|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đứng cạnh tôi, đôi mắt lấp lánh khiến mọi người khó mà không chú ý đến anh ta.
Người yêu cũ và cô bạn thân của tôi vẫn chưa xuất hiện, tôi nhẹ nhõm trong lòng, có lẽ đôi tình nhân vĩ đại này đến lúc gần đi lại luống cuống không dám đến. Nhưng chưa được bao lâu sau lưng tôi đột nhiên nổi lên một cơn gió lạnh, tôi quay người, khoác tay Vương Tiểu Tiện, nhìn ra phía cửa ra vào, dáng béo lùn của anh ta thoáng ẩn thoáng hiện trong đám người, tôi chỉ nhìn một cái là phát hiện ra.
Cô bạn thân không ở bên cạnh, anh ta đi một mình. Tôi nhìn anh ta cúi đầu kí tên, sau đó ngẩng đầu bắt tay người khác, chào hỏi, anh ta thắt chiếc cà vạt màu sắc cổ quái, ngỡ ngàng nhìn xung quanh, sau đó nhìn thấy tôi.
Khi bốn mắt chúng tôi chạm nhau, ánh mắt anh ta hỗn loạn mất một giây, sau đó nhanh chóng trấn tĩnh lại, gật đầu với tôi từ xa.
Tôi níu chặt cánh tay Vương Tiểu Tiện, hận không thể dính nửa người lên người anh ta. Vương Tiểu Tiện nương theo ánh mắt như tia gamma của tôi cũng đã phát hiện ra anh ta. Thế là ánh mắt của ba người chúng tôi vượt qua vô số cái đầu, giao thoa trong không trung.
Vương Tiểu Tiện khoác tay tôi đi về phía anh ta, tôi thất kinh, bịt miệng hỏi, “Anh muốn làm gì? Tôi không thể nói chuyện với anh ta”.
Vương Tiểu Tiện cũng nhỏ giọng nói, “Không cần cô nói chuyện, việc này là để cho người khác xem”.
“Cho người khác xem cái gì?”
“Cô đừng quan tâm, phối hợp với tôi là được, tôi muốn khiến cô phấn khởi lên một chút nhưng phải nhớ, cho dù vui nhường nào, cũng không được hở răng”.
Chúng tôi bước tới trước mặt anh ta, anh ta lùi lại một bước theo bản năng, sau đó mới lộ ra nụ cười không hề có bất kì chút cảm xúc nào với tôi: “Chào”.
Tôi gật đầu, cố gắng lộ ra nụ cười với độ cong hoàn mĩ.
Vương Tiểu Tiện giơ tay, “Chào, tôi tên Vương Nhất Dương, bạn của Tiểu Tiên”.
Anh ta liếc nhìn tổng thể Vương Tiểu Tiện một lượt, sau đó bắt tay lấy lệ.
Vương Tiểu Tiện nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót, rồi nói với anh ta, “Tiểu Tiên gần đây bị bệnh”.
Anh ta vờ vĩnh thể hiện nét mặt kinh ngạc, “Sao vậy?”.
“Thanh đới bị tổn thương, không nói chuyện được”.
Anh ta nhìn sang tôi, “Không sao chứ, bây giờ ấy?”.
Tôi mím chặt môi gật đầu.
Vương Tiểu Tiện tiếp lời, “Vừa bị bệnh, Tiểu Tiên đã nghĩ rất nhiều, hôm đó khàn giọng nói với tôi, đây chắc là ông trời dạy dỗ em, bình thường nói năng không nể mặt ai, làm nhiều chuyện có lỗi, kết quả bây giờ đến nói chuyện cũng không thê”.
Anh ta sững người, trong lòng tôi hoảng sợ, Vương Tiểu Tiện bị co giật não hay sao vậy, tôi tự mình kiểm điểm một cách sâu sắc như vậy với anh ta bao giờ chứ.
Tôi nhìn Vương Tiểu Tiện, anh ta bình thản cười, nói tiếp, “Tối qua, Tiểu Tiên nói với tôi, hôm nay nếu gặp anh, thực sự muốn nói lời xin lỗi anh, trước đây nói năng quá cay nghiệt, có chút không phải với anh”.
Lồng ngực trào lên một luồng khí, tôi hận không thể giơ tay đấm thẳng vào mặt Vương Tiểu Tiện, để anh ta khỏi nói lung tung.
Anh ta cũng có phần không hiểu đây là tình huống gì, trợn mắt nhìn Vương Tiểu Tiện, lại nhìn tôi.
“Tôi hy vọng tiếp tục chung sống với Tiểu Tiên, tôi thực sự thích cô ấy, lần bị bệnh này, tính cách cô ấy cũng trở nên tốt hơn rất nhiều, anh xem, Tiểu Tiên đã muốn mở lời xin lỗi với anh, vậy chọn ngày không bằng làm luôn, hôm nay đi, mọi người đều cười một cái tiêu tan thù hận, bây giờ đã là thế kỉ hai mươi mốt rồi, tội gì mà vừa chia tay liền khiến hai người sống chết không qua lại với nhau. Hôm qua cô ấy còn mất ngủ cả đêm, chỉ sợ gặp anh sẽ lúng túng”.
Tôi hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ, có lời mà không thể nói thật là đau khổ, tên đê tiện này rốt cuộc vì sao phải khiến cho tôi thấp kém đến vậy.
Anh ta đứng trước mặt tôi, thở phào một hơi như trút được gánh nặng, “Cũng phải, tôi luôn lo lắng Tiểu Tiên hận tôi, nếu cô ấy cảm thấy việc này đã qua, tôi đương nhiên cũng rất vui mừng”.
Tôi thầm chửi trong lòng, anh nằm mơ đi, xuống cửu tuyền gặp anh, cho dù uống canh Mạnh Bà[1">, dựa vào bản năng động vật, tôi cũng nhổ đờm lên mặt anh.
[1"> Món canh linh hồn phải uống để quên cuộc đời đã qua trước khi đi đầu thai kiếp mới.
“Vậy quá tốt rồi”, Vương Tiểu Tiện nói một cách vui vẻ, “Vậy thế này đi, anh là đàn ông, chủ động chút, ôm Tiểu Tiên một cái, việc này chúng ta coi như cho qua”.
Tôi và anh ta đều sững sờ, anh ta không cam tâm, tôi không nguyện ý, phim thần tượng Hàn Quốc cũng không diễn như vậy.
“Nhanh lên, nhanh lên, hai người ôm một cái xóa bỏ hận thù, sau này tôi cũng không phải lo nghĩ, cùng Tiểu Tiên thoải mái bên nhau, ôm một cái đi mà, thế giới này tràn ngập tình yêu, hai người sao có thể đến bước này cũng không muốn đi qua”.
Anh ta bị tẩy não bởi vẻ tràn đầy nhiệt tình của Vương Tiểu Tiện, có lẽ cảm thấy sau cái ôm này, cuộc đời sẽ lập tức trở nên bằng phẳng thênh thang, không có hậu họa, thế là anh ta dũng cảm bước lên một bước. Tôi vừa định tránh đi, Vương Tiểu Tiện đẩy tôi một cái từ phía sau, tôi lao vào lòng anh ta, anh ta lại dang rộng vòng tay, dùng tay vỗ vỗ lưng tôi.
Cuối cùng tôi không kiềm chế được, đang định hở răng lớn tiếng chửi, Vương Tiểu Tiện lại biến sắc ở đằng sau tôi, dùng ánh mắt “gắng sức thoát ra” với tôi.
Trong nháy mắt, tôi hiểu được Vương Tiểu Tiện muốn diễn hồi nào.
Tôi ra sức đẩy anh ta, anh ta loạng choạng, suýt ngã xuống đất, đồng thời lúc ấy, Vương Tiểu Tiện căng cổ họng lên gào, “Ôi ôi ôi! Đang làm cái gì đấy? Anh có còn là đàn ông không!”.
Theo tiếng gào lớn của Vương Tiểu Tiện, mọi người vốn đều tản ra xung quanh nói chuyện, chớp mắt đã xúm vào, mọi người đều nhìn thấy cảnh tôi cố gắng thoát ra khỏi vòng tay anh ta, lời thuyết minh của Vương Tiểu Tiện cũng thật rõ ràng, êm ái, muốn nghe không rõ cũng khó.
Anh ta sững sờ tại chỗ, vẻ mặt kinh ngạc. Vương Tiểu Tiện gào lên tiếp, “Tôi đã từng cảnh cáo anh rồi, đừng có quấy rầy Hoàng Tiểu Tiên nữa!”.
Tôi dùng tay bịt miệng, vờ xấu hổ và giận dữ, cuối cùng có thể mở miệng lên gào, “Rốt cuộc anh muốn làm gì hả? Tôi đã nói rõ ràng, chúng ta đã chia tay rồi!”.
“Đi làm thì chặn đường cô ấy, tan làm chặn trước cửa nhà cô ấy, điện thoại không nghe thì đổi sang gửi tin nhắn, anh vẫn thật cổ điển, bình thường cũng coi như xong, hôm nay còn tới tận nơi này náo loạn, ban ngày ban mặt, cho dù anh không coi phép tắc kỉ cương ra gì, kẻ đứng cạnh cô ấy vẫn còn đang thở, anh trai à, anh coi như tôi mù à?”.
Anh ta thở hồng hộc như trâu, ánh mắt kinh hoàng, muốn nói gì đó nhưng không thốt ra lời.
Đám
đông bên cạnh đứng xem thì thầm to nhỏ, “Chuyện gì đấy?”, “… Người đàn ông này đuổi theo bạn gái cũ tới tận đây, còn bước lên sờ soạng ôm ấp”.
Anh ta chỉ tôi, ngón tay run rẩy, mở miệng muốn nói gì đó.
Nhưng Vương Tiểu Tiện đẩy tay anh ta ra, “Chỉ, chỉ, chỉ, chỉ cái gì mà chỉ! Giảng viên đại học không dạy anh tôn trọng riêng tư công dân à, giáo viên tiểu học không dạy anh phải hiểu văn minh, lễ phép à? Tiểu Tiên chia tay anh vì lí do gì, trong lòng anh vẫn còn chưa rõ ư? Đừng ép Tiểu Tiên nói ra việc khốn ấy của anh, cả đời này của Tiểu Tiên là kí hợp đồng trọn đời cho anh hay thế nào? Cả đời chỉ có thể phục vụ một người như anh chắc?”.
Mặt anh ta đỏ tím, màu sắc đó rất tương xứng với màu răng trong miệng tôi, tôi không cách nào nói chuyện, chỉ có thể cố gắng hết sức phối hợp với Vương Tiểu Tiện bằng nét mặt, làm ra vẻ vô cùng sợ hãi, ngoài ra còn thêm vẻ mặt không muốn nhìn lại quá khứ.
Vương Tiểu Tiện hai tay đút túi quần, sau đó nói một cách bình tĩnh, “Còn bước lên hùng hổ uy hiếp tôi, định làm gì, cướp hôn à? Anh nhớ lầm thời gian rồi đấy. Trong đám cưới của người khác mà anh náo loạn như vậy, anh gọi điện về nhà hỏi cha mẹ anh xem làm vậy có thích hợp không?”.
Các bạn học xung quanh đều há hốc miệng phấn khích quá độ, cuối cùng không còn im lặng quan sát, nhao nhao lên, có người qua khuyên Vương Tiểu Tiện nguôi giận, có người qua an ủi tôi, nhiều hơn là đứng bên cạnh anh ta chân thành khuyên anh ta biết chút nguyên tắc.
Chính lúc khu vực chúng tôi mù mịt khói lửa chiến tranh thì “Wedding March” bắt đầu vang lên.
Có người nói lớn, “Có bản lĩnh thì hôm nay cướp cô gái về làm lễ cưới, không có bản lĩnh thì hôm khác làm loạn, việc này mà cũng đem đến đây”.
Tiếng nhạc dần dần to hơn, mọi người ào ào tản ra, trở về chỗ ngồi, chờ cô dâu xuất hiện.
Vương Tiểu Tiện ôm chặt vai tôi, “Chúng tôi cũng về chỗ ngồi, đừng sợ, có anh đây”.
Chúng tôi quay về chỗ ngồi, bỏ lại mình anh ta hốt hoảng căm hận trong đám đông chỉ chỉ trỏ trỏ.
Vương Tiểu Tiện nhân lúc người ta không chú ý, thở một hơi dài, sau đó nói bên tai tôi, “Thoải mái không?”.
Tôi gật đầu mạnh.
“Cười một cái”.
Tôi nửa bịt miệng, cười hở răng về phía anh ta, màu đỏ lóe lên.
Vương Tiểu Tiện vẻ mặt đầy hưởng thụ, “Đáng rồi!”.
Tôi lén lút hỏi anh ta, “Nếu như hôm nay anh ta đi cùng bạn gái, chiêu này của anh hoàn toàn không dùng được”.
Vương Tiểu Tiện nhìn tôi, lộ ra nụ cười gian ác, “Cô cảm thấy tôi là loại người làm loạn giang hồ chỉ mang theo một kế hoạch thôi á?”.
Hôn lễ bắt đầu, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




