watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3523 Lượt

nhiều năm vậy?”

Mẹ cười, trong trí nhớ tôi mẹ luôn luôn mang một vẻ mỏng manh u sầu, tôi từng trông tấm ảnh hồi trẻ của bà giấu dưới ngăn bàn, hồi đó bà đứng trên bục cao nhận thưởng, nụ cười rất rạng ngời, chẳng lẽ vì sinh tôi nên bà mới chuốc lấy khổ đau?
“Con đừng hận cha con, ông ấy rất tốt, đang tiếc là… ông ấy không yêu mẹ…”

Yêu? Yêu là giống mẹ ư? Là bị bố giày xéo đến chết vẫn cười như mẹ?

Lật người, tôi sực nhớ ra bao thuốc còn trong túi quần, nhanh lấy ra một điếu. Căn phòng tôi om chỉ còn ánh lửa bật bùng, hít một hơn sâu, chất nicotin choáng ngợp tâm thần. Khói bay mù mịt bay lượn trong khoảng không ngược lại làm đầu óc tôi tỉnh táo ra vài phần.
Tôi cứ nghĩ cuộc đời này thật đơn giản, ai làm sai người ấy sẽ chịu, biết đâu rằng thế giới người lớn phức tạp như thế. Với trẻ con chỉ cần mày cho tao một đấm, tao trả mày một tát. Mai gặp nhau, cùng ăn chung cây kẹo, lại cùng bật cười xí xóa. Người lớn hoàn toàn khác, anh có lỗi với tôi, tôi bằng mọi giá trả lại anh gấp bội, đến chết vẫn còn dằn vặt nhau. Từ một đứa trẻ bị ép trưởng thành lên trong vòng một đêm là điều không tưởng, vậy mà suốt đêm này không biết bằng cách nào tôi không thể trở về y nguyên đứa trẻ của buổi ban đầu.
Từ đó tôi luyện cho mình suy nghĩ, trước mặt không có tương lai, sau lưng chả có đường lui. Hậu quả của việc dồn một con thú cùng đường là bị nó cắn cho tơi tả, sau đó dù có đánh chết nó, dịch bệnh cũng đã lây nhiễm toàn thân.

***
Bị đánh, thức suốt đêm và dầm mưa dẫn đến hậu quả là tôi bị ốm liệt giường!
Đang nằm mơ màng bỗng có tiếng gõ cửa, tiếng động càng ngày càng lớn, tôi khiên cưỡng thức dậy mới thấy bên cạnh ô cửa sổ có một khuôn mặt quen thuộc. Sáng đã dặn mẹ chỉ cần Bánh Bột Gạo đến là đuổi nó đi ngay, có biết được là nó dai thế, tìm ra cách này nữa. Tôi trở mình nằm nghiêng sang một bên, vùi đầu vào gối.

“Ăng ơi… ăng bị ốm có nặng không?”

“À, hôm nay em được điểm mười môn toán đấy!”

“Em giỏi không ăng???”

“Ăng nói đi…Ăng ơi…”


Tôi bật người dậy, đẩy tung cửa sổ.
“Im mồm!”

“Em chỉ muốn…”

“Mày dai thế! Chẳng lẽ giống đĩ đều dai dẳng hết sao?” Từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy đỉnh đầu cúi thật thấp, chơi với nó bấy lâu tôi thừa hiểu tính cách của Bánh Bột Gạo, một khi chưa đạt mục đích thì sẽ chưa đi.
“Mày giống hệt con mẹ mày, làm việc không từ thủ đoạn. Bám bố tao còn chưa đủ qua đây lấy lòng tao nữa! Mày cút!!!! Cút xéo ngay khỏi tầm mắt tao!”

“Ăng cũng giống mấy bạn ở lớp…” Rõ ràng nó hỏi tôi, lại như tự nói với mình, chợt ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo xoáy sâu vào người đối diện.
“Ăng ơi em đáng ghét lắm ư…”

Tim hơi thắt lại, lòng bàn tay rịn ướt mồ hôi, vậy mà tôi nghe được giọng mình thản nhiên như không.
“Cả nhà mày đều là giống đĩ, chơi với mày chỉ chuốc nhục nhã. Đi đi, tao không bao giờ muốn nói chuyện với mày!”

Nó đi, Bánh Bột Gạo đi thật! Suốt cả quãng đường hầu như không một lần nó ngẩng đầu lên, đuôi váy trắng hơi lấm bẩn vì bụi đường hay vẫn là bị đánh? Bên bàn tay trái loáng thoáng một bọc nhỏ, màu nâu sẫm lại dưới bóng cây hoè già.
“Mẹ bảo nếu được mười điểm toán mẹ sẽ thưởng quà… ăng thích ăn ô mai không… ?”

“Chắc chết già tao cũng chẳng có vinh hạnh ăn đồ của mày!”

“Ăng đợi đấy đi, em sẽ cố mà!”

Đóng sập lại cửa kính. Đúng là cả đời này, tôi với nó không còn cơ hội ngồi cười nói vô tư thêm một lần nào…

CHƯƠNG 7: CHỐNG CHỌI
Vạn vật trên đời này thứ gì được sinh ra cũng có lý riêng của nó, con nhím cũng chỉ vì thân thể quá mềm yếu nên mới mọc gai nhọn đầy mình để bảo vệ bản thân khỏi tác động bên ngoài.

Ở nhà đối diện với không khí nặng nề giữa bố mẹ, đến trường lại nghe mấy lời bàn tán về việc tôi bị đem lên trước cờ. Bọn nó nói nhiều, có đôi khi còn đơm đặt mấy tình tiết tăng tính bất ngờ cho câu chuyện. Nghe nhiều thành quen, tôi chả thừa hơi mà đáp trả vậy mà bọn nó vẫn không chịu buông tha, tỉ như hôm này-vào giờ nghỉ lao:
“Lệ Mỹ, hoa đâu hoa đâu?”

“Này nhé, sao tớ không thấy hoa trong ngăn bàn cậu nữa nhỉ?”

“Chẹp chẹp, hay thằng đó chán cái trò lãng mạn rẻ tiền rồi!”

Lệ Mỹ bật cười, ánh mắt khinh miệt quét về phía tôi.
“Có người ăn trộm bị hiệu trưởng bắt quả tang, sợ quá hổng dám làm nữa!”

Bọn chúng cười ầm lên, tôi ghì chặt tay xuống bàn rồi chạy vọt khỏi lớp. Lúc quay lại mang theo một bông hoa trên tay, tiến sát lại chiếc bàn của Lệ Mỹ. Bọn trẻ con cười khẩy rẽ lối, tôi càng bực mình cầm hoa đáp mạnh xuống đất trước kinh ngạc của Lệ Mỹ.
“Với cỡ như cậu, chỉ xứng nhận được nó thôi!”

“Cậu dám!!!”

“Cậu là cái thá gì mà tôi không dám. Học giỏi, nhà giàu à? Nhân phẩm cậu chả bằng một đứa ăn mày!”

Lệ Mỹ vẫn thế, kiêu kỳ như công chúa. Tôi từng rất mê mẩn cái vẻ hất cằm của cậu ta, đáng tiếc giờ phút này thì không, chỉ thấy cậu ta là một đứa con gái vừa kênh kiệu vừa chấp nhặt một cách đáng ghét. Nhắn với các bạn nữ rằng, nếu một người con trai theo đuổi bạn, bạn có thể từ chối họ nhưng ít nhất đừng có đụng đến lòng tự trọng của họ! Bởi chuyển yêu thành hận là sở trường của con trai!
Mấy thằng ranh thầm thích Lệ Mỹ thấy vậy tức lắm, mồm năm miệng mười công kích.
“Cái thằng chết tiệt! Mày là chó gì dám nói Lệ Mỹ!”

“Đúng đấy, cái loại trộm cắp, bố làm lang băm!”

“Haha… có con chó nhà tao được bố nó chữa, khỏi chả thấy đâu lại bị què một chân…”

Tôi chẳng nói chẳng rằng xông vào đánh, không biết trời đất gì đánh nhau…

Buổi trưa học về, ngang qua đầu phố nghe được mấy lời bàn tán. Rằng ở khu tôi có một gia đình nhà kia, ông bố là bác sĩ, ông con là côn đồ. Trái với việc ông bố cứu người, ông con mới mọc mắt đã thích gây sự, suốt ngày đánh lộn, tội nghiệp ông bố ở phía sau thu dọn tàn cuộc ông con bày ra.
Mới đầu tôi còn không quan tâm đến cái nhà thất đức đó. Mãi đến khi này, tôi mang cơ thể thương tích cũ mới trên đường về gặp phải ánh mắt của mấy bà thím chuyên buôn chuyện. Nhìn ngắm chán chê, bà chủ quán tạp hoá ngồi giữa hội, hai ống quần xắn cao quá gối, lân la đến gần tôi hỏi:
“Ái chà, cu cậu này trông quen quá nhỉ? Có phải bữa nọ mua thuốc nhà cô không?”

Tôi không đáp, bà ta hiển nhiên chưa dễ dàng bỏ qua.
“Cậu bé, cái nhà hai tầng kia là nhà cháu phải không?”

Theo tay bà ta chỉ, tôi nghĩ nghĩ.
“Có nhiều nhà lắm, cô hỏi thế cháu biết là nhà nào.”

Phía sau rộ lên tiếng cười, bà béo quay đầu liếc xéo, lại cười cười với tôi.
“Nhà màu trắng đấy!”

Liếc liếc nhận ra ngoài nhà tôi chẳng nhà ai sơn màu trắng, liền gật đầu. Bàn tay hộ pháp của bà ta xoa xoa vào nhau, hai mắt toả sáng.
“Bố cháu mới lên chức phó khoa à?”

Tôi mệt mỏi, gật đầu lấy lệ.
Có người từng nói muốn mõi chuyện phải bắt đầu từ sơ đến thân, từ bao quát đến cụ thể, bây giờ thì tôi hiểu đạo lý này rồi.

“Con hơn cha là nhà có phúc, thế trong trường cháu đã được lên chức Nhị ca chưa?” Đôi mắt bé tí được gắn trên khuôn mặt bánh bao của bà ta trông càng kênh cỡm hơn. Tôi rất lễ độ mà trả lời.

“Còn đánh thắng mỗi con cô nữa là cháu lên Đại ca”

Bà béo đứng hình, trước con mắt hả hê khi thấy người gặp chuyện của mấy bà hàng xóm. Lặng nề nâng đôi giò heo mập mạp, chiếc dép dẵm lên đất tạo thành chuỗi âm thanh bành bạch, bà ta chạy thẳng vào nhà. Chốc lát sau, căn nhà vang vọng tiếng chửi bới đầy trời, những phát chổi đập lên da thịt và tiếng la thất thanh của một thằng bé.
Mấy bà tám ôm nhau cười nghiêng ngả. Tôi rút ra kết luận, làm người tốt nhất không nên tọc mạch nhiều chuyện, lấy việc nhà người ta ra là thú vui kẻo có ngày bạn sẽ là người kế tiếp góp mặt trong câu chuyện cười ấy.

Học hành nhàm chán, sáng đã học chính thức, buổi chiều lại phải học thêm ở trường. Về nhà ăn uống xong là mau chóng xếp sách vở tới trường. Vào lớp còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã thấy mấy cái mồm ầm ầm thông tin có thằng Đại ca nào đấy đang định xử lý học sinh lớp này. Tôi không để ý, cúi gục xuống bàn.
Tiếng ồn ào ngoài cửa yên tĩnh, bên tai bị một tiếng hét to, tôi khó chịu ngẩng đầu.
Mấy thằng lạ hoắc dàn hàng trước mắt tôi,

chỉ trỏ. “Là thằng này nè anh!”

“Thằng ranh! Sang nay mày mách gì với mẹ tao?” Một thằng to béo rẽ đám người, bặm môi trợn mắt xông vào lớp, mấy đứa xung quanh tôi nhanh chóng sắp xếp đồ dùng, cắp mông chạy dạt sang một bên, động
tác còn nhanh hơn lính đặc công. Tôi cầm cây thước kẻ gõ xuống bàn canh cách, bắt chước bộ dáng thầy giáo.
“Trật từ nào, bố có điếc đâu mà con nói to vậy!”

“Thằng chó, mày muốn làm Đại ca chứ gì??? Có ngon thì đánh được tao cái đã!”

Thằng Béo cao hơn tôi hẳn một cái đầu, cân nặng hiển nhiên gấp đôi tôi, nó lắc mình, bất ngờ vung cánh tay hộ pháp vào người tôi.

“Tét!” Bị thước kẻ trên tay tôi đập trúng mặt, nó gầm lên, ra lệnh cho mấy thằng đàn em xông tới, còn mình bảo toàn lực lượng lùi về hậu phương. Đợi cho thằng cuối cùng nằm xuống, người tôi thấm mệt, nó mới chính thức xắn tay

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT