watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3527 Lượt

điên tiết đâm ra ghét lây sang Bánh Bột Gạo, nếu không có nó sẽ không sinh sôi mấy chuyện phiền phức này. Cả buổi từ ở trường tới sân vận động, Bánh Bột Gạo chạy lăng xăng trên sân, đến giờ nghỉ giải lao đều bưng nước hầu tới tận miệng nhưng tôi không nhận, thà chết khát cũng không thèm!

“Ăng uống nước nè!”

“Nước đây ăng!”

“Ăng ơi, sao ăng giận em?…” Đã mệt rã người lại còn bị một con nhãi bám riết, tôi bực nay còn điên hơn, ra sức quát mắng.

“Thế quái gì, tức mày cho bực mình!”

“Vậy tại sao ăng lại…”Nó cắn chặt môi, điệu bộ trông rất đáng thương.
“Em làm gì có lỗi đâu ăng???”

“Chả liên quan gì đến mày, là do tao!” Tôi phát ngấy cái vẻ giả vờ của nó, chán cái cách nó lấy lòng tôi, và hơn thế là hận bản thân mình nghe theo lời dụ dỗ của nó.
“Tao không muốn thấy cái mặt mày, mày chỉ làm cho tao bực mình hơn!”

Mùa hè nắng gay gắt, cả người thấm đẫm mồ hôi, chiếc áo đồng phục ướt đẫm cứ dính chặt vào lưng khiến tôi nóng bức khó chịu. Đá thêm một hiệp, khi qua ra đã không thấy Bánh Bột Gạo đâu. Xác định được nó không có ở đây, tôi vội vã lấy liền hai chai nước, nửa tu nửa uống ừng ực.

Khát đã hết khát, nóng cũng bớt nóng, vậy mà không hiểu sao suốt buổi tôi chả để ý gì, đã chệch goul cộng với mấy lần chuyền nhầm cho đối thủ,… Quanh đi quẩn lại, ngó qua chỗ thường ngày Bánh Bột Gạo vẫn ngồi, đến tận xế chiều vẫn không thấy nó trở về.

“Mịa! Giờ này chắc nằm trương thây dẫy cốt ở nhà làm cho mấy giấc rồi, thời gian đâu mà ra đây đày nắng cho khổ!”

“Thế mà con nói gì là: ‘Ăng về thì em mới về, em muốn đi cùng ăng,…’ chỉ được cái nói phét!”

Ôm cục tức to tướng, tôi dắt con xe màu đen ra khỏi bãi. Phải nói là từ lúc biết đi xe đạp suốt ngày tôi chạy sang nhà Bánh Bột Gạo dùng chung xe với nó, chủ yếu là muốn khiêu khích ông già nhà tôi rằng: Thân làm bác sĩ mà không mua nổi một cái xe đạp cho con trai, keo kẹt bậc nhất. Đúng dự đoán, bố sợ lời ra tiếng vào, mấy ngày sau liền mua cho tôi một chiếc xe mới cóng.
Đột nhiên một cái đầu từ dưới sườn dốc trồi lên. Bánh Bột Gạo nhễ nhại mồ hôi, hai má phập phồng:
“Ăng ơi… em có…”

Mặc kệ nó gọi thế nào, tôi coi như điếc, tảng lờ đi.

“Đợi em với… em có cái này…”

Cắm đầu đạp.

“Ăng ơi! Chờ em! Nhăng quá… chờ em…”

Bóp phanh kít lại, tôi dừng xe, quay ngoắt người.
“Có cái gì thì mày nói mẹ nó đi rồi cút! Đừng làm phiền tao nữa!”

“Em… ăng xem này…” Bánh Bột Gạo hì hục đạp tới nơi, tay ôm thắt lưng thở dốc, tay chỉ vào rọ xe.
“Ăng… có… thích không…?”

Ngó đi ngó lại ngoài cái mũ trắng chình ình trong lồng xe ra chẳng còn cái quái gì, tôi tức mình tưởng nó chơi tôi. Ai dè Bánh Bột Gạo đẩy cái mũ sang bên, ở dưới là ba bắp ngô đều chằn chặn, to chừng bằng cổ tay, vây quanh là tầng áo màu vàng nhạt, trên đỉnh còn nguyên cả những sợi tơ mảnh như sợi chỉ.
Tôi ngạc nhiên không nói lên lời.

Bánh Bột Gạo cười rộ lên, dưới bóng hoàng hôn, núm đồng tiền sát mép như ẩn như hiện, đẹp đến không thực.
“Ăng từng nói muốn ăn ngô mà, em mãi mới hái được tưng đây đấy!”

Tôi chỉ tay về phía cánh đồng ngô phía đối diện, thốt. “Lấy ở kia?”

Gật đầu.

“Mày ăn trộm?”

“Suỵt!!!!!!!” Hốt hoảng đặt một ngón tay lên môi, mắt nó đảo vòng quanh.
“Ăng nói bé thôi, lỡ ai nghe thấy thì sao?”

“Mày ăn trộm thật hả?” Hỏi đến lần thứ hai có vẻ hơi ngu nhưng tôi vẫn muốn chắc chắn. Bánh Bột Gạo thường ngày hiền lành, thích giảng đạo lý, sao nó có thể làm ra cái trò tày trời này!

“Người ta có nhiều vậy… lấy một ít cũng…”

“Ai dạy mày ăn cắp? Mày dám…” Nói đến nửa chừng mới nhớ ra mình là loại người gì. Chẳng phải tôi là một thằng trộm cắp sao? Bây giờ tôi còn làm một đứa bé lây nhiễm thói xấu từ mình. Có phải chơi với tôi là một sai lầm? Tôi hãm hại Bánh Bột Gạo rồi ư?
Một nỗi giận vô cớ lan tràn, phá ra khỏi cổ họng, tôi thấy âm thanh răng mình nghiến chặt vào nhau.
“Sau này mày nên tránh xa tao.”

“Ớ, ăng nói gì thế!” Mắt mở to, Bánh Bột Gạo lắc đầu quầy quậy. “Em không muốn… hay là ăng không thích ngô… vậy em liền vứt đi!”

Tôi giữ tay nó, cười nhạt.
“Đơn giản tao ghét mày, chán cái mặt mày!”

“Ăng ghét em… em gây ra lỗi gì thì bảo em… đừng nghỉ chơi với em…”
Dùng bàn tay bé tẹo níu chặt ống tay áo tôi, tôi muốn dứt ra, nhưng lại không nỡ.

“Em ngoan lắm, sau này liền nghe lời ăng… ăng…”

Khẽ thở dài, tôi đành nói thực lòng mình.
“Mày ngoan vậy mà đi ăn cắp, mày ngoan thì không nên dính dáng đến tao!”

“Về sau em sẽ không lấy nữa… em hứa mà … ”

“Mày ngu thế, tao là người xấu, đừng chơi với tao!” Tôi phát hoả, nó lại không tin, cả mái đầu lắc lư.

“Không đâu…”

“Sáng nay mà nghe thấy rồi đấy. Bọn nó nói không sai! Tao là thằng trộm! Là thằng ăn cắp!”
Phẫn uất bao năm qua dồi tới tận khi ấy, tôi hét to, muốn cả thế giới đều xa lánh, tách dời tôi. Bánh Bột Gạo một bên nhìn trôi, nước mắt dâng trào.
“Mặc kệ bọn nó, em thích chơi với ăng, ăng là tốt nhất, vĩ đại nhất!”

“Từ nhỏ ngoài bà ngoại ra không ai thương em, ông vẫn chửi em… nói em là nỗi sỉ nhục của ông… Em là thứ bỏ đi… chỉ có ăng tốt với em…”

“Mày dại lắm… tao chỉ lợi dụng mày, biến mày làm người hầu!” hà cớ gì phải quan tâm tao cơ chứ? Tôi định đẩy nó đi, nhưng nó lại cố chấp tiến tới, giằng co nhau tới mệt mỏi, cảm giác như trên đời này còn riêng mình nó ở bên cạnh, một đứa “con hoang” cùng chung cảnh ngộ với tôi, chả biết nên xót xa hay vẫn vui mừng.

“Bánh Bột Gạo… tao…” đáng sao?
Câu từ tiếp theo lại mặc nghẹn trong cổ họng, âm ứ hệt bị người ta tông cho một quyền, máu trào lên miệng. Cũng là đau đớn, lại là thanh thản…
“Tao nói gì mày cũng nghe theo?”

“Vâng!”

“Cấm làm việc tương tự!”

“Hứa rồi mà…”
Nói cúi đầu, xoay xoay tay lái. “Em chỉ muốn ăng vui… ăng vui rồi sẽ hết giận em.. chơi với em…”

Tôi đưa tay xoa đầu nó, chẳng ý thức rằng động tác này có bao nhiêu dịu dàng, cười mắng:
“Trên đời này, chắc chẳng có đứa nào thiểu năng như mày!”

Thong thả hưởng thụ không khí mát lành, tốc độ đi cũng chậm chạp hơn. Bánh Bột Gạo lóc chóc đạp xe sau tôi, vừa đi vừa nói với: “Ăng, về nhà nướng ngô ăng nhé!”

Tôi đâu có ngờ, chỉ vài phút sau câu nói đó một sự kiện đột ngột xảy ra, lật mở đời tôi sang một trang mới toanh. Như quyển nhật ký cũ bị đốt đi thay bằng một cuối sổ mới, bởi vì quá mới nên không có chủ đích, viết đi viết lại nhiều lần, xé đi xé lại đến nhàu nát. Dự kiến của chúng tôi, ý định của Bánh Bột Gạo chẳng thể nào được hoàn thành.
…Nếu biết trước được sẽ có ngày này, tôi nguyện cả đời này ngồi trên chiếc xe ấy, mãi mãi đi trên con đường ấy,… và vĩnh viễn được nghe tiếng cười trong trẻo phía sau lưng…
CHƯƠNG 6: TAN VỠ

Người ta cho tôi cây kẹo, sau đó cướp đi của tôi một đồng tiền. Vẫn biết ông Trời không cho không ai, cũng chả vô lý cướp đi của ai cái gì. Vậy mà có một loại người vừa muốn ăn kẹo lại không muốn trả giá, đến cuối cùng ngay cả đồng xu rách cũng không còn, mà tôi trong đêm ấy một chút hy vọng cũng bị người ta tàn nhẫn tước đoạt.

Vừa bước chân vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.
Đôi guốc lạ ngoài cửa, sự thay đổi của bố, người đó thường xuyên sang nhà tôi… rất nhiều nghi vấn đều tìm được giải thích phù hợp, nhưng một khi sự thật được phơi bày kẻ ngoài cuộc như tôi không cách nào chấp nhận…
Thất thần lùi lại một bước cách khỏi căn phòng sát cầu thang, trái banh trên tay tôi mất kiểm soát mà ném mạnh về cánh cửa khép hờ, đôi nam nữ bên trong thất kinh, hô thành tiếng.
Không để cho họ kịp phản ứng, tôi vội vã bỏ ra ngoài.

“Ăng ơi! Cái này nướng ngon lắm…”

“Ăng đi đâu đấy?”

Nhìn thấy nụ cười này, cơn giận của tôi như trào ra, gần như ngay lập tức quăng cho nó một cái tát. Bánh Bột Gạo gã vật ra sân, từng bắp ngô trên tay rơi xuống, lăn lóc nhiễm đầy đất bẩn.
“Ăng…”

“Ngậm mồm! Không cho phép giống con hoang gọi tao!”

Ngỡ ngàng đan xen khó hiểu, định dùng nét mặt ngây thơ này để lừa tôi sao?

“Chả phải mày muốn biết con hoang là gì chứ, ‘con hoang’ nghĩa là mày không có bố, mẹ mày làm đĩ rồi đẻ ra mày đấy rõ chưa! Nhìn gì? Oan lắm đấy mà khóc!”

“Bốp” Một tiếng, trước vẻ hoảng hốt của Bánh Bột Gạo và sự bất ngờ của tôi. Bàn tay to lớn chưa kịp thu về, trên trán người đàn ông nổi đầy gân xanh. Bố tôi trợn trừng trừng, hai tay ông ta nắm chặt như thể kiềm chế khỏi việc tát tôi thêm một nhát nữa.
“Ai cho phép mày dám…”

“Tôi làm sao? Ông đang trách tôi phá hỏng việc tốt của ông à?” Tôi không phải là đứa trẻ ba tuổi, trong phim ảnh, sách báo chất đống những vụ việc tương tự, tôi biết cái gì là “ngoại tình”. Chẳng qua sức tưởng tượng của tôi có hạn, ngờ đâu bố tôi lại là một ông chồng có bồ nhí, còn vác hẳn vào nhà. Dù biết không nên đặt hy vọng quá lớn, vậy chí ít ông

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT