|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cơ thể anh.
“Anh nói gì hả? Hôm qua rõ ràng em đã cảm nhận được anh đang sờ em, nhưng lại giả ngây ngô như không biết, không lẽ em thật sự không biết ý của anh sao?”
Tim cô đập loạn xạ. “Anh.. anh có biết là anh đang nói gì không?” Cô không cãi nữa, hỏi với thái độ không dám tin.
Có phải ý đó không? Thật sự là cái điều cô đang nghĩ, cô đang chờ đợi sao? Cô không dám tự mình đoán, muốn anh phải đích thân nói rõ cho cô.
Nhưng Đỗ Khang lại tưởng cô đang trốn tránh, liền lấy tay nâng cằm cô lên. “Dĩ nhiên anh biết mình đang nói gì, ý của anh chính là thế này!”
Anh nói xong, hai cánh môi không cần phân trần gì thêm nữa mà phủ lấy đôi môi nhỏ xinh mà anh thèm muốn bấy lâu.
Hà An Ân ngẩn người, mọi chuyện trước mắt biến đổi quá nhanh. Cô sững sờ nhìn anh, quên việc phải chống cự, quên rằng mình phải phản kháng, điều này tạo cơ hội cho Đỗ Khang, để anh hôn càng sâu.
Cái hôn của anh quá nồng nàn, cũng quá mãnh liệt khiến trái tim cô loạn nhịp. Hà An Ân cũng thả lỏng cơ thể từ khi nào…
Trong nụ hôn của anh, cô “ưm” một tiếng. Cô cảm thấy không khí ngày càng không đủ nên vô thức giãy giụa để có thể thoát khỏi đôi môi đang làm cô gần như nghẹt thở kia.
Có điều, môi anh cứ giữ chặt lấy môi cô, từng phút từng giây hấp thụ hết hương vị ngọt ngào trong miệng cô, khiến đầu óc cô mê man vì thiếu dưỡng khí, hàng động phản kháng cùng ngày càng yếu đi. Cuối cùng, chỉ còn có thể để anh đè trên ghế sô pha, mặc anh thỏa sức hôn.
Cảm nhận được Hà An Ân đã bị khuất phục, Đỗ Khang có chút bất ngờ, càng thêm vui
mừng hơn nữa.
Thực ra không phải cô không có cảm giác với anh. Nếu không thích anh, cô đã sớm đẩy anh ra, và thưởng cho anh một cái tát nhớ đời, liệt anh vào danh sách đen, người mà đến chết cũng không muốn gặp lại. Nhưng cô lại không làm vậy, thậm chí ngay cả khi anh thử nới lỏng tay cô, hai tay cô cũng không vì vậy mà nhân cơ hội bỏ trốn, mà dùng tay len lỏi vào tóc anh và vỗ nhẹ, đáp trả lại nụ hôn của anh.
Không gian yên ắng trong phòng, âm thanh rên rỉ thỉnh thoảng lại phát ra, kích thích tột cùng bản năng đàn ông. Người phụ nữ nằm bên dưới quá là mềm mại, quá nhạy cảm, không hề có chút phản kháng, ngoan như một em bé để anh điều khiển.
Ngoan quá! Cô thật sự rất ngoan khiến dự tính để cô có thời gian thích ứng của anh cũng không cần nữa.
Vừa thổ lộ với cô là muốn có được cô ngay, anh biết, đối với cô mà nói thì quá nhanh, nhưng anh chịu không nổi. Trong mấy ngày này, ngày nào cũng ngắm nhìn bóng dáng cô, hương thơm lúc có lúc không, thân thể yêu kiều mềm mại ấy không ngừng kích thích thần kinh của anh. Anh không thể quên được hình ảnh lúc cô cưỡi trên người anh ẽo qua ẽo lại, cảnh tượng đẹp đến mức khiến anh lóa mắt ấy mê hoặc biết bao.
Vả lại anh cũng rất lo sợ, cũng rất bất an, bởi vì hôm nay tận mắt nhìn thấy cô đi xem mắt một tên đàn ông có điều kiện rất tốt. Nếu như không sớm “dán mác” và biến cô thành của anh, thì anh sẽ không yên tâm nổi một phút giây nào. Dù sao anh cũng không muốn chối bỏ trách nhiệm. Anh cũng tính qua lại với cô, trong thời gian yêu nhau mà xảy ra hành vi thân mật thì cũng nằm trong dự tính, chỉ có điều bây giờ anh rút ngắn khoảng thời gian ấy trước mà thôi.
Chương 6.2
Dịch: Tử Linh Lan
Chỉnh dịch: Mon
Anh cũng tính qua lại với cô, trong thời gian yêu nhau mà xảy ra hành vi thân mật thì cũng nằm trong dự tính, chỉ có điều bây giờ anh rút ngắn khoảng thời gian ấy trước mà thôi.
Đỗ Khang tự nhủ với mình như vậy. Anh ôm cô lên, để đôi chân thon dài của cô cặp trên eo của mình, hai người vừa hôn vừa loạng choạng đi vào phòng ngủ.
Lúc Hà An Ân nằm trên giường, cô mới kinh hãi phát hiện ra mình đang trần như nhộng. Mà Đỗ Khang thì đè lên người mình và đang cởi mảnh áo cuối cùng khỏi cơ thể. Ngay giây phút ấy, lí trí của cô hoàn toàn quay lại.
Cô trừng mắt, lòng bàn chân bấu chặt lấy giường, bắt đầu lùi về sau một cách hoảng loạn. “Em, em nghĩ… “
“Nghĩ cái gì?” Anh nắm lấy mắt cá chân của cô, kéo nhẹ một cái là đã khiến cô nằm cố định dưới cơ thể anh như cũ. “Mau lên, em đang nghĩ gì? Để anh nghĩ cùng em”
“Anh đợi đã, anh như vậy em không cách nào nghĩ được” Cô lắp ba lắp bắp.
Quá
nhanh! Tuy cô biết Đỗ Khang cũng thích cô, nhưng cũng chỉ vừa mới biết mà thôi, vẫn chưa thể thích ứng. Trước khi mọi chuyện vẫn còn chưa biết thực hư ra sao mà họ đã lên giường với nhau, Hà An Ân cảm thấy mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lí sẵn sàng để làm chuyện đó, cho nên định dùng cách này nhằm tạo cơ hôi chạy trốn.
“Để em mặc lại quần áo, tới tiệm cà phê bên ngoài thì em mới suy nghĩ được đúng không?” Anh vừa cười vừa hỏi, đôi tay bỗng dùng sức tách đùi cô ra, sau đó đặt mình vào giữa cặp đùi cô.
Hà An Ân thở dốc, toàn thân cứng đơ như xác chết.
“Quần áo anh sẽ cho em mặc vào, nhưng không phải là lúc này.” Anh ghé miệng vào tai cô thì thầm. Vừa nói vừa le lưỡi ra, liếm chiếc tai của cô, sau đó ngậm chiếc tai ấy vào miệng và cắn nhẹ. “Giờ thì, ngoan nha, hưởng thụ với anh, chứ không xíu nữa làm đau em thì anh không để ý đâu nha.”
Uy hiếp, đây rõ ràng là uy hiếp, Hà An Ân cô đã bao giờ bị người khác uy hiếp như thế? Nhưng mà cô rất sợ, sợ anh sẽ làm cô đau. Có điều, vật tượng trưng cho nam tính đang rục rịch đặt tại nơi ấy của cô kia đã khiến cô không còn đủ sức để phản kháng. Cả người Hà An Ân đông cứng, run bần bật lên.
Người đàn ông trước mặt vừa ác vừa xấu xa, vốn chẳng giống Đỗ Khang của ngày thường. Hay nói cách khác, thực ra trước đó cô vẫn chưa nhìn rõ bộ mặt thật của anh?
“Cô bé ngoan.” Đỗ Khang hôn cô một cái như thưởng cho. Anh dùng vô vàn nụ hôn nồng cháy khiến cô và anh bị cuốn vào nhau. Anh không cho phép khi anh đã mê mẩn cô rồi, mà cô vẫn không đếm xỉa, nhìn về hướng khác.
Trước khi cô thừa nhận là mình thích anh, thế nào anh cũng phải bắt cơ thể cô tiếp nhận, thừa nhận anh trước.
Anh rất hiểu phải hôn như thế nào thì có thể khiến cô cảm thấy lâng lâng, nằm dưới cơ thể anh, mặc anh muốn làm gì thì làm. Khoái cảm theo từng động tác, từng cử chỉ vuốt ve của anh, len lỏi trong từng tế bào của cô, khiến đầu óc cô trống rỗng, cũng chẳng rảnh để có thể nghĩ đến vấn đề có được hay không, có nên hay không nữa!
Đỗ Khang hôn môi cô đã đủ liền lần lần di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng âu yếm cái cổ trắng ngần, xương đòn mảnh mai của cô, dùng tất cả tình yêu mà hôn mà mút. Cuối cùng chầm chậm đi đến cặp ngực đã nhô cao cùng với nụ hoa xinh xắn của cô, le lưỡi ra, liếm mút chiếc núm màu hồng nhạt. Cô khẽ rên lên, bị khoái cảm chợt trào tới làm bật ra phản ứng nguyên thủy nhất.
“Đúng là cơ thể nhạy cảm.” Nhìn phản ứng trực tiếp của cô, Đỗ Khang cười càng nham hiểm, càng tà ác. Anh nhanh chóng đem nụ hoa đang căng lên ấy ngậm cả vào miệng, mặc sức mút, mặc sức cắn nhẹ, mặc cho cô thở hổn hển, anh càng ra sức mút, cắn một cách vui thích. Bàn tay còn lại thì xoa nắn nơi đẫy đà còn lại kia.
Bàn tay bịt trên đôi môi đang không ngừng phát ra âm thanh rên rỉ của mình, Hà An Ân thật sự không thể tin được rằng, tiếng rên lẳng lơ ấy lại phát ra từ chính miệng của cô. Nghe thấy bản thân cất tiếng, cô cảm giác như mình sắp bốc cháy tới nơi.
Hơn nữa, theo từng động tác của môi anh, cộng thêm phần thân dưới cọ sát từng hồi… từng hồi… khiến cô kích thích tột cùng. Cô chỉ thấy mình thật xấu hổ, vị trí khó nói cứ liên tục truyền tới từng đợt co thắt, cùng với cái đau tinh tế, giống như đang chờ đợi điều gì đó, khiến cho cô xấu hổi tới nỗi khó mà chấp nhận.
Hà An Ân cử động một cách ngại ngùng, khiến Đỗ Khang vừa yêu vừa tội mà kéo tay cô ra. “Kêu đi, anh muốn nghe.”
“Không, không cần…” Âm thanh xấu hổ đến thế, cô không muốn cho anh nghe thấy. Nhưng ngay khi cái động nhỏ bí ẩn của cô bị anh dùng ngón tay chọc vào, thì ngay lập tức, cô liền phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều nhất mà ngay cả cô cũng nhận không ra.
Anh cười nhẹ, ngón tay cứ lần theo dịch đang tiết ra không ngừng mà mặc sức chọc vào cái động bí ẩn ấy của cô. Của cô rất chặt, rất nhỏ, cần phải khai phá thật kỹ thì cô mới hoàn toàn cất chứa được anh.
Nhét thêm một ngón tay vào, hai ngón tay trong cái động chật chội của cô dường như không thể di chuyển được. Nơi ấy của cô bị ngón tay anh đùa nghịch nên hơi đau, cô ngước lên nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ mà không hề biết rằng dáng vẻ khổ sở đáng thương ấy càng khiến đàn ông thêm điên cuồng.
“Chết thật mà!” Vốn dĩ anh muốn cứ từ từ, nhưng lại bị cô liếc như vậy, trong lòng lập tức nóng lên, không cách nào tiếp tục từ từ được nữa. “Em đúng là muốn ép anh điên lên đây mà…” Anh khàn khàn hạ giọng.
Nghe thấy anh nói vậy, cô cảm thấy mơ hồ. Cô đâu có làm gì, chỉ biết ngoan ngoãn nằm im một chỗ, mặc cho anh thích làm gì, chọc phá gì cũng được. Nói là ép anh điên lên, quả đúng là không có đạo lí! Nhưng khi nghe anh nói vì cô mà điên lên, thực tế thì thân là phụ nữ như cô dĩ nhiên cảm thấy rất hài lòng, bất giác nở nụ cười…
“An Ân, nói cho anh biết, đây là lần đầu của em hả?” Phản ứng và sự nhạy cảm của cô thực ra chẳng giống người đã từng trải qua khoái lạc nên có.
Câu hỏi của anh lại khiến Hà An Ân càng thêm xấu hổ. Cô đã từng yêu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




