watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3522 Lượt

áo, khí thế lao vào trận đối kháng 1:1
“Mày chết chắc rồi con ơi!!!!”

Đến khi tiếng chuông báo vang lên chiếc áo trắng của tôi đã lấm lem bùm đất, tay chân toan đau. Thằng Béo mặt mũi tím bầm, chân thấp chân cao rời khỏi lớp học, khi đi vẫn không quên quát.

“Còn chưa xong với tao đâu! Tiết sau lại chơi!”

Cô giáo đã sớm quen với cảnh này nên chỉ bình ổn lớp học, giảng bài mới. Ngồi nghỉ một lát tôi cáo ốm ra ngoài, chạy xuống căng tin ăn uống no nê mới lên lớp làm một giấc, chuẩn bị sức lực đón hiệp đấu thứ hai.
Theo như đã hẹn, tiếng chuông còn chưa kịp dứt Thằng Béo đã có mặt.

Chúng tôi quần nhau đến tận tiết cuối cùng.
Ánh chiều tà rớt lên ô cửa sổ, đổ bóng xuống nền gạch che kín bởi hoa văn ngang dọc. Giờ này học sinh đã về hết, chỉ tiếng ve mùa hạ giao hoà với cai không khí cô liêu. Tôi nằm một góc, cả người lấm lem bụi bẩn cùng máu, mồ hôi ướt đẫm dính sát trên da thịt, vừa đau vừa xót nhưng vẫn chống mình đứng dậy. Khi đi lướt qua đối thủ, thấy nó nằm bẹp dưới đất, cả người che kín bởi những vết thương lớn nhỏ, coi bộ còn thảm hại hơn tôi.

“Hượm!” Nó cười cười, giơ tay lên. “Kéo tao dậy!”

“Kéo mày thà kéo con lợn còn hơn!”

Chúng tôi nhìn nhau trong ba giây, người mở miệng trước là Thằng Béo. Nó quả quyết: “Từ mai chúng ta là anh em”.

Tôi khẳng định: “Tao không có anh em, chỉ có đàn em thôi!”

Thằng Béo lưỡng lự trong phút chốc, rồi lại bật cười, có vẻ những người xung quanh tôi đều rất thích cười.
“Tao gọi mày một tiếng Đại ca, tao là ‘thuộc hạ’ của mày!”Nghe thấy vậy, tôi vỗ nhẹ vào bàn ý bảo dựa vào đây để đứng dậy, loay hoay lúc lâu mới vác thân mình nặng nề của nó ngồi trên cái bài bé xíu, tôi mới cầm chiếc cặp sách đáp vào ngực nó:
“Cầm cho chắc, mất cái gì tao bảo.”

“Ế, tao…”

“Quên mất, đã làm đệ tử thì cấm có xưng ‘tao’”

“Mày… à anh” Nó gãi đầu, có vẻ không quen. “Anh học mấy thứ này ở đâu đấy?”

Tôi cười cười. “Có thấy quen không? Tao học từ mày đấy!”

Không đánh không quen, thế là tôi và thằng Béo trở thành huynh đệ thân thiết của nhau. Tôi không đi xe đạp, bắt nó chở tôi về, ngặt nỗi xe nó không có yên, tôi phải đặt chên lên bàn đạp, vừa túm tóc nó vừa quát: “Đạp nhanh lên!”

Chân nó xoay nhanh, gắng sức tăng tốc, chốc chốc lại lấy tay lau mồ hôi trán ướt đầm. Tôi không buông tha, lấy thước kẻ đập vào bờ vai đầy thịt của nó:
“Chậm như rùa! Có nhanh không thì bảo!”

“Đánh nhau với anh mệt gần chết, bây giờ bắt đi nhanh bố

ai mà chịu nổi!” Nó lầm bầm kháng nghị, tôi bật cười nham nhở: “Thắng làm vua thua làm hầu. Tao bảo gì chỉ được nghe, cấm cãi lời!”

Thằng Béo ngậm mồm, gần đến đầu phố nó thả tôi xuống. Tôi hỏi sao, nó chỉ vào Bà Béo đang ngồi vắt chân trong cửa hàng tạp hoá, nói thì thào:
“Bà già mà thấy tao… à em lai người khác thì bà đánh chết!”

“Bà ấy dở người à?”

“Sao anh biết, cái bà này là kẹt sỉ lắm, mấy hôm trước em mới cho một thằng mượn xe làm xịt lốp. Bà ấy cú điên, chửi nguyên một buổi!”

“Vậy tao về đây!” Còn chưa đi được đoạn nào đã bị Thàng Béo túm lại, điệu bộ úp úp mở mở của nó làm tôi phát bực, gắt. “Gì?”

“Nhà anh… có băng cứu thương không?” Như thể sợ tôi từ chối nó vội vàng tiếp. “Người em thế này mà về bà già đánh chết!”

Trông nó toe tua lếch thếch, tôi rủ lòng thương bắt nó đèo về nhà. Vừa dựng xe bên hàng rào kín hoa râm bụt đã thấy gấu váy trắng quen quen, tôi không muốn nhìn nhưng sự vật lại đập thẳng vào mắt, muốn tránh cũng không kịp.
Bánh Bột Gạo ngồi trong sân nhà nó, dùng than cặm cụi di trên mặt đất những hình kỳ quái.
Giây phút nó ngẩng đầu, tôi theo phản xạ liền quay đi. Suốt lúc dẫn Thằng Béo vào nhà tôi còn cảm giác ở sau lưng có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo.
“Huầy huầy, Đại ca làm cái gì mà ngẩn tò te vậy, nhanh lấy thuốc ra để em còn biến, về nhà muộn là không xong với bà già đâu…”

Buổi tối thầy giáo gọi đến mời phụ huynh lên gặp, bố lấy lý do là công việc bề bộn, phiền thầy nói rõ ràng qua điện thoại. Khoảng mười năm hai mươi phút gì đó, chuông cửa ting tong mấy nhịp.
Tôi đang đà chạy ngang qua phòng khách, còn chưa chạm đến cánh cửa WC đã bị ánh mắt nghiêm khắc của bố trói chặt, ngầm ám chỉ. “Mày có qua đây chào hỏi người ta không?”

Mẹ tôi ngồi một bên, vẫy vẫy tôi, thấp thỏm: “Con trai qua đây!”

“Có việc gấp! Đợi con *ái xong cái đã!”

Giải quyết nhu cầu xong lại nhìn thấy cái mặt tím thâm tím bầm của thằng bạn học, tôi bằng bộ mặt trêu tức liếc sang vẻ giận dữ của bố. Ngồi chán chê tê đít, nghịch đủ trò thì gia đình nhà kia cũng ra về. Lợi dụng thời gian bố mẹ tiễn khách tôi liền chui vọt vào phòng, đóng chặt cửa lại. Nhưng chẳng được bqo lâu cánh cửa gỗ đáng thương bị đạp tung, đầu óc tôi chưa kịp thanh tỉnh, còn nhởn nhơ nằm trên giường đọc truyện, hoàn toàn làm ngơ trước sự tức giận của bố.

“Hôm nay đi học mày đã làm những gì?”

“Anh, con nó còn nhỏ anh nên….”

“Tôi không hỏi cô! Cút ra chỗ khác” Bố nổi quạu, giận lây sang mẹ tôi. Bà cúi đầu đứng im một góc như thể người làm sai không phải tôi mà chính là bà. Phải đến lần thứ ba bố hỏi tôi mới trả lời.

“Xem đã… cắp sách, mở sách, kéo cặp về nhà!”

“Tao nói là giờ ra chơi! Khôn hồn khai thật ra!”

“Nhà nó chậm quá thể, đánh từ sáng tới giờ mới đi ăn vạ!”

“Mày đánh con người ta ra nông nỗi nào mà nó phả đi bệnh viện hả?”

Bố giận dữ xốc tôi khỏi ổ chăn, cảm tưởng như chỉ cần tôi mở miệng trái với ý ông ta thì ngay lập tức sẽ bị một quyền giáng chết. Nhưng tôi ăn đòn quen rồi, càng áp bức tôi càng thản nhiên.

“Con đánh vào mặt nó, tất nhiên là sưng tướng lên rồi.” Lắc đầu ngán ngẩm. “Mà thằng đó chán quá, trông thì trí thức, hơi động tí là kêu ầm lên như lợn cắt tiết, nó ý à…” thật không có tiền đồ! Câu này tôi chưa kịp hoàn đã bị ăn một bạt tai, tiếng kêu thật giòn giã, má cũng thật là đau.
Ngoài cười mà trong chua xót, tôi nói: “Con cũng chỉ học tập bố thôi, còn trách ai được nữa!”

“Thằng bất hiếu, mày cãi giỏi lắm, nhiều lý luận sao không áp dụng vào việc học đi! Chỉ giỏi gây chuyện, mày bôi tro trát chấu vào mặt tao chưa đủ hay sao?” Không biết ông ấy còn nhớ tên tôi không? Gọi tôi là “thằng bất hiếu này”, “thằng bất hiếu nọ”, ông ta có biết rằng ba từ này nghe chói tai tới mức nào?
Tôi đã làm tất cả ngay cả lao dầu vào học chỉ mong một điều ông ấy quay đầu nhìn lại mẹ con tôi nhưng ngoài việc coi thường xa lánh ra thì ông ta đã làm được gì? Mấu chốt ở đây không phải là ông ấy đánh tôi, giày xéo thân xác tôi mà ông ấy chưa từng tin tưởng tôi, chưa một lần thử! Bố tôi căm ghét tôi đến cực điểm, căm ghét đến lỗi tưởng chừng bản thân mình thật kinh tởm, không đáng có được sự yêu thương từ người cha!

“Ông chỉ biết đổ lỗi cho tôi, sao bố không hỏi xem tại sao tôi phải đánh nó, là nó chửi bố tôi là lão lang băm, chữa người sống thành người chết, chữa chó chó què đấy!” Lời này còn chưa kịp nói, cánh cửa đã đóng sập, đồng thời nụ cười trên môi tự động tắt ngấm bởi câu nói cuối của ông.

“Đáng lẽ tao không nên sinh ra mày!”

Vú Vân từng nói tôi sinh ra vào một ngày rét căm của tháng 11, đêm ấy mẹ tôi trở dạ, không cách nào khác bố tôi đành phải là người đỡ đẻ. Bà nói gì cũng đúng, riêng chuyện này tôi nghĩ là sai!

****

Cuộc hôn nhân giữa cha và mẹ tôi chấm dứt vào một ngày cuối năm, cũng cắt đứt hết thảy hy vọng về một cuộc sống bình lặng của mẹ tôi vào thời khắc ông ta đưa tờ đơn ly dị ra trước mặt bà.
Mẹ tôi là một người dàn bà nhu nhược răm rắp nghe lời chồng vậy mà lần này bà làm một chuyện động trời- đối đầu với cha tôi.
Mấy tháng ròng bà chạy vạy xin quyền nuôi con nhưng không thành, cuối phiên toà đối lập với nụ cười đắc thắng của bố tôi là hình ảnh bà luôn cúi đầu, nét mặt xanh xao tiều tuỵ hệt một hồn ma.
Ngày bà dọn đồ chuyển ra ngoài tôi nằm im trong phòng, cố gắng quên đi thế giới quanh mình, nhấn chìm vào giấc ngủ,… Nhưng khi cắp sách về thấy bà ngồi trên bậc thềm, tim tôi dường như bị ai đó bóp nghẹt, thở cũng không nổi.
“Con đi đâu mà giờ mới về, mẹ đợi mãi…”

“Mẹ định đi đâu?” Biết thừa câu trả lời nhưng tôi vẫn muốn hỏi, bà rũ mi cười nhàn nhạt.

“Nhà này không cần có mẹ, sau này con phải chăm sóc tốt…”

“Mẹ xin lỗi, xin lỗi con…”

Mẹ tôi đây sao? Người phụ nữ dám chống lại cả ông trời của mình để cướp lại tôi… hoá ra tôi có ý nghĩa với bà như vậy, ra là không phải bà ghét bỏ tôi mà chỉ là không dám bộc lộ tình yêu ấy trước mặt bố tôi thôi.
Bà bước đi, bả vai gầy yếu cố sức mang hai túi đồ.
“Sống tốt nhé, con trai!”

“Mẹ!” Tôi dùng toàn bộ sức lực gào lên, muốn nhào vào lòng bà, muốn giữ chân bà lại. Nhưng bởi khoảng cách đã hình thành từ lâu, phút chốc tôi không cách nào vượt qua cái rào cản đấy, chỉ biết trơ mắt dõi theo bóng bà…
Lúc chuẩn bị hành lý xong xuôi, bà nhìn tôi thật lâu, đầu mày chất đầy ưu tư.

“Mẹ ơi, mẹ đừng đi!” Bật ra câu này mới phát hiện mẹ tôi đã lên xe từ lâu, tôi thề với lòng rằng mình sẽ ở cái nhà này, khiến cho bọn họ từng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT