watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3520 Lượt

dùng vẻ mềm mỏng xoa dịu cục tức của bố tôi, nhưng lại không làm giảm sự căm ghét của tôi đối với bà ta, người phụ này nữ rốt cuộc có gì hơn mẹ tôi để cho ông mê mẩn. Nếu so về nhan sắc mẹ tôi tuyệt nhiên không kém, nghe nói hồi trẻ bà từng được chọn là hoa khôi ở trường, có chăng là về tuổi tác, mẹ tôi thậm chí còn hơn tuổi bố. Hai tuổi, khoảng cách quá xa để bố chấp nhận mẹ tôi ư?

“Mau xin lỗi bố đi con!”

“Việc nhà tôi, bà có quyền thá gì chen vào!” Bố tôi bật nhanh khỏi ghế, đảo mắt định tìm dụng cụ để đập tôi?

“Mày dám to mồm hơn cả tao à? Mày coi tao là cái gì?”

Phòng khách như rộng ra, tôi có cảm giác mình là một cái chấm nhỏ, thật nhỏ bé.
“Là gì cũng được, miễn không phải bố tôi!”

“Thằng mất dạy!” Ông ta lăm lăm cầm chiếc cốc, trà sánh ra miệng chén, men sứ mỏng như muốn vỡ vụn ra. Tôi nhìn tấm kính sát tường phản chiếu một khuôn mặt, nụ cười của nó còn còn méo mó hơn cả khóc. Thì ra tôi cười khó coi tới mức này sao?

“Tôi mất dạy vì có ai dạy tôi đâu, bố à, ông thấy một bác sĩ đẻ ra thằng lưu manh chưa?”

Ông ta im bặt.
Từ dạo đấy mỗi đợt ra ngoài bố luôn để tôi ở nhà, như đã nói ở trên, tôi là đứa con đáng xấu hổ của ông, nỗi nhục nhã của dòng họ. Ông nói tôi là đồ bỏ đi, ngu toàn diện. Hồi đó tôi lầm lì, chả phản bác, chỉ âm thầm mắng tổ tông mười tám đời nhà bố. Những lúc xem bảng điểm của tôi, ông thường lôi một cây roi để lên mặt bàn, hết nhìn dãy số trên bảng điểm, lại sang ngắm cây roi, lâu thật lâu…
CHƯƠNG 9: CUỘC SỐNG MỚI

Cuộc sống bi ai nhất không phải cõi chết mà là sống không bằng chết, thay vì than vãn hãy học cách vượt mọi trở ngại, vững tin tìm ra lối thoát khi cái chết đang cận kề. Vì ngay cả nơi tăm tối và khô cằn nhất, xương rồng cũng mọc lên.
Mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng đã xác định. Tôi chuyên tâm vào việc đánh nhau, đi học vẫn ngủ gật và bắt nạt những đứa yếu đuối,… Thầy cô không quản được tôi, chửi bới không tiếc lời. Ừ thì ngu dốt hơn trâu chó, mất dạy chẳng ai bằng,… tôi đón nhận như một niềm vinh dự khó người nào sánh kịp. Ngày ngày tôi cùng với Thằng Béo và đồng bọn của nó nghĩ biện pháp làm cho bảng chiến tích rực rỡ huy hoàng hơn.
Thế nên dù từng có một thời cố gắng học hành thì thành tích học của tôi vẫn sàn sàn ở mức trung bình. Buổi liên hoan cuối cùng của năm tiểu học đã tới gần, thay vì ở nhà nằm tôi cũng đến nơi góp vui. Trong cái lớp học chật chội chưa đầy bốn mươi đứa, con gái tấp nập bưng bê đồ ăn, con trai thì đảm đương việc dịch chuyển bàn ghế. Tôi ngồi một góc lớp, lặng lẽ nhìn bọn trẻ trêu đùa cười cợt, quả là chả mấy dạo con trai với con gái được hoà bình.

“Vui phải không em.” Cô chủ nhiệm với nét mặt hiền dịu nở một nụ cười, tiếp: “Nếu năm nào em cũng tham gia thì còn vui nữa”

Ngón tay di di trên mặt bàn, mắt đưa về phía một cô bé đang bận bịu trên bục giảng, trỏ tay hết bên này sang ben nọ chỉ đạo trang trí.
“Em lên kia giúp Lệ Mỹ đi!”

“Em thì có thể làm gì.” Tự nhiên tôi thấy mình nhỏ bé và vông dụng, chỉ muốn rút lui.

“Cô biết em vẽ rất khá, mau lên đi em.”

Cô nói xong câu ấy, tôi muốn kháng cự, muốn lắc đầu, bỗng có một tấm lưng va vào người tôi, tận bấy giờ mới phát hiện mình đã đứng sau Lệ Mỹ từ lúc nào. Cậu ấy hơi bất ngờ nhưng rất nhanh chóng liền rời ánh nhìn sang hô hò mấy bạn, không chút để tâm tới tôi, nếu cô chủ nhiệm không giao công việc chắc tôi đã sớm nản chí ra về.

Nhiệm vụ hoàn tất, lũ học trò bù đầu với việc phá cỗ, có đứa phần ăn phần để dành, chốc chốc lại vươn tay giấu một nắm to bánh kẹo vào túi quần. Giữa buổi cô giáo yêu cầu Lệ Mỹ lên hát, tụi nhỏ háo hức vỗ tay khen ngợi, trông bên ngoài có vẻ tôi cắm cúi chuyên tâm ăn uống nhưng thực chất hai tai cứ vểnh lên, chỉ nghe lọt duy nhất giọng hát mềm mại kia.
Hết mẩu bánh cuối cùng thì trời đã chuyển chiều, cô chủ nhiệm tụ tập cả lớp xếp thành hai hàng thuận tiện chụp hình, bối cảnh là trước cửa lớp, ai cao đứng dưới, thấp lên trên. Tuy không chút hứng thú chụp ảnh nhưng khi thấy bím tóc của Lệ Mỹ không hiểu sao tôi vẫn ngoan ngoãn để mặc cô chủ nghiệm xếp chỗ.

“Cười lên!”

Tức thời ánh đèn flash bật sáng chói loà trong phút chốc, như hạnh phúc thoáng vụt khỏi tay, chôn vùi năm tháng tuổi thơ tôi, chấm dứt hết thảy chuyển giao sang một trang sử mới.

“Đại ca!!!!!!” Tiếng hét lớn cắt đứt giấc ngủ trưa hiếm hoi, không đợi tôi ra mở cổng, cánh tay lực lưỡng đã thò vào trong. “Đại ca! Ảnh lấy về rồi đây!”

“Mấy giờ mà đã sang rồi, ông nội mày chưa nằm nổi 15 phút!” Coi nhẹ sự khó chịu của tôi, Thằng Béo phe phẩy tấm ảnh trên tay, không sợ chết to họng hét toáng:
“Nóng hổi vừa ra lò luôn, chậm trễ sợ anh trách phạt!”

“Nhanh nhanh rồi cút!”

“Ế… đâu có dễ vậy!” Thằng Béo cười toe, hai mắt nó híp lại thành một đường thẳng nhỏ xíu.
“Em phải khó khăn lắm mới lấy được đấy, anh định thưởng cho em cái gì nào?”

Tôi trừng nó, lạnh giọng đe doạ:
“Tao đếm đến ba, mày có đưa không?”

Thằng Béo chỉ vào tấm ảnh, cứ ôm bụng cười sằng sặc.
“Cái mặt kìa, trông tức cười lắm nhá!”

“Một!”

“Lúc đấy anh đang nhìn đi đâu mà chú tâm vậy hả?”

“Hai!”

“Ngơ ngơ ngẩn ngẩn như hồn lìa khỏi xác ý nhỉ?”

“Ba!” Bàn tay nhằm trúng cái mồm ba hoa của Thằng Béo, vả liên tiếp mấy phát, nó không ngờ bị tôi đánh, lông mày dựng ngược đầy vẻ bất mãn.

“Thưởng cho rồi, có muốn chuyển sang ăn cháo ngay không?”

“Hừm!” Thằng Béo lấm la lấm lét nhìn trộm tôi, rất không bằng lòng mà trả lại bức hình.
“Đại ca đánh hơi đâu đấy, lần sau thì…”

“Đừng trách tao nặng tay!” Giằng lấy tấm ảnh rồi nhét luôn vào túi, sẵn tiện đập tay vào cái cổ ngấn mỡ rồi vuốt một đường lên cái má sưng vù của nó.
“Ngoan, cấm cãi tao!”

“Biết rồi!”
Nó trề môi.
“Không xem ảnh à… ớ còn đi đâu vậy Đại ca?”

“Liên quan mày không?”

“Tất nhiên là…” Xoa hai tay vào nhau, nó trưng ra một mặt chuyên nghiệp của một kẻ nịnh thần.
“Trời nóng vầy, anh định không mời em vào nhà uống nước sao….”

Thường ngày sau mỗi buổi học tôi và nó đều vào nhà nhau chơi, nhưng hôm nay cả người khó chịu, tôi đuổi tống cổ nó ra ngoài. Một mình trở lại phòng, kéo ngăn khoá tủ hí hoáy bới móc, đến khi đặt quyển sổ da dày cộp lên mặt bàn, tôi tần ngần hồi lâu.
Đó là một quyển album ảnh, bên trong chỉ có duy ba tấm, một trong ba tấm ảnh ấy đang nằm trong túi quần tôi.
Tôi lấy vật Thằng Béo vừa đưa cho mình xong, liếc mắt một cái liền nhận ra cô bé cao ráo với bím tóc xinh xắn. Lệ Mỹ lúc nào cũng mang vẻ mặt kiêu hãnh toả sáng, tựa hồ bẩm sinh đã có cái vẻ cao quý này. Dịch mắt chuyển về phía cuối dãy học sinh hàng thứ hai, có một thằng bé đầu cúi thấp, không rõ vẻ mặt của nó ra sao. Ánh chiều mờ nhạt phủ lên lấp đầy không gian, một người đứng đầu hàng, một người đứng cuối, tôi và Lệ Mỹ chưa bao giờ có thể chung đường,…

Nặng nề kẹp nó vào giữa trang, đang định đóng vào thì một tấm ảnh vô tình rơi ra, hút hết khí lực trên người tôi.
Tấm ảnh đen trắng cũ kỹ chụp cảnh một gia đình, hình ảnh người đàn ông đứng phía sau bị nhoè hơn nửa, màu sắc vằn vện loang lổ không cách nào nhận dạng, bên cạnh là người thiếu phụ ôm một đứa con, rõ ràng bà đang tươi cười nhưng đầu mày luôn ẩn chứa nét ưu thương vô hạn.

“Ă… có người đưa cho… cái này…” Tiếng đẩy cửa gián đoạn dòng hồi tưởng, bình ổn tâm trạng, khi quay ra chỉ thấy cái bóng màu trắng đã khuất xa. Nhặt tấm ảnh để trên nền nhà, mặt sau còn lưu mấy dòng chữ:
“Đại ca, quên mất còn tấm này! Hì hì!”

Thể nào thấy thiếu, ra là lớp tôi chụp không phải có một tấm thôi. Lật lại nhìn bức hình, óc tôi như bị đụng vào một vật sắc bén, từng câu nói không ngừng vang dội.

“Mày đừng dùng ánh mắt ấy để nhìn tao!”

“Cút đi, tao không muốn thấy cái mặt mày!”

“Đừng bao giờ để tao phải thấy mày!”

Quyển album rơi xuống nền nhà tạo nên một tiếng động lạ lùng, tôi gập người, lòng bỗng quặn lại, nỗi đau đớn này còn hơn cơn đau bao tử gấp nhiều lần… Giờ tôi mới biết được lý do bố không muốn nhìn mặt tôi, có lẽ nào chỉ vì mẹ và tôi trông thực giống nhau…
CHAP9: PHẦN 2

Lên cấp hai tôi và Thằng Béo may mắn thế nào lại cùng chung lớp, tôi không còn ngồi một mình, cô độc một mình và bị phạt một mình… Bên cạnh tôi lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười và lũ bạn của nó, từ học đến chơi, sáng đến chiều… không khí xung quanh tôi luôn rộn rã.

Năm lớp chín đội bóng của lớp được vào đến vòng bán kết, trước khi thi đấu đã chuẩn bị tốt cả về thể chất lẫn tinh thần, mang theo sự cổ vũ nhiệt tình và kỳ vọng của bọn đàn em, lăn lộn gần hai giờ vậy mà cuối cùng đội tôi vẫn thua nhục nhã với kết quả 2:0.

“Đệch mịa! Đá như con c*c!”

“Mày chửi ai đấy?” Thằng Béo bị cái lườm của tôi quét xém cháy áo, gãi đầu cười ngượng: “Em nói…”

“Hửm?”

“Anh đá vẫn đỉnh như ngày nào, có điều là bọn kia ngu quá, phối hợp như lol!” Hậm hực chửi bới một hồi, từng ngấm mỡ trên mặt đè lên nhau trông rất dữ. “Mấy thằng chó, đợi tí ông mày tẩn cho một trận!”

“Đúng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT