watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2891 Lượt

vài lần, nhưng lần nào cũng chưa tới level này thì đã chia tay rồi. Mà lí do chính là vì cái tính keo kiệt quá đáng của cô mà ra.

“An Ân, có phải không em?” Anh hỏi lại lần nữa, ngón tay chọc vào càng sâu, cho tới khi chạm vào màng mỏng kia. “Cô bé ngoan nha, anh sẽ cố hết sức không làm em đau, được không?”

Hà An Ân nghe không hiểu ý anh là gì, cô vẫn còn rất ngượng, rất muốn lôi cái tay của anh từ đùi mình ra. Nhưng, khi anh vùi đầu mình vào giữa hai chân cô, cô càng thở gấp hơn, nhận thức được tiếp theo anh sẽ làm gì thì quýnh tới mức lấy tay đẩy anh ra. “Đừng mà, anh đừng…”

“Ngoan nè, em ướt chậm quá, anh đợi không nổi.” Anh đưa ra một đáp án khiến cô lúng túng ngượng ngùng. Cứ như thế, anh kéo tay cô ra, hôn lên vị trí bí ẩn nhất…

Khoái cảm mãnh liệt truyền từ nơi bị anh chạm vào giống như luồng điện đang kích thích cô vậy. Cô không thể tin nổi mà mím chặt môi, chỉ cảm thấy mình như bị anh hút cạn. Nhưng mà cái cách chết tiệt này lại rất hiệu quả, cô thực sự đã ướt đẫm nhờ khoái cảm kích thích này.

“Đủ rồi… đủ rồi… em đủ rồi… á… đừng mà…” Vì mắc cỡ ngại ngùng, cô run bần bật nắm lấy tóc của anh. Muốn kêu anh dừng lại, muốn nói với anh là cô ướt vậy là đủ rồi, đủ để “tiếp nhận” anh rồi.

Tai nghe thấy cô lại kháng cự lần nữa, tuy anh biết là bởi vì cô thẹn thùng, vì mắc cỡ, nhưng anh vẫn cảm thấy bực mình. Ngay khi cô mở miệng muốn nói lời chống đối, anh liền dùng chiếc lưỡi nhọn dài kia đâm vào động hoa của cô, mô phỏng lại hành động tiếp theo anh sẽ làm với cô, nhẹ nhàng chọc vào…

Toàn thân Hà An Ân run lên bần bật, thân hình trắng nõn ấy vì cảm xúc mãnh liệt mà toát mồ hôi hột, sáng long lanh do sự phản chiếu của ánh đèn vàng lập lòe, nhìn y như yêu tinh trong đêm tối chuyên đi mê hoặc người phàm trần vậy. Thấy vậy, khiến anh càng kích thích hơn, chỉ muốn cô nồng nhiệt một chút, giống anh vậy, hoàn toàn mất kiểm soát.

Cô cứ lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc xõa dài trên gối, khóe mắt vẫn còn vương lại một giọt nước, nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương. Nhưng anh vẫn cứ tiếp tục. Tuy anh thực sự rất muốn ngay lúc này, nhét sâu vào người cô, muốn có được cô, nhưng anh buộc phải để cô hoàn toàn ướt đẫm, rằng sẽ không làm cô bị thương, sau đó mới có thể đi vào cơ thể cô.

Mãi cho tới khi cô co người lại do sự co thắt dữ dội, chắc chắn rằng cô đã hoàn toàn đủ ướt, anh cũng không thể nhịn được mà đè lên người cô lần nữa, dùng vật nam tính đã nhẫn nại quá lâu mà chống vào người cô, cọ xát, thấm ướt bằng chất dịch của cô.

“An Ân, nhìn anh này.” Liếm nhẹ lên đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, anh khẽ gọi tên cô.

Hà An Ân mở con mắt ướt đẫm lên, tim có chút loạn nhịp nhìn anh.

“Có muốn anh không?” Anh thấp giọng hỏi.

Cô ngây người. Câu hỏi xấu hổ như vậy bảo cô làm sao mà trả lời cơ chứ? Có điều, nơi mềm mại vừa được yên kia lại co rút thêm lần nữa vì hơi thở của anh, vì mùi vị của anh, vì câu hỏi của anh. Cô muốn anh, không chỉ là ngón tay của anh, không chỉ là môi và lưỡi anh, mà là muốn anh, là anh thực sự.

Chương 6.3

Dịch: Tử Linh Lan

Chỉnh Dịch: Mon

“An Ân, nói anh nghe, có muốn anh không?” Anh gặng hỏi cô, đầu ngón tay lại chọt vào cái động đã mềm nhũn và ướt át của cô lần nữa, cứ thế ra vào.

Nơi ấy vừa trải qua cao trào, không cách nào chịu được sự kích thích như vậy. Cô nức nở, nhưng anh vốn chẳng nghĩ tới việc buông tha cô, ngón tay thon dài cứ thế ra sức mà chọt ra chọt vào, cọ xát vùng da thịt mềm mại thâm sâu ấy của cô, khiến cô tiết dịch càng nhiều hơn, ép cô nhịn không nổi phải thét thật to: “Muốn, em muốn anh!”

“Muốn ai?” Ngón tay dài vẫn không chịu dừng lại, tiếp tục trêu chọc vùng da thịt mềm mại ấy một cách tàn nhẫn.

“Muốn anh… Đỗ Khang… muốn anh…” Vì chịu không nổi sự hành hạ này mà khóe mắt cô rưng rưng nước… Cô nức nở mà nhấp nhổm dưới cơ thể của anh, giống như từng đợt từng đợt sóng.

“Ngoan lắm!” Có được câu trả lời như ý muốn, Đỗ Khang không chần chờ gì nữa, rút ngón tay lại, lấy vật thể đàn ông đã căng ra đến nỗi rất đau mà để sát vào cô, sau đó lấy hết sức, cắm thật nhanh thật sâu vào cô, chọc vào tới đáy.

“Á..!” Cho dù anh làm đủ thứ và khiến cô ướt đẫm, nhưng cô vẫn đau tới mặt trắng bệch vì bị xé rách. Của anh quá to, với lại anh cũng chưa cho cô chuẩn bị tâm lí, đã như thế mà cắm vào tới tận cùng rồi.

“Suỵt… cưng à, vì anh mà nhịn nha, vì anh mà nhịn xíu nha!” Anh đè trên người cô, không còn manh động, chỉ đưa tay ra vỗ về gương mặt đã ướt đẫm mồ hôi của cô, nhẹ nhàng nói một câu trấn an vỗ về cô.

Thật ra thì cũng khó mà nhịn lắm, tại cái khu vực đang vây chặt lấy anh của cô cứ không ngừng co thắt, cứ muốn đẩy nó ra khỏi cơ thể. Cảm giác vừa đau đớn lại sảng khoái đến mê mẩn ấy khiến anh dường như không thể chịu đựng nổi. Nhưng cô lại cau mày cau mặt, biểu hiện như khó chịu làm anh không đành.

Nhịp tim hòa vào nhau, hơi thở gộp làm một, không cách nào phân biệt được mồ hôi trên cơ thể là của ai, cũng không thể phân biệt rõ nhịp đập và hơi thở nghe được là của ai.

Đau thì vẫn đang đau, nhưng cô có thể dễ dàng cảm thấy mình tiết dịch ra càng nhiều, khiến vị trí hai người giao hợp ướt đẫm hoàn toàn. Cơ thể dần dần thích ứng với anh, vả lại một niềm khao khát không tên từ đó mà sinh ra, khiến cô không kiềm chế được mà nâng cao eo lên đón nhận anh.

Không cần ra hiệu gì nhiều, Đỗ Khang hôn lên chiếc môi hơi mím lại của cô, đầu lưỡi chui vào trong miệng cô, mặc sức nhào trộn lưỡi cô. Chiếc eo cường tráng bắt đầu dùng sức mà di chuyển chầm chậm, mỗi lần đều đâm vào cô thật sâu.

Cảm giác không thể nói bằng lời được truyền tới từ những động tác của anh, dù đau nhưng lại rất khoái lạc, khiến người ta muốn chạy trốn nhưng lại không đành. Cô nhắm mắt, đáp lại nụ hôn nồng cháy của anh, chiếc lưỡi cũng bắt chước anh, kết hợp với anh một cách vụng về.

Nụ hôn đang ngọt ngào trên môi dần di chuyển xuống dưới, anh ngậm luôn chiếc núm nhỏ màu hồng nhạt trước ngực cô, cho cả vào miệng, mặc sức liếm mút. Niềm khoái lạc lạ lẫm được anh liếm mà truyền tới, chiếc môi đang được cô mím chặt lại nhịn không mà rên lên từng tiếng mê người…

“Đỗ Khang…” Cô khát khao gọi tên anh. Vì nỗi khát khao truyền tới từ phía thân dưới, dần dần không thỏa mãn với sự di chuyển quá chậm của anh, cô muốn được nhiều hơn, nhanh hơn.

Tai nghe thấy tiếng rên rỉ cộng với việc thở hổn hển một cách đáng yêu của cô, lại cộng thêm tiếng kêu khó mà nhịn được của cô, Đỗ Khang chỉ cảm giác như là tất cả lí trí cuối trong đầu anh dường như bị thiêu rụi. Lấy tay ghì lấy hông cô, khi anh ra sức chui vào người cô thì sẽ ghim cô vào người mình, khiến cho mình được vào người cô sâu hơn, cướp toàn bộ cơ thể của cô để mang về sự khoái lạc của mình.

Tiếng nước ám muội khiến người ta phải xấu hổ tràn đầy khắp phòng, cộng với tiếng rên rỉ của cô và tiếng thở hổn hển của anh, khiến người ta xấu hổ tới nỗi muốn đưa tay lên bịt hai lỗ tai lại, không muốn nghe thấy âm thanh đen tối này nữa.

Nhưng anh lại không cho phép, vả lại còn cố ý đưa tay ra, vân vê nụ hoa nhỏ đã nhạy cảm tới mức không thể chịu thêm nữa, khiến cô run lên bần bật từng hồi, rên to, chiếc động mật của cô cũng thấm đẫm dịch khiến tiếng nước càng vang, càng to. Việc anh cố ý ấy, cô không thể nào khống chế được, anh không hề cho cô có cơ hội để ngăn chặn.

Mười ngón tay luồn qua tóc anh, hai tay vịn trên vai anh, cặp giò cũng bị anh làm cho phải vòng qua eo anh. Cô bất lực đành phải hùa theo sự chui vào càng ngày càng mạnh của anh.

Anh dùng sức như muốn đâm thủng người cô vậy, rất sâu. Tất cả giác quan như dâng trào sự khích thích thần kinh non nớt của cô một cách xưa nay chưa từng có. Nhưng cô không muốn trốn, không muốn trốn nữa, dù cho có chết ở lòng anh thì cũng cẳng sao.

“An Ân.” Anh khàn khàn gọi tên cô, cảm giác thấy cái động hoa ướt nhẹp của cô đang bắt đầu thắt lại, bắt đầu co giật. Âm thanh rên rỉ yêu kiều phát ra trong miệng lại càng mê mẩn người. Anh nhịn không được liền tăng tốc, nhập vào cô càng sâu, càng nhanh, đâm vào nơi thâm sâu nhất trong cơ thể cô.

Cô căng cứng cơ thể vốn mềm mại, trong người bị từng luồng nhiệt chà xát., thật lâu cũng không cách nào bình phục được, trí óc toàn bộ bị mê man, cô hoàn toàn không cách nào suy nghĩ, chỉ bị anh ôm như thế này. Cô cảm nhận được sự yên bình không gọi bằng tên được, giống như trời sinh ra cô để thuộc về nơi này, cần được anh ôm như thế này.

Bên tai vang lên nhịp tim vững vàng của anh, khiến cô cảm thấy ấm áp trong lòng. Lên giường với Đỗ Khang là chuyện cô không thể lường trước, mà sau hôm nay, cô và anh sẽ trở thành mối quan hệ gì đây, cô càng không thể tưởng tượng được. Nhưng bây giờ cô thực sự quá mệt rồi, cô không cách nào suy nghĩ tiếp được, chỉ còn cách đợi tỉnh lại rồi mới nghĩ.

Nhắm mắt lại, cô ngủ thiếp đi, hoàn toàn không hề ý thức được người đàn ông phía sau đã kéo cô vào lồng ngực mình, cả đêm cũng không buông tay ra, giống y như cô là một báu vật quý giá nhất của anh vậy

——————–

Trời tối rồi

Lúc Hà An Ân mở mắt ra thì trời đã bắt đầu tối. Cô khẽ nhích

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT