|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bắt đền…”
“Léo nhéo điếc tai! Câm ngay, có chịu nín không hả?”
Tiếng khóc càng lớn hơn.
“Kệ xác mày, tao đi đây!”
…
“Tao đi thật!”
…
Dừng bước, ngồi xổm xuống trước mặt nó hồi lâu, bỗng cảm giác tay mình chân rối rắm thừa thãi. Tôi biết mình thua, đành thở dài bất lực với cái vòi nước máy này.
“Ăng nói thật chứ? Đấy chưa, em đã bảo ngon mà!”
Bánh Bột Gạo ngẩng đầu, cười đến thật vô tư. Ánh nắng lấp lánh ngập tràn khóe mắt, thậm chí trông còn dịu mát hơn cả bóng ngô đồng treo trên đầu nó. Trưởng thành lên tôi từng đi nhiều nơi, cũng gặp qua nhiều người, xinh đẹp có, dễ thương có nhưng không nụ cười nào thuần khiết bằng nụ cười của cô bé giữa cánh đồng ngô năm ấy…
Chúng tôi ngồi bên nhau, người ta hay nói “câm hay ngóng, ngọng hay nói” Bánh Bột Gạo lải nhải liên hồi, còn tôi chỉ im lặng lắng nghe, thi thoảng sẽ chế nhạo vài từ ngọng nghịu của nó. Thường thì Bánh Bột Gạ sẽ xụ mặt giận dỗi, nhưng chưa đầy 3 giây sau nó lại cười rinh rích, hí hửng kể về con búp bê hay chú gấu bông nào đó.
“Ăng biết không? Em ý có một cái váy màu xăng, đáng yêu lắm…”
“Ồ! ‘Xăng’ là màu khỉ gì? Tao chưa thấy cái màu chết tiệt đó bao giờ!”
“Bầu trời xăng, lá cây xăng,… nhiều nhiều xăng… ăng ngốc thế!”
Đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm, đã ngọng rồi còn nói tôi ngốc, con bé này là tôi muốn đánh lắm rồi đấy! Có vẻ như đứa bên cạnh tôi không hề hay biết, cứ nói liên hồi.
“…Ngày nào em cũng tắm cho em búp bê ý… em ý thích sạch sẽ mà… mùa hè nóng phải tắm mới mát…”
“Ừ sạch sẽ như mày phải không?” Nhìn từ cái váy trắng tinh bị máu rây loang lổ tới mái tóc tơ rối bù, tôi búng ngón tay chỉ vào nó. Bánh Bột Gạo gật gật đầu, chớp chớp mắt cười khanh khách.
“Vâng! Em sạch cực kỳ.”
Tôi bụp miệng nén cười.
“A…Ăng cười dễ thương hệt Bách Bách nhá…”
“Bách Bách?”
“Hì hì…” Nó lại cười típ mắt, tay chân múa máy phụ họa.“Bách Bách lông trắng này… cái tai cụp xuống này… suốt ngày sủa gâu gâu… rất…rất đáng yêu…”
Cmn, dám đánh đồng tôi với con chó! Tôi còn đang phân vân xem nên đấm hay đá nó thì Bánh Bột Gạo chợt đứng bật dậy, hốt hoảng nhìn đông ngó tây, lưu luyến xin về. Tôi cũng đứng lên, mồm há hốc.
“Ê! Còn…” món nợ của tao thì sao?
“Á! Đúng rồi… còn cái khăn của em nữa… biết lấy gì lau mũi đây…??? Thôi mai em lại ra lấy…”
Hướng theo cái bóng nhỏ xíu khuất dưới hoàng hôn, tôi đứng hình nhìn chằm chằm vào tay mình. Chả lẽ ngày mai mình phải phẫu thuật tạm biệt cánh tay này ư??? Noooo!!!!!!!!!
Thế là tôi tức, mặc sức hét to.
“Mày ra thật không?”
“…Thật mà…”
“Nhớ đấy!” Tao sẽ TRẢ THÙ!
Trên đường về, phần đi
phần vội vã cởi cái khăn, tôi tìm hộp đựng dụng cụ y tế, sơ cứu vết thương ngon nghẻ xong tôi mới yên tâm ngồi nghỉ. Chạy mệt cả ngày, buổi trưa cũng chưa kịp ăn no, bụng tôi bắt đầu kêu réo. Còn đang định giục vú Vân, cằn nhằn vì sự chậm trễ của vú mới phát hiện ra rằng nhà tôi nãy giờ vẫn luôn im ắng. Nhìn qua phòng bếp đã được thu dọn, như thể trước đó vài tiếng đồng hồ không hề có xung đột nào xảy ra. Tôi thẫn thờ tiến đến chiếc bàn trống trơn, lại quay sang góc bếp, hình ảnh người đàn bà hì hụi đảo nấu thức ăn vương vấn đâu đây, quen thuộc đến nỗi tôi không cách nào xóa nổi.
Lấy chỗ thức ăn còn thừa trong tủ, tôi kéo bước chân nặng trịch vô phòng. Bỗng một mảnh giấy nhỏ xíu lẫn giữa đống truyện tranh thu hút ánh mắt tôi. Tờ giấy kẻ ô li bé bằng lòng bàn tay, rìa xung quanh nham nhở do xé vội. Bức thư rất ngắn, chỉ vẻn vẹn có vài từ xiêu vẹo.
“Má đi rồi, nhớ dữ dìn sức khoẽ nhe, con trai.”
Xưa con nhà nghèo thường không học đến nơi đến chốn, vú Vân chỉ học tới lớp hai, bà
nói biết chữ đã là may mắn lắm rồi, dứt lời vẻ trên mặt vú luôn là một vẻ đầy tự hào.
Để tờ giấy lại vị trí cũ, tôi với tay dốc toàn bộ bút trong hộp, cẩm cả bó lên, điên cuồng gạch xóa. Mực bút bi lẫn với bút máy, chì than xen lẫn màu xanh đỏ… tờ giấy trắng tinh ban đầu nát tươm.
Tôi co người trên giường, chăn đã kéo quá ngực vậy mà suốt đêm mùa hạ đó, thân thể tôi chưa phút nào tìm ra cảm giác ấm áp.
CHƯƠNG 3: PHẦN 2
Khoảng thời gian không có vú Vân tôi dần tập làm quen với việc chăm sóc mình, từ việc ăn-uống-ngủ-nghỉ đến cân bằng giữa học và chơi. Ngày ngày ngoài trường học ra làm bạn với tôi chỉ có đống truyện tranh, sống trong thế giới đó nhiều lúc tôi ảo tưởng mình là anh hùng cái thế có năng lực siêu nhiên hoặc nhân vật vĩ đại tài ba,… Nhưng khi trang sách khép lại, tôi lại trở về là một thằng nhóc không gia đình, bạn bè, cả đời tù túng trong bốn bức tường.
Lại nói về Bánh Bột Gạo, theo ước hẹn tôi đợi nó nguyên cả buổi chiều, vậy mà hai ba tiếng đồng hồ sau không thấy tăm hơi nó đâu. Tôi không bận tâm lắm, chỉ thấy hơi tức vì bị một con nhãi cho leo cây. Đến một hôm, trên cái xích đu nhà bên xuất hiện một bóng dáng quen quen, mới đầu tôi còn tưởng nhìn nhầm, đợi tới gần thì mới biết hoá ra là nó thật.
“Ăng! Ăng! ăng đi đâu về đấy?”
Im lặng.
“Ớ, ăng ơi… ăng không trả lời em…”
IM LẶNG!!!!!!!!!!
“Ăng bị điếc rồi… ăng bì điếc rồi à???”
Tôi chịu hết nổi, quay phắt người gào tướng lên. “Điếc cái thằng bố mày!”
“ ‘Thằng bố’??? Thằng bố là gì vậy ăng…?” Bánh Bột Gạo mở to mắt tò mò, cả phân nửa người vươn ra khỏi hàng rào, hai tay chơi vơi. Tôi ngứa mắt, bắt đầu mất kiên nhẫn dùng đống từ thô bỉ xỉa xói vào mặt nó. Ai ngờ nó vẫn mơ hồ, lắc đầu tỏ vẻ không rõ.
“Sing em à? Vậy thì phải là mẹ chứ… ”
Sau này tôi mới biết trước khi chuyển về sống với mẹ thì Bánh Bột Gạo ở dưới quê cùng ngoại suốt, trong ký ức của nó căn bản chưa từng có khái niệm “cha”, có lẽ bởi vì giống nhau, nên tôi mau chóng quên chuyện trả thù kia, tha thứ cho nó. Khi đã chơi khá thân với nhau rồi, nó mới rụt rè đến bên tôi, muốn đòi lại chiếc khăn tay.
“Hơ? Khăn nào? Tao vứt đi tám kiếp rồi!”
Nghe xong Bánh Bột Gạo mặt mũi trắng bệch, chực khóc. “Em về nhà bị ốm…muốn đi… mẹ không cho em đi… huhu… sao ăn lại vất của em…?”
Tôi hả hê nói: “Mày ngu cho chết!”
Bánh Bột Gạo là người bạn đầu tiên của tôi, thuở ấy cây hoè sau nhà còn chưa bị chặt, tôi thường lén lút cùng con bé hàng xóm chạy ra công viên nhét một bao đầy cát treo lên cây hòng rèn luyện cơ thể.
Nói ra thật đáng xấu hổ, chín tuổi tôi chỉ cao 1m25, người lại rất gầy, nếu như chằng may bị vứt giữa sân trường thì họa có dùng ống nhòm chưa chắc đã tìm ra. Vì thế muốn bảo vệ bản thân chỉ có cách là chăm chỉ rèn luyện, tìm tòi phương pháp bù đắp thiếu sót về mặt thể trọng.
Ngày thứ nhật: Tôi vung tay chân đấm có vài phát lên bao cát cứng nhắc, cái bao cứ đứng trơ ra còn lớp da trên tay đều bong tróc, máu rỉ liên hồi. Mỗi bận rửa tay hoặc thay áo đều phải rất cẩn thận, chỉ cần một sơ suất nhỏ sẽ khiến vết thương rách toạc ra đau xót khôn lường. Để khắc phục điều này, mỗi tối trước khi đi ngủ tôi đều lôi lọ thuốc bí truyền trộm được bên phòng cha, xoa xoa bóp bóp lên các đốt xương đến khi chúng nóng rát, đỏ bừng thì mới thôi.
Mới đầu Bánh Bột Gạo còn cổ vũ việc làm của tôi, nhưg càng ngày thương tích trên tay càng nặng, nó đâm ra cà kê khuyên bảo.
“Nghỉ đã nghỉ đã… ngày mai tiếp tục được không ăng?”
Bằng mọi cách vẫn không lay chuyển nổi ý chí sắt đá trong tôi, nó giận dỗi giậm chân, quay người bỏ về. Tưởng nó đi thẳng luôn, ai ngờ lát sau đã thấy cái bóng váy trắng chạy lại, trên tay là một chiếc hộp trắng tinh kèm theo hình chữ thập màu đỏ tươi. Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nó đã nghiêng đầu, mày hơi nhíu lại rồi bất chợt giấu nhẹm về phía sau.
“Á quên, không ‘cho’ ăng, chỉ ‘cho ăng mượn’ thôi đấy!”
“Ai thèm! Nhà tao có đầy, một xe tải chở không hết!” Hừ một tiếng khinh bỉ, tôi vươn tay giật mạnh lấy hộp cứu thương. Oái oăm thay, loay hoay mãi cũng không mở ra được. Bánh Bột Gạo nhảy lên như cá giãy chết, vội vã giành lấy.
“A! Ăng đừng có đập, để em giúp….”
Nhìn cái hộp phút chốc được bật mở, để che lấp xấu hổ, tôi quát tướng lên hòng lấp liếm.
“Gì chứ! Chẳng qua tay tao đau thôi!”
“Ăng cứ nghịch cho lắm vào đi, đến khi không cầm nổi bát ăn cơm thì có mà lại khóc ra đấy!”
“Cái con bé chết tiệt này, mày ghẹo đòn à?”
Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng dâng lên một nỗi xúc động mơ hồ. Tuy bố tôi làm bác sĩ, ngày ngày chữa bệnh cho thiên hạ nhưng lớn thế này rồi, ông ấy chưa từng một lần băng bó cho tôi. Vậy mà trong một buổi chiều mùa hạ, một con bé nhỏ hơn tôi vài tuổi, cúi đầu chăm chú quấn từng vòng, lại từng vòng băng lên tay tôi… Lòng đột nhiên phát đau, dù động tác của nó rất nhẹ, chẳng hề đụng mạnh dù chỉ một vết thương ngoài da.
“Ăng! Ăng! Xong rồi!” Giơ tay tôi lên cao, hệt như vừa chế tạo xong một “tác phẩm nghệ thuật” nó vui sướng reo hò. Tôi đưa mắt nhìn vào bàn tay bọc trong bọc ngoài trắng xóa của mình, ngán ngẩm than thở.
“Xấu như ma, mày nghĩ tao vác cái này ra đường có khác gì quái vật không?”
“Xấu đâu? Em thấy đẹp mà!” Nó chu chu mỏ, hai má trắng trẻo vì nắng nóng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




