watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3530 Lượt

cầm lái, Bánh Bột Gạo trợn mắt phản kháng.
“Ăng định đi đâu?Không về nhà nữa à?”

“Đổi ý rồi!”

Nó túm chặt áo tôi, hai tay như xúc tua mực quấn chặt khiến tôi không cách nào thoát thân. Mắt thấy “mục tiêu” ngày càng đến gần, tôi hoảng quá, thô bạo đẩy nó ra.

“Hỏi lắm thế, chỉ cần đi theo tao là được rồi!”

Nhỏ hơn bây giờ nhiều tuổi, vì để giữ sĩ diện trước mặt một cô bạn mình thích, tôi nhập vào đám trẻ con đương chơi bóng trên sân vận động, dùng nắm đấm uy hiếp và ép buộc bọn chúng cho mình vào đội. Mới đầu bọn nó dè chừng, thường cách xa tôi một khoảng, không dám nhào vô cướp bóng. Sau khoảng 20 phút lăn lộn gào thét, đứa nào đứa nấy mồ hô đầm đìa, hô to quát nhỏ chỉ đạo lẫn nhau không chút kiêng nể.
Lúc bắt đầu chỉ là tìm một phương án thoát khỏi hoàn cảnh quẫn bách, ai ngờ đâu những giây sau bất tri bất giác tôi sả thân chơi thật, hòa mình vào cái không khí sôi động này.
Lần đầu phát hiện ra mình có năng khiếu thể thao là khi tôi sút bóng vào gôn, bọn trẻ vốn xa cách nay bỗng sít gần lại, ôm vãi bá cổ nhau ăn mừng. Tôi như người hùng giữa vòng vây ấy, người mệt lả và bết mồ hôi nhưng trong lòng rất phấn chấn.

Bánh Bôt Gạo ngồi đằng xa thỉnh thoảng lạ nhảy cẫng lên hoặc lầm bầm mắng, biểu tình thay đổi như chong chóng, phải nói là cực kỳ phong phú. Xung quanh sân không chỉ có con trai mà còn cả con gái, họ hò hét, vui giận theo từng động tác của chúng tôi. Ở góc khuất dưới gốc cây cổ thụ , có lẽ vì khoảng cách quá xa nên bóng dáng của đứa con gái ấy chỉ như một chấm đỏ mơ hồ…
Chương 4hần 2

Từ đợt phát hiện ra Lệ mỹ rất thích xem đá bóng, cứ bữa nào rảnh rỗi là tôi lại theo lũ bạn túm tụm hẹn nhau tại sân vận động, dốc sức chơi hết mình. Khi ấy con bé hàng xóm cứ sống chết bám đuôi, hỏi sao không ở nhà học bài thì nó cãi: “Cô giáo vừa giao bài tập xong, em liền làm ở trên lớp hết rồi!”
Tôi nhíu mày, lấy đại một lý do: “Rỗi việc về nhà mà xem phim!”

“Không! Em chỉ muốn chơi với ăng thôi!” Có đôi lúc, Bánh Bột Gạo bướng ngang cua, tôi đành nghĩ cách phân cho nó chân tạp vụ, chuyên về việc phụ trách khoản nước lon và đồ tiếp tế đội bóng đá.

“Nước đâu!”
Dứt lời, Bánh Bột Gạo liền cầm chai nước, lon ton chạy ra. Không hiểu vì chân nó ngắn hay quãng đường dài quá mà nói chạy mãi vẫn chưa đến nơi. Tôi tức mình thúc giục.
“Không muốn tao ‘đuổi việc’ thì lẹ lẹ cái chân lên!”

“Đến ngay … Á!” Kêu lên một tiếng, nó ngã sóng soài trên đất, mấy thằng ranh bên cạnh cười phá lên, thi nhau vỗ tay hoan hô. Đợi đến lúc phát kịp nhận ra thì tôi đã thấy mình đứng trước mặt bọn nó, nghiến răng quát.
“XIN LỖI!”

“Hả?” Thằng kia nhăn mặt, cái chân chắn ngang đường bị tôi dồn toàn lực đè nghiến, nó đau đớn thét gào ầm ĩ. Bỏ qua ánh mắt tò mò của mọi người, tôi thản nhiên nhắc.“Tao nói mày ‘xin lỗi’ ngay!”

“Khoan đã… buông trước… Á ôi!!!”

“Nói!”

Đám bạn nó hoàn hồn, bắt đầu lớn lối thị uy, có thằng hùng hổ xắn tay áo chỉ chực đánh nhau. Tôi tức mình đạp mấy phát vào chân nó, theo mỗi lần đá cẳng chân tong teo lại nảy lên. Nó oằn mình, rên rỉ xin tha.
Tôi chỉ vào Bánh Bột Gạo, hạ thấp giọng: “Xin lỗi nó!”

“Á… được rồi… tao.. xin lỗi…xin lỗi…”

Chờ đến khi tôi vừa buông tha thằng kia cũng là lúc cả bọn nó xông vào. Tôi giờ đây không còn là thằng trẻ con đứa nào thích đánh là đánh, dùng mọi thủ pháp tránh né và chống trả quyết liệt. Sau một hồi đấm đá túi bụi, đám trẻ ranh đứa nào đứa nấy ngã lăn dưới đất.

“Hôm nay đến đấy thôi, mai đá tiếp!” Hội đá bóng nhất loạt gật đầu. Tôi bỏ qua ánh mắt sợ hãi của Bánh Bột Gạo, định kéo tay nó đi. Phản ứng đầu tiên của nó là giật mình rụt người về phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang.

“Sợ à?” Không phải câu hỏi, mà là chắc chắn. Nó hơi nhìn tôi, lại cụp mắt, khẽ lắc đầu.
“Chê tay tao bẩn?”

“Không… không…” Nó lắc đầu quầy quậy, tôi bật cười, vỗ vỗ lên mái tóc mượt mà, khoảnh khắc vừa hạ tay, một thứ lành lạnh lơ đãng rớt trên mu bàn tay tôi. Nhìn kỹ lại hóa ra là nước mắt.

“Sao lại khóc?”

“Cấm lắc đầu, trả lời tao!”

“Họ nói… em là con hoang… suốt ngày theo đuôi cái thằng khùng… Con hoang với thằng điên là một đôi…”

Tôi quay người thực thi kế hoạnh trả thù đợt hai, nhưng Bánh Bột Gạo ngăn lại, cong môi cười, nụ cười sao mà gượng gạo.

“Em quen rồi, các bạn ở lớp vẫn gọi em vậy… em không hiểu ‘con hoang’ là gì, họ liền cười em, đánh em. Trên đường gặp ai em cũng hỏi ‘con hoang có nghĩa là gì?’ mấy bác ấy chỉ cười toáng… chửi em là đồ ngu…”
Tiếng nói bắt đầu đứt quãng, vì cố gắng kìm nén âm thanh nấc nghẹn làm mặt nó đỏ bừng.
“Em không ngu! Em muốn chứng tỏ rằng em không hề ngu… em hỏi mẹ. Mẹ lại đắng em… em không hiểu sao mẹ lại đắng em… có phải… vì em là ‘con hoang’ không ăng?”

Nó nhìn tôi bằng đôi mắt chờ mong. Hỏi một câu hỏi mà đến tận lúc đó tôi vẫn chẳng cách nào giải thích. “Bọn nó đã vậy lâu chưa? Tại sao lại nhẫn tâm khiến một đứa bé suốt ngày chỉ biết cười ngốc nghếch trở nên trầm lặng?” Tôi muốn an ủi nó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Bánh Bột Gạo ngày ngày theo sau tôi, vậy mà tôi chả thèm quan tâm xem lý do nó hay ngồi buồn phiền một mình, có bị người ta bắt nạt không.

“Tao đã nói rằng đi học chả vui chút nào, mày cứ không tin, bây giờ mới sướng!”

Bánh Bột Gạo rút cuộc khóc ô ô, miệng mếu máo những từ vô nghĩa. Tôi chí mắng cho nó tỉnh táo, nhưng làm sai cách rồi chăng?

“Đừng khóc nữa! Mày xấu sẽ không có ai chơi đâu.”
Định dùng ống tay áo lau nước mắt trên mặt nó, mới phát hiện ra thứ mình mặc là áo cộc tay. Bánh Bột Gạo phì cười, cả mặt lấm lem như con mèo.

“Em chả cần ai, chỉ cần có ăng ngốc là đủ rồi!”

Tôi tỏ vẻ không vui, kéo tay nó, vừa bước một đoạn, tiếng than đằng sau khiến tôi dừng bước. Cẩn thận xem xét mới biết lớp da trên đầu gối nó bị tróc một mảng to hơn đồng xu, máu cũng theo đó mà chảy ra, nổi bật trên làn da trắng nõn bởi một màu đỏ tới ghê người.

Bánh bột gạo nhăn nhó không đi nổi, tôi cúi người, cõng nó lên lưng. Vừa đi vừa càu nhàu ăn gì mà nặng như heo, lớn lên chẳng ma nào thèm lấy. Bánh Bột Gạo sưng mặt giận dỗi, đúng lúc đó một chiếc ô tô con vụt chạy qua, tâm trạng nó liền nâng cao, không ngừng reo lên:

“Xe đẹp quá nha ăng!”

“Có gì đẹp!” Tôi bĩu môi. “Sau này có tiền tao mua cái khác còn oách hơn nhiều!”

“Ăng nói thật chứ?” Bánh Bột Gạo mắt sáng long lanh, nghĩ bụng cứ cái đà này chưa đợi lớn con bé đã bị người ta lừa mất sạch rồi. Đấy nó tin ngày mà! T_T

“Nếu vậy ăng phải cho em ngồi ké nhá!”

“Ừ, cho mày ngồi ghế phụ luôn!”

Bánh Bột Gạo phì cười, nhưng rồi lại lặng im. Tôi không chịu nổi việc đứa suốt ngày lải nhải đột nhiên biến thành con câm, một bên bực dọc thầm nghĩ mai phải cho mấy thằng ranh kia một trận. Một bên nghĩ thế nào để dỗ Bánh Bột Gạo vui lên. Đúng lúc dừng trước quán hàng rong gần trường, gọi mua một cây kem.

“Ăng mua cho ai đấy?”

“Cứ cầm đi! Hỏi nhiều!”

“Sao có một que thôi?” Mặt nó bí xị, xem chừng thất vọng lắm. Ý xấu nổi lên, tôi hung hăng quát.
“Tao mua cho đã là phúc ba đời nhà mày, còn chê ít thì nghỉ luôn!”

Dọa được nó xong, lòng tôi cũng không có vui, chỉ thấy bất an.
“Bánh Bôt Gạo, nếu có chuyện tương tự xảy ra một lần nữa, cứ nói với tao. Tao sẽ bảo vệ mày, đừng hòng đứa nào có ý định bắt nạt!”

Tôi thẳng mắt hướng về phía trước nên không nhìn ra biểu hiện trên gương mặt nó, lại nghĩ rằng nó chưa tin nên bồi thêm.
“Thú thật là toàn thể cái trường Nam Sơn này từ trên xuống dưới không ai xứng làm đối thủ của tao. Chỉ cần nói tên tao, bọn nó có mà chạy đứt dép!”

“Ăng nói dối!”
Nó lớn giọng phản bác.
“Ăng suốt ngày bắt nạt em đấy thôi!”

“Xì! Được tao bắt nạt là cả một vinh dự đấy biết chưa, có phúc thì cứ từ từ hưởng đi kẻo sau này có hối cũng chẳng kịp.”
Tôi cười hề hề, đợi lúc nó không chú ý há mồm thật to cắn hết nửa que kem. Nó tức lắm, liên tục vung nắm đấm thùm thụp đánh vào lưng tôi.

“Em mới không thèm đấy! Không thèm! Không thèm!… Trả lại kem cho em đây…!!!!”

Thằng tôi hơn chín tuổi, vừa thấp vừa ốm cõng theo một đứa nhỏ, nó bám chặt vào vai áo tôi, hai chân ngắn tũn đung đưa. Con bé chốc chốc ăn một miếng kem, lại đưa ra trước mặt tôi, vừa kêu lạnh vừa cười tít mắt. Trong ký ức của tôi từng có một chiều hè êm dịu như thế đấy…

Gần tới nhà trời đã sẩm tối, gặp đúng bố tôi đang đứng trước cửa. Ông ta nhìn tôi rồi lại nhìn sang Bánh Bột Gạo, lạnh lùng hỏi:
“Bây giờ là mấy giờ rồi?”

Tôi biết bố muốn chửi tôi lắm, nhưng tính vốn sĩ diện, ông ta không muốn làm um lên. Bánh Bột Gạo nhanh nhảu kể lại đầu đuôi câu truyện, may mà nó còn khôn, chừa mấy đoạn đánh nhau ra.

“Mau vào nhà để bác xem!” Bố phần bỏ dụng cụ ra, gọn ghẽ sơ cứu cho nó. Bệnh nhân, láng giềng ai có việc nhờ vả ông luôn hòa nhã giúp đỡ những người xung quanh, tính ra cũng là một người tốt. Nhưng hồi đó tôi lại không nghĩ vậy, thấy ông giả nhân giả nghĩa, chỉ biết dùng đòn roi để răn dạy con cái mình.
Mẹ

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT