạn quốc tế thì tặng họ).
Cuối cùng sau khi kiểm tra xong, ông ngoại cũng mãn nguyện vừa lòng, vẫy tay xuất phát! Chúng tôi vui vẻ lên đường ra sân ga, tôi kích động ca hát. Giây phút sân ga lọt vào tầm mắt, ông ngoại đột nhiên quay ngoắt đầu xe, đi ngược lại đường cũ, tôi lập tức đau thương đến mức khó kiềm chế, cảm thấy đây là nỗi đau không thể chịu đựng nổi nhất trong cuộc đời, trước khi tôi khóc lớn, ông ngoại rất trấn tĩnh vừa lái xe vừa nói, “Quên mang theo bà ngoại cháu rồi”.
Sau này lớn lên, tôi hoàn toàn kế thừa đặc điểm tính cách này, lật cuốn sổ ghi chép đại sự trong cuộc đời tôi, mỗi trang đều có rất nhiều âm thanh không êm ái xuất hiện, lần này cũng không ngoại lệ.
Sáu rưỡi sáng, đồng hồ báo thức vẫn chưa kêu, tôi đã tự mình tỉnh trước, ngồi lên, hít thật sâu, đeo kính, sau đó ra ban công nhìn xem bộ quần áo giặt lúc nửa đêm hôm qua đã khô chưa, rất tốt, đều khô rồi, đây là khởi đầu tốt đẹp. Tôi quay người xông vào nhà vệ sinh, xem lớp mặt nạ tối qua đắp lên có hiệu quả hay không. Tôi trong gương với bọng mắt lớn, ánh mắt đờ đẫn, trên mặt còn có dấu vết bị lằn do chiếu. Tôi âm thầm kiểm tra: quần áo, đã chuẩn bị xong; túi xách, cũng đặt trên ghế sofa; giày cũng để ở cửa. Bây giờ tôi chỉ cần đi đánh răng, rửa mặt, trang điểm, thời gian còn lại vẫn dư dã, phạm phải sai lầm gì lớn vẫn kịp sửa chữa.
Tôi thở phào một hơi, cầm bàn chải đánh răng, cho kem đánh răng lên trên, bắt đầu chà, chà, chà, cảm thấy có gì không đúng, mùi vị kem đánh răng trong miệng vô cùng kì lạ.
Tôi nhổ kem ra, sau đó cúi đầu nhìn, tuýp thuốc nhuộm hôm qua tôi chuẩn bị mang ra nhuộm tóc, nắp đang mở, nằm im lìm bên cạnh tay tôi.
Tôi vừa súc miệng vừa an ủi bản thân, hiệu quả sẽ không tốt đến vậy đâu.
Nhưng nửa tiếng sau, tôi nhìn vào gương, há miệng, trong gương thình lình xuất hiện hàm răng màu đỏ đun.
Chân tôi nhũn ra, tình hình quả thật quá cực đoan, tôi thực sự không suy đoán được có thể nảy sinh ra tình tiết như thế.
Vương Tiểu Tiện nhận được cuộc điện thoại kể lể của tôi vội vàng chạy đến nhà tôi, vừa bước vào cửa, anh ta liền kìm nén vẻ mặt vui mừng hớn hở, nhìn cái miệng mím chặt của tôi, Vương Tiểu Tiện nói, “Cô em, cười một cái cho anh xem nào”.
Tôi giận dữ, không nhịn được há miệng, “Anh có thái độ gì vậy?”.
Vương Tiểu Tiện chấn động một cách sâu sắc bởi hàm răng đỏ tươi của tôi, “Thật lợi hại, người khác đều tự lắp răng xanh (bluetooth), cô lại phối răng đỏ, kĩ thuật của cô dẫn đầu rồi”.
Bị đòn đả kích nặng nề, đến năng lực tức giận tôi cũng không còn, chỉ có thể ngậm chặt miệng, bất lực nhìn trần nhà.
Vương Tiểu Tiện vẫn đang nghiên cứu, “Cô đừng nói, gắn thêm hàng kim cương, tuyệt đối vô cùng xa xỉ”.
Tôi cầm túi xách trên ghế sofa, ném ập xuống đầu Vương Tiểu Tiện.
Vương Tiểu Tiện vừa tránh vừa gào, “Được, được, được, lời tôi nói mang tính xây dựng, nhà cô có bút tẩy không, tôi bôi lên răng giúp cô”.
Tôi dừng lại, nghĩ ba giây, sau khi chắc chắn kẻ hèn hạ này còn trêu đùa tôi, tôi vứt túi xách xuống, cầm con dao thái rau trong bếp ra.
Trước khi bị tôi cho một cú xuyên đầu, cuối cùng Vương Tiểu Tiện tạm thời thu lại thái độ cười trên nỗi đau của người khác, “Không sao, tới khi ấy cô liền ngậm miệng lại, đừng nói chuyện là được rồi”.
“Sao có thể vậy chứ, đến đó đều là bạn học cũ, lâu không gặp rồi”.
“Thì nói cô vừa làm phẫu thuật thanh đới, không thể nói chuyện”.
“Vậy cũng không thể không cười chút nào? Mang bộ mặt mẹ kế đi tham gia hôn lễ của người ta à?”.
“Hoàng Tiểu Tiên”. Vương Tiểu Tiện nói một cách chân thành sâu sắc, “Cô cũng nên học kiểu cười không hở răng của con gái khuê các đi, con gái nhà người ta vừa cười liền dịu dàng, e ấp, lại quyến rũ, cô vừa cười, vâng, hận không thể khoe nốt cả lợi cho người ta coi, hôm nay vừa vặn nhân cơ hội này nghiên cứu một chút”.
Giấu hàm răng đỏ, tôi run như cầy sấy cùng Vương Tiểu Tiện lên đường đi tới nhà hàng, trên đường tôi hơi trấn tĩnh lại, cuối cùng có cơ hội đánh giá Vương Tiểu Tiện một lượt từ trên xuống dưới. Hôm nay người này mặc Âu phục, xem ra rất tử tế thuận mắt, phong lưu phóng khoáng, hơn nữa cũng không “mợ” như bình thường. Tôi bịt miệng nói, “Được đấy, Tiểu Tiện, trang điểm một chút lại có dáng vẻ nho nhã đấy”.
Vương Tiểu Tiện mặt không biến sắc, liếc xéo tôi một cái, “Đừng nói chuyện, cho dù lấy tay bịt vẫn có ánh đỏ lấp lánh”.
Tôi cười không hở răng, Vương Tiểu Tiện tự nhiên thoải mái, các bạn học vây quanh chúng tôi chào hỏi, có người biết tôi và người yêu cũ đã chia tay, có người không biết, nhưng trải qua một cuộc hàn huyên, chắc cũng đều cập nhật tin tức trên diện rộng. Mọi người không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt vờ vĩnh “ôi chao thật đáng tiếc”, đầu nghiêng một bên, vỗ vỗ vai tôi, “Cậu vẫn ổn chứ?”.
Tôi căm thù đến tận xương tủy loại câu hỏi hời hợt này. May mà Vương Tiểu Tiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




