|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đấy! Đập chết luôn!” Bọn lâu nhâu chõ mồm vào phụ hoạ càng làm ý chiến đấu trong người Thằng Béo bùng nổ, nó nắm chặt tay làm động tác dứ đòn. “Nếu không bị đau chân thì chắc chắn…”
“Có mày sẽ thắng?” Vì tiết hè nóng nực, cả giọng nói lẫn người tôi có phần uể oải theo.
“Thêm mười mày cũng chẳng giúp gì!”
“Anh khinh em à?” Thằng Béo bức xúc cãi lại, nhưng khi nhìn vẻ mặt muốn giết người của tôi nó đành im re, ngồi một bên suy tư.
“Công nhận là tụi nó mạnh thật!”
“Đại ca, anh sao vậy?”
“Đá cả buổi chắc mệt lắm, anh uống gì cho lại sức!”
Chai nước đưa ra tôi chả buồn đón, hẩy tay Thằng Béo ra. Nó ngây người, lát sau tỏ ra đồng tình mà an ủi.
“Đại ca đừng buồn, còn có lần sau mà!”
Tôi không nói, nó càng ra sức trấn an: “Tương lai anh tươi sáng, nay mai là đòi lại được vinh dự thôi!”
Tương lai tươi sáng? Tôi có chút tự giễu, nếu con đường phía trước mà tươi sáng chắc chẳng có nơi nào đen tối hơn.
“Anh đừng im lặng nữa, anh mà vậy….” Thằng Béo ngẫm nghĩ, vẫn không bỏ cuộc dịu giọng khuyên nhủ.
“Em buồn lắm!”
Trông cái bộ mặt chảy xị của nó, tôi bật cười hỏi: “Mày xem tao giống thằng sắp chết lắm à?”
Nó lắc đầu, nói: “Không phải sắp chết, mà đã chết rồi!”
Tôi giơ chân đạp cái thân hình quá khổ của nó mấy phát, chí đánh nó thật đau lại chẳng dư sức mạnh tay nổi. Nó nói đúng, từ khi sinh ra tới nay tôi sống không bằng chết, chả người thân, thậm chí những người đối tốt với tôi thì cũng lại…
Thua liên tục, ngay cả trên sân cỏ cũng thất bại, tôi không thấy buồn lắm chỉ thất vọng thôi!
“Đại ca định đi đâu?” Thằng Béo vội vàng đứng dậy, như thể sợ tôi tự tử không bằng. Tôi giơ một ngón tay cảnh báo.
“Mày thử đi theo xem!”
Một góc kín đáo sau trường, những lúc căng thẳng tôi thường ra đây chủ yếu để tránh thoát mớ tập âm ồn ào từ lũ Thằng Béo, dĩ nhiên tôi chỉ đến
một mình.
“Êu, trốn học à?” Trên đầu truyền xuống tiếng nói, ngẩng lên thấy một cô gái đầu tóc vàng hoe, ăn mặc thời thượng, bởi mặt trát đầy son phấn nên khó nhận biết tuổi.
Khẽ buông mi, tôi vờ không thấy tiếp tục ngậm điếu thuốc trên môi.
Bên cạnh bỗng có động, quay ra đã thấy chị ta ngồi kế rồi.
“Sao hả, lạ lắm mà nhìn!”
Ngữ điệu the thé, dáng vẻ nửa trâng tráo nửa vênh váo khiến người ta phát ghét. Thường khi đối với những thứ mình không thích tôi luôn không thừa hơi đối chất.
“Hêy!”
Chị ta căn bản chả bận tâm người ta thích hay ghét mình, thoải mái chìa tay.
“Cho xin điếu thuốc!”
Tôi hơi nhíu mày, cũng không trả lời.
“Này điếc, nói cho xin điếu thuốc!” Chị ta sấn đến gần, mùi nước hoa nồng nặc lấn át bầu không khí trong lành, tôi quay đầu né khỏi việc bị mái tóc vàng choé loẹ kia chọc vào mặt.
“Ế lạ nha, không điếc nhưng câm!”
Lúc đó tôi đã rất chán, không muốn lằng nhằng đành quăng cho cả bao. Chị ta vẫn chưa chịu buông tha, xoè tay cố tình làm khó.
“Thuốc không hút kiểu gì?”
Động tác đáp bật lửa của tôi có hơi mạnh, đoán chừng chỉ cần chậm một giây nghênh tiếp tin chắc lớp vỏ nhựa mỏng sẽ đập vào đá nổ tan tành.
“Muốn làm khó chị sao cưng?” Bằng cái nhếch môi đầy chế nhạo, chị ta bắt đầu châm thuốc, hít một hơi sâu rồi nhả một đám khói phả vào mặt tôi. Theo bản năng tôi nghiêng người tránh né, chút tức giận trào ngập đáy lòng, lập tức muốn đánh người cho hả giận.
“Đàn ông con trai ít ra biết kiềm chế chứ, mới thế đã cáu rồi!”
“Ngứa mắt thì đánh, chị ý kiến à?” Gặp phải đứa con gái như chị ta máu du côn chốc lát bốc cao, tôi quắc mắt chống lại vẻ bất cần kia.
“Nếu muốn yên thân, tốt nhất là ít mồm đi!”
“Mấy tuổi?”
“Mười bốn!” Thốt xong câu này tôi cũng tự bàng hoàng, khỉ nào lại trả lời nhỉ?
Tôi nắm chặt tay tận lực kiềm chế, ánh mắt thậm chí không thèm đặt lên người chị ta. Người bên cạnh tôi thoáng chốc giật mình, kỹ lưỡng xem xét.
“Sao hả? Không tin?” Thấy chị ta cứ như con ngố, tôi nhiếch mép cười mỉa. “Tôi già thế cơ à?”
“Bề ngoài thì giống, nhưng lại không đúng”
Tôi bất giác cười to, còn tưởng đầu óc chị ta có vấn đề. Chị rít thuốc, tiếp lời:
“Trông cậu có vẻ trưởng thành hơn tuổi rất nhiều!”
Một tâm hồn già nua nấp trong cái vỏ bọc của một thiếu niên, điều đó ngoài cô gái này ra chưa từng ai có thể chỉ nhìn thấu. Bí mật bị phát hiện ác cảm ban đầu với chị dần tiêu tan, tôi thật tự nhiên cười nhạo lại.
“Chị cũng vậy, chỉ có điều là ngược lại mà thôi!”
“Cậu trông tôi già thế à?”
Trong góc khuất sân trường, giữa ranh giới của cấp hai và cấp ba có hai người thi nhau hút thuốc, tàn tro hình thành trên mặt cỏ những đốm màu xám trắng, một điếu lại một điếu, mây trên bầu trời xanh vẫn trôi.
“Chán học à?”
“Không, đá bóng thua!”
“Con người đâu phải vạn năng, muốn thứ nào là sẽ có được ngay!”
“Nếu tôi muốn có một thứ, có nghĩa là tôi muốn nó ngay bây giờ!”
“Vậy cậu mới thất vọng?”
“Không có kỳ vọng, thất vọng lấy đâu ra?”
….
Tới khi buổi học kết thúc cũng là lúc điếu thuốc cuối cùng cháy sạch, chị ta đứng dậy, cười cười.
“Hút thuốc với chú em thú vị lắm, lần sau chị lại đến!”
Nói đoạn bóng dáng mất hút sau bờ thành.
CHƯƠNG 10: THÂN THUỘC.
Có những thứ càng muốn rời xa nó càng in đậm hơn, hằn sâu thành một vết sẹo, tựa như một thói quen xấu, dù biết là xấu nhưng mãi chẳng thể diệt trừ.
Kể từ dạo thân nhau Thằng Béo ngày nào cũng qua đón tôi đi học, thế là chẳng những thu nhận thêm thằng đệ tử lại còn kiêm luôn cả chân tài xế. Phanh gấp ngay trước cổng nhà rồi chạy biến với lý do “em đau bụng quá!”, nó bỏ lại tôi với nụ đón gió xuân gắn trên khuôn mặt bị thịt của Bà Béo.
“Thằng này ăn lắm ** nhiều, kệ xác nó đi! Mà đánh bóng đá banh thế nào?”
Tôi tiện tay lấy chai nước lọc, còn chưa mở nắp đã nghe tiếng Bà Béo oang oang:
“Thằng này hay nhỉ? Người lớn hỏi sao không trả lời?”
“Đá rất tốt!” Ực một ngụm to. “Ăn chắc giải rút rồi!”
“Láo! Nhắc bao nhiêu lần vẫn quen thói nói trổng” Bà Béo cầm chiếc vỏ nhựa định ném vào người tôi, đưa mắt nhìn, tôi tốt bụng cảnh tỉnh.
“Cháu không phải con bác, xảy ra việc gì hậu quả tự bác gánh chịu!”
“Ối giời Thằng Béo đâu? Mày kết bạn thế đấy à?” Có trời biết từ “béo” trong mồm bà ta được áp đặt lên cả hai mẹ con mình. Bà Béo ngoác cái miệng rộng đến nỗi có thể đút lọt
quả trứng gà, gân cổ tru tréo.
“Thằng ăn hại, mày làm tao tức chết mất, ** nhanh ra tao bảo!”
“Bác vặn bé cái đài thôi, hàng xóm mà tới thì…”
Bị một câu của tôi nói trúng, bà ta im bặt, ngóc đầu khỏi quán xem có mụ bạn già nào hóng hớt không, xác định không có người mới yên chí quay qua nguýt.
“Cái thằng ranh này nữa, gọi tao là “cô”, cô hiểu chưa?”
Hơi gật đầu nhưng chẳng tiếp thu, bắt tôi phải gọi một bà thím hơn bốn mươi tuổi này là “cô” á? Thà chọc mù tôi đi còn hơn.
“À, nghe thằng con cô ca ngợi mày đá giỏi lắm, thế cũng thua được hả?”
Tôi trầm ngâm, bà ta càng hứng khởi hơn: “Nhìn mày là cô biết kết quả rồi!” Đoạn thốc họng vào trong: “Lần này chết chưa! Nghỉ một tuần ăn sáng nhe con!”
“Mẹ!” Không biết từ lúc nào Thằng Béo đã đứng cạnh mẹ mình, dùng sức lực cơ bắp đùn đẩy tống gọn bà Béo xuống dưới nhà. “Đi nấu cơm, để con trông cho!”
“Một tuần cấm xin tiền tao rõ chưa!”
Dưới bộ mặt cứng đờ của thằng Béo, một bàn tay vỗ nhẹ vào nó, mà bàn tay này không ai khác chính là tôi. Thể nào phản ứng của nó về việc thua cuộc lại thái quá vậy, ra là cá cược với mẹ Béo!
“To gan! Cả tao mày cũng đánh cược!”
“Đại ca hiểu nhầm!” Nó lắm bắp, nhanh tay lẹ chân vớ chai nước đổ đầy cốc thuỷ tinh ấn về phía tôi, nước đá lạnh phủ một tầng hơi mỏng khiến lòng bàn tay tôi ẩm ướt, nó cố cười lấy lòng:
“Em đặt trọn niềm tin lên người anh,… đáng tiếc là…”
“Bị cắt tiền tiêu vặt?” Cười gằn. “Tao làm mày thất vọng? Tóm lại là muốn bồi thường?”
“Không! Anh biết tính em mà… em đâu có chó đến mức ấy”
“Mới lợn thôi chưa chó!”
Đầu nó gật như bổ củi. “Đúng đúng, anh nói gì cũng phải… Ngày mai anh có tập bóng nữa không?”
Mẹ con nhà này ngoài cái tên ra còn có một đặc điểm chung là chuyển đề tài nhanh xoàn xoạt. Tôi nhấp một ngụm, cái lạnh khiến cổ hơi tê tê.
“Tao muốn nghỉ ngơi.”
Thằng Béo tưởng tôi nản chí bỏ luôn đá bóng, cuống cuồng tìm cớ thuyết phục.
Tôi phát chán với mớ ngôn ngữ lộn xộn của nó, gắt. “Tao đợi mày bình phục!”
Thằng Béo ngây người, khẽ động vào cái chân tàn tật chưa lành, vết thương này do tập xe máy mà ra. Tôi còn nhớ khi ấy mặt nó tái xanh, đưa ra tuyên thệ thà đi xe đạp chứ cả đời này không thèm động vào xe máy!
Thằng Béo trông bề ngoài to khoẻ thế thôi chứ thực chất rất nhát chết, có lần tôi chế nhạo cái dạng mày thế mà cấp một cũng được làm Đại ca!
Nó thú nhận: “Việc em sợ hãi nhất là khi cơn điên qua đi, máu hăng tụt dốc, mỗi lần phải đối mặt với vết thương em chỉ biết hối hận!”
Đang mải miết đàm luận thì ánh mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




