|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
mà hồng rực lên, bóng nắng loang lổ hắt lên chiếc má núm nhỏ xíu, nụ cười của nó ngọt ngào như kẹo. Chắc bởi đang nằm dưới bóng mát cây hòe, nên tâm tình tôi thanh tĩnh lạ kỳ, hướng mắt lẳng lặng ngắm nhìn bầu trời trong xanh, tôi thản nhiên.
“Ừ được rồi, chỉ cần ngày nào mày cũng băng giúp tao, dần dần sẽ đẹp lên!”
“Thật không?”
“Tao từng nói dối chưa?”
“Ăng nhớ giữ lời đấy!”
Từ ngày đó, con bé suốt ngày quấn quýt bên tôi. Nhờ có nó các vết thương do “tập luyện” và “thực hành” đều thuyên giảm, và tất nhiên nhờ có tôi trình độ băng bó của nó cũng được nâng cấp lên rất nhiều. Khi thể lực ngày một nâng cấp thì nhu cầu về kỹ thuật càng không thể bỏ qua. Và thế là tôi bắt đầu chuyển sang học kung fu, đào sâu nghiên cứu đủ loại tư thế trong sách vở và phim ảnh. Mới đầu chỉ cần chuẩn xác, càng đẹp mắt càng tốt, tự múa máy một mình. Sau đó nghĩ đi nghĩ lại thấy hầu hết các nhân vật “múa võ ra oai” trước mỗi trận quyết đấu đều rước lấy kết cục thất bại thảm hại. Vậy nên tôi lại chuyển sang chuyên tâm vào lực đánh mạnh nhẹ, áp dụng đúng nơi đúng người. Sau khi tập chán chê nhuần nhuyễn rồi lại nghĩ cách kiếm người phục vụ việc thực hành. Vì thế chỉ cần đứa nào va nhẹ vào tôi, có hành vi “nhìn đểu” là đều được chọn làm “đối tượng” thực nghiệm. Mới đầu cũng bị ăn đòn như cơm bữa, nhưng dần già phản ứng nhanh lẹ, tay chân linh hoạt, hầu như chẳng đứa nào làm khó được tôi. Hồi đó chí tiến thủ và tính hiếu thắng tiềm ẩn trong tôi còn chưa bộc lộ rõ ràng, hoặc đúng hơn là nó vẫn nấp ở một nơi nào đó cần được khai quật và sử dụng nên danh tính của tôi chỉ dừng lại ở phạm vi lớp, chưa hề có ý định “mở rộng địa bàn” ra toàn khu vực.Thời đấy những đứa nghịch ngợm thường dắt bên mình một con dao tự chế, thỉnh thoảng lại khoe với lũ bạn. Bắt kịp trào lưu, tối ngày tôi trốn ở một góc, hì hụi đập sắt rồi mài giũa. Nếu cái này chưa được sẽ làm tiếp cái thứ hai, thứ ba,… đợi đến khi nào đẹp nhất, hoàn mỹ nhất mới ngừng tay. Nhưng làm xong rồi tôi mới bàng hoàng nhận ra, việc quái gì phải khổ sở vậy, thà mình ra ngoài mua một con dao vừa đẹp vừa tốt còn hơn. Thế là tôi lại ngồi tiếc rẻ quãng thời gian vô ích mà mình bỏ ra.
Phải nói một ít về bản thân tôi là một đứa làm việc thì lười biếng, “cả thèm chóng chán”, nhưng mấy trò tai hại lại được tôi coi trọng thì được làm rất cẩn thận, kiên trì tới cố chấp. Trong đó chuyện tôi kiên trì nhất, cũng là chuyện tôi phiền muộn nhất phải kể đến hai chữ là tình cảm. Tôi cố chấp đến nỗi lặp đi lặp lại việc nhớ một người suốt nhiều năm, mãi ôm hình bóng người ấy trong mỗi giấc mơ, nhắc lại hàng trăm câu “I Love U” và đương nhiên, chỉ dám lẩm nhẩm ở trong bụng.
CHƯƠNG 4: MỐI TÌNH ĐẦU
Tình yêu chỉ bắt đầu từ ba thứ ngẫu nhiên:
Ngẫu nhiên liếc mắt,
Ngẫu nhiên vương vấn,
Ngẫu nhiên tìm kiếm…
Tôi từng có những lần ngẫu nhiên này, những rung động từ tận con tim và khát vọng được chinh phục đối với một cô gái.
Liệu, đó có phải là “thích” không?
Trái tim tôi lần đầu loạn nhịp vào tiết văn của học kỳ một năm lớp bốn.
Cả lớp đang im lặng nghe cô giáo giảng bài thì bỗng có tiếng xôn xao từ lũ học sinh.
Tôi giụi giụi cặp mắt buồn ngủ, hơi ngẩng đầu lên, vẫn tưởng là sẽ gục đầu ngủ tiếp như thói quen, ngờ đâu đầu óc tôi lúc đó đột nhiên thanh tỉnh.
Tia nắng dịu mát của buổi bình minh chiếu rọi qua ô cửa sổ, trải khắp phòng học, phủ lên thân hình cô ấy bởi một loại ánh sáng chói loà. Đứa con gái đó dong dỏng cao, ước chừng gần cao bằng cô chủ nhiệm. Mái tóc đen dài thắt bím làm nổi lên gương mặt trái xoan trắng trẻo và cặp mắt to tròn.
Cô ấy đứng trên bục giảng, bộ dáng cao cao tại thượng, xinh đẹp khiến người khác phải hổ thẹn. Nếu nói Bánh Bột Gạo là viên kẹo mềm mại ngọt ngào thì Lệ Mỹ hoàn toàn ngược lại, hệt như loài khổng tước vừa kiêu kỳ vừa xa cách.
Lệ Mỹ học giỏi hát hay, lẽ đương nhiên là hầu hết bọn con trai cùng tuổi đều âm thầm thích cô ấy… Nhưng ngoại trừ cùng mấy thằng đầu to mắt cận trao đổi về học tập ra, cô ấy không hề tiếp chuyện với lũ lau nhau xung quanh mình, và tất nhiên có cả tôi.
Gần đây tôi thấy mình rất kỳ lạ, ánh mắt thay vì đọc truyện sẽ là dõi theo một người, thứ bảy-chủ nhật được nghỉ học thì lại thấy nhơ nhớ, nóng lòng muốn đến trường, muốn lướt qua dãy bàn đầu tiên của Lệ Mỹ. Nhưng nhìn cô ấy rồi thì sao? Đằng nào tôi cũng phải trở về chiếc bàn nơi xó lớp của mình, khoảng cách giữa tôi và cô ấy lúc đó, không đơn thuần bị phân tuyến bởi không gian và chiều cao.
Sau một lần vắt chân chữ ngũ xem truyền hình tôi mới biết, căn bệnh mà tôi đang mắc phải được định nghĩa bằng hai chữ “tình yêu”.
Tôi là thằng đã không biết thì thôi chứ xác định thứ gì rồi thì theo đuổi nó đến cùng, đối với tình cảm cũng vậy. Gần mười tuổi tôi nhận ra rằng nếu bạn muốn đến gần một đứa con gái ưu tú thì trước hết phải chứng minh một điều: Mình thông minh hơn cô ta.
Từ dạo đó trong lớp tôi có một việc kỳ lạ là cái thằng cá biệt nhất khối, suốt ngày nằm ngủ như chết lại quay sang chăm chú nghe giảng, chép bài như điên, thi thoảng còn giơ tay phát biểu nữa. Tôi cuồng điên lao vào việc học, tối ngày bận bịu với đống sách cao ngất, đến nỗi mẹ còn tưởng con trai mình cố gắng là vì bố nó, tối nào cũng đặt một cốc sữa trên bàn học tôi.
“Ăng ơi!”
Day day trán, tôi vứt quyển sách sang một bên, mở tung cửa sổ khiến cái đầu đang thò qua sổ kia kêu “Oái” ngay một tiếng, giật mình ngã nhào.
“Cái con bé này! Đi cửa trước không đi, cứ thập thà thập thò, ai không biết lại tưởng mày ăn trộm đánh cho bỏ mẹ!” Lầm bầm rủa, tôi nhảy từ bậu cửa xuống, đưa tay kéo nó dậy, một bên ra sức bẹo bẹo hai má phúng phính, nghiêm giọng trách mắng.
Bánh Bột Gạo kêu oai oái, bưng mặt xoa xoa. “… Ăng quên em… chẳng thèm chơi với em nữa… em chỉ muốn làm ăng bất ngờ thôi…”
“Bất ngờ cái đầu! Tính dọa tao chứ gì?” Quả thật mấy ngày này vì sợ phân tâm, chỉ cần trông cái mặt Bánh Bột Gạo là tôi tỉnh bơ, thấy nó cứ đứng trước sân chạy đi chạy lại chẳng dám vào nhà, kể ra cũng tội nghiệp. Thôi thì trước khi bị gái làm cho bù đầu thì chí ít phải chi ra chút thời gian thư giãn thoải mái, học hành mới đạt hiệu quả cao. Suy tính lợi-hại xong, đáp sách vở một bên tôi liền theo Bánh Bột Gạo ra ngoài.
“Ăng xem này!”
Nó hớn hở chỉ vào chiếc xe đạp màu hồng phấn dựng ở góc hiên, thoắt cái leo tót lên, đạp mấy vòng quanh sân trông rất điêu luyện.
“Mẹ em vừa mới mua xong, đẹp không ăng?”
“Biết ngay là có ý đồ. Xì!lại khoe của chứ gì?”
“Sao ăng lại nói thế… ngoài ăng ra em biết kiếm ai chơi…”
Bánh Bột Gạo không có bạn, trừ tôi ra chả có đứa nào chịu chơi với “con hoang” là nó. Nghĩ đến đây tôi mới cười đểu, ý muốn trêu chọc: “Vinh dự quá nhỉ, nếu mày có bạn thì làm gì đến lượt tao ha?”
“Đâu có, ăng có phải là bạn em đâu!”
Nghiến răng ken két, tôi định nghỉ chơi với nó. Tựa hồ nhận ra điều này Bánh Bột Gạo vung tay loạn xạ, nước mắt lưng tròng.
“Đương nhiên ăng không phải bạn em… Ăng… là ăng em…”
Tôi ngẩn người nhìn nó, biết trẻ con không nói dối, bỗng nhiên thấy vui vui. Bánh Bột Gạo đạp xe trên con đường lát bê tông nhấp nhô, chốc hốc lại quay đầu cười, còn tôi lẽo đẽo đi ở phía sau, ra sức chửi người. Không biết đi xe đạp là nhục thế đấy, nói dối là đau chân cũng không xong, lại còn phải theo đuôi con bé tí teo, nhìn nó cười vui mà chướng mắt!
Đột nhiên Bánh Bột Gạo đỗ xịch sát người tôi, vỗ vào cái yên xe.
“Ăng lên đây! Em chở cho!”
“Mày bị điên, muốn lai cũng phải là tao!” Tôi than trời, con ngốc này có biết nếu nó mà lai tôi thì bọn trẻ con ở xóm nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường thế nào không? Giành lại tay lái, tôi đành ngồi lên xe, tiện thể đuổi Bánh Bột Gạo ra, không cho nó ngồi sau.
Bàn chân vừa rời khỏi mặt đất, chiếc xe theo đà loạng choạng lao đi… được 2m lại nghiêng ngả đổ, được 2m lại đổ! Bánh Bột Gạo lo sốt vó, chạy loi choi định đỡ dậy nhưng tôi không cho, mắng: “Tao đang tập đi kiểu mới, đừng có mà làm phiền!”
Đánh vật từ giữa trưa đến xế chiều, chiếc xe mới miễn cưỡng đứng vững. Cái cảm giác lần đầu cầm lái ấy không khác gì việc chính tôi tự làm chủ cuộc sống của bản thân, không cần nương nhờ, bấu vúi ai… Thảo nào những bạn dùng xe đạp đến trường luôn có thể nói chuyện cười đùa, so với một thằng cuốc bộ phía sau vừa chậm, vừa mệt thì hạnh phúc hơn gấp vạn phần.
Từ trên dốc, chiếc chiếc xe lao đi vun vút, gió mát thổi khô mồ hôi trên người và xây xước do tập luyện, cảm giác thoải mái vô cùng. Bánh Bột Gạo ngồi sau lưng tôi, từ cái miệng nhỏ thi thoảng lại phát ra tiếng cười rinh rích, nghe rất vui tai…
Xa xa bỗng hiện ra một cái bóng quen thuộc, chỉ cần liếc mắt tôi nhận ra ngay là cô bạn ưu tú nhất lớp Lệ Mỹ. Muốn tới gần chào hỏi cô ấy mấy câu mới đau khổ phát hiện hoàn ảnh của mình lúc bấy giờ, đường đường là một đấng nam nhi đội trời đạp đất lại đi cái xe đạp màu hồng dành cho trẻ mẫu giáo, nhỡ bị Lệ Mỹ nhìn thấy, đời này còn gì nhọ hơn!
Thấy tôi rời khỏi vị trí
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




