|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ta phải để cho con cái mình giữ chút lòng tin…
“Tao… thằng chết tiệt mày…” Tôi nhìn ra sự phẫn nộ tận sâu trong con người ông ta, trên hết là chút gấp gáp biểu hiện mỗi khi gặp phải ca phẫu thuật khó nhằn, tôi tiếp tục công kích.
“Ông tự nhìn lại mình xem! Có ai lại ngủ với hàng xóm không?”
“Bốp” tiếng nữa, một bên má đau đến tê dại, tôi khiên cưỡng ngồi dậy, ngẩng đầu cười to.
“Ông nói ông là ai? Bố tôi? Bác sĩ? Là cái thá gì hả? Tôi khinh!”
“Tao hối hận có đứa con như mày!”
Ông ta gần điên lên rồi, tôi còn nổi khùng hơn, lúc ấy chả sợ mọi thứ, ngay cả chết luôn!
“Ông nói câu này hơi nhiều lần rồi nhá. Ai bảo ông muốn đẻ ra tôi chứ? Tôi ép ông bà à? Nói thật là tôi chẳng tha thiết gì với cái ra đình chết tiệt này! Có trách thì trách mười tám đời nhà ông ăn ở thất đức nên mới nặn ra thứ rác rưởi là tôi đây này!!!”
“Mày câm mồm…”
“Tôi cứ nói! Muốn nói to nữa cơ, cho cả thế giới này biết ông là một kẻ khốn nạn thế nào!” Tôi hét to, hét cho nát cái dáng vẻ đạo mạo giả dối của ông ta, tôi biết rằng qua ngày hôm nay ông ta không còn là bố tôi nữa.
“Tao đâm chết mày!”
Người phụ nữ từ trong nhà chạy ra giữ lấy tay bố tôi, liên tục xin tha.
“Anh đừng nóng, trẻ con nó…”
“Bà không phải giả tốt thế đâu! Con mẹ đĩ à!”“Hôm nay tao không đánh chết mày, tao không xứng làm bố!”
“Ông còn nghĩ mình đáng làm bố tôi sao? Tôi thà không có bố hơn hơn phải nhận cái loại súc sinh như ông!”
“Thằng mất dạy… tao sẽ…” Ông ta rút ngay cây chổi ngay sát tường, hùng hổ quất lên người tôi. Tôi không tránh, cũng không kháng cự, chỉ nghiến răng chịu đựng. Một đòn giữa lưng, bả vai, chân, mỗi lần cán chổi quét qua là nhân thêm một lần đau đớn. Tôi gồng mình chịu đựng, tự biến mình thành một cỗ máy, vậy mà bên tai vẫn văng vẳng tiếng khóc quen thuộc.
“Bác ơi… bác đừng đắng ăng…”
“Cháu xin bác đấy…”
“Cháu lạy bác… bác đắng ăng sẽ đau…”
Bánh Bột Gạo kéo ống quần bố, giương đôi mắt ngập nước dõi về phía tôi. Tôi nhắm chặt mắt, tránh thoát khỏi gương mặt nó. Những hình ảnh bố và con bé hàng xóm, mẹ nó và bố tôi,… tất cả đồng loạt xâm chiếm tâm trí, lấp đầy khiến đầu tôi rạn nứt, đứng cũng không vững.
Không biết trải qua bao nhiêu đòn roi, bố tôi được mụ đàn bà kia dùng lời ngon tiếng ngọt lôi kéo nhà, chỉ còn mình tôi đứng lặng lẽ với những cảm xúc tê dại.
“Ăng ơi!”
“Người ăng chảy máu…ăng có đau không?”
“Đừng gọi tao!” Hất mạnh Bánh Bột Gạo mới phát giác toàn thân kêu gào đau nhức, sức lực bị rút cạn sau trận đòn. Nó từ trên đất ngồi dậy vội vàng đỡ tôi, dù trên mặt tái mét nhưng vẫn cương quyết giữ lấy ống tay áo tôi hệt trước đây, nước mắt to bằng hạt đậu nặng trĩu đua nhau tràn ra.
“…Cẩn thận ngã… Ăng.. ăng ơi…”
“Cút đi! Đừng có về nhà tao!”
Nâng mắt nhìn người đang ông qua ô cửa kính, tôi bật cười như một thằng điên.
“Muốn đuổi cũng không tới phiên ông!”
“Đừng cười nữa… động đến vết thương… đau lắm! Đau đó ăng ơi…”
Ăng? Tôi sực tỉnh, hóa ra từ trước đến giờ từ “ăng” này không có nghĩa là “anh hàng xóm” hay “anh bạn” mà lại là “anh trai”. Trái tim kịch liệt đau đớn, gỡ từng ngón, từng ngón bé xíu ra khỏi tay mình, tôi loạng choạng bám vào cánh cổng che kín cây dâm bụt. Sắc tối tô đậm cành lá xanh thẫm xen kẽ nhau, bứng bít nổi bật sắc hoa nở rộ. Còn nhớ có hai đứa bé cuối buổi học nào cũng ngồi ở đây, đua nhau hút mật hoa. Đứa con gái cười thật tươi giắt hoa vào tóc mai, vẻ mặt rặng ngời hơn ánh mặt trời…
Tôi ngắt một đoa hoa, tức thì xé nó làm đôi, cánh hoa lả tả rơi trên nền đất, dưới đôi chân thường theo sau lưng tôi.
Chạng vạng sắc chiều, từng đoá dâm bụt toả ra một thứ màu sắc chói loá, hệt đốm lửa tận tình cháy rực vào lần cuối cùng.
“Đừng bao giờ theo tao!”
Thời tiết đầu thu thay đổi thất thường, vừa nắng đã mưa được ngay. Tôi ngồi trên triền cỏ dưới sườn dốc, đưa mắt về dòng sông trùm đặc bởi khí lạnh và mưa bụi. Một chú chim lạc đàn chao đảo từ cuối chân trời, cánh chim bị gió táp nghiêng đi, yếu ớt chỉ đợi rơi. Đáy lòng bỗng dấy lên cảm giác ưu thương vô hạn…
Đã mất bao nhiêu lâu, có lẽ là rất lâu… khi bóng đêm đè bẹp hoàng hôn tím, tôi lảo đảo đứng dậy, cố găng giữ bản thân đứng thật vững mới dám bước đi. Con đường nhỏ hẹp tự nhiên trở lên tăm tối không lối về, tôi mang chút sợ hãi một chút mông lung, bước đi như người mộng du.
Mưa lạnh ngắt đâm thẳng vào mặt, vào cổ, dưới cơn mưa mù mịt không phân biệt được đâu là nước mưa đâu là nước mắt, chỉ có hương vị mặt chát đọng lại trên môi. Tôi là ai? Trên đời này liệu còn có người đáng để tôi tin tưởng hay sao?
Dừng chân trước hàng tạp hóa đầu phố, ngẩn người hồi lâu, phải tới khi bà chủ quán bực bội thúc giục. Tôi mới móc tay vào túi, dốc sạch chỗ tiền ướt nhẹp, vẩy khô rồi trải phẳng trên mặt bàn.
“Cho cháu bao thuốc!”
Bà chủ quán dáng người phốp pháp, đon đả hỏi tôi mua cho bố à. Thấy tôi không trả lời bà ta càng nghi ngờ, hỏi đi hỏi lại xem có đúng là mua cho bố không. Tôi thầm chửi đồ đàn bà điên lắm mồm lại dè chừng bà ta sinh khí, chuyện bé xé to.
“Mua về tự dùng”
“Hở?” Quét mắt đánh giá tôi một lượt bà ta cẩn thận đem bao thuốc rút về.
“Này nhãi, bao nhiêu tuổi?”
“Tóm lại là có bán không để còn sang hàng khác.” Tôi cáu, bà ta vội vã vất bao thuốc, cười cười.
“Có gì chú mày cứ đến chỗ cô nhé!”
Rất nhiều sau khi đã là khách quen, quan hệ mật thiết với quán. Bà chủ nói với tôi rằng năm đó gặp một thằng bé gầy tong teo bước chân vật vờ, sắc mặt âm trầm như đội mồ chui lên làm bà ta lầm tưởng tôi định mua thuốc giết người.
Chạy một mạch về nhà, đứng trước sân do dự một lúc mới bước vào. Qua phòng khách im ắng, ánh đèn phòng bếp lờ mờ khiến tiếng nói mẹ tôi nghe càng nhỏ hơn.
“Tối muộn rồi con còn đi đâu?”
“Mua đồ!”
Bà dặn tôi buổi tối không nên ra đường, trời mưa gió, rất nguy hiểm. Tôi nói tôi không phải trẻ con, bà nghĩ ngợi một lát sau, gọi tôi ngồi ăn cơm.
“Con không đói!”
“Con lại đây đi!” Cảm giác được bà có điều muốn nói, không tiện từ chối nhiều liền ngồi xuống. Bà đặt vài món ăn trên mặt bàn, sắp một bát cơm đặt vào tay tôi.
“Con gầy quá, ăn nhiều vào mới lớn được!”
“Mẹ biết rồi phải không?” Khi thốt ra câu này, ánh mắt bà trở nên biến đổi trong chốc lát, nhưng chỉ rất nhanh nét mặt bà quay về nguyên trạng, nhợt nhạt mỉm cười.
“Làm gì có chuyện…”
“Con biết cả rồi, mẹ không phải giấu.”
Bà im bặt, ngón tay miết theo đường hoa văn trên mặt bàn, chần chừ…
“Con không hiểu đâu.”
“Mẹ đừng coi con là trẻ con, nếu mẹ tức giận cứ nói ra, hà cớ gì phải chịu…”
“Tao mới là người phải chịu đựng hai mẹ con mày!” Nói rồi ông ta hằm hằm phi người từ cầu thang xuống, nếu không có mẹ che chắn đằng trước rất có thể tôi chả còn giữ nổi cái mạng này.
“Cô giỏi lắm, dám bao che cơ à?”
“Anh ghét em cũng được, lanh nhạt cũng không sao, đằng nào nó là con chúng ta cơ mà… anh… vì sao đối xử với nó…”
“Con tôi?” Ông ta bật cười chế nhạo, cười đến nỗi bờ vai gầy còm của mẹ trở nên run rẩy. “Người muốn đẻ nó là cô, là một mình cô muốn sinh nó! Cô lúc nào cũng vậy, làm việc gì đã từng hỏi qua ý kiến của tôi chưa?”
“… em biết ai sai rồi… em cũng trả giá đến bây giờ… anh đừng trút giận lên con nữa.”
“Cô cũng biết sai? Cấm sử dụng cái vẻ yếu đuối tội nghiệp này trước mặt tôi, nên nhớ tôi đâu phải là thằng thanh niên ngu xuẩn bị cô đánh lừa!”
Mẹ khóc, khóc như mưa,…
Bố dùng vẻ mặt ngạo nghễ ngó xuống người phụ nữ quỳ phục dưới chân mình như thể đang thưởng thức vở diễn của con hát thấp hèn. Đầu óc tôi mù mịt… chuyện gì vậy? Tôi không hiểu, chỉ biết giữa họ luôn có một rào cản vô hình, ngăn cách thế giới của người đàn ông kia với mẹ con tôi.
“Mẹ, tại sao?”
“Đấy, con trai cô đang hỏi cô này, trả lời đi chứ!”
Ông ta chỉ thẳng tay vào mặt mẹ, dằn từng chữ một, mỗi chữ lại khiến đầu bà càng cúi thấp hơn. Nhận được sự phục tùng từ bà, ông ta trở nên đắc ý.
“Biết điều là tốt, bằng không đừng trách tôi vô tình!”
Môi mím chặt vào nhau tưởng chừng chảy máu, tôi hệt một con thú lao vào kẻ đốn mạt kia, mặc sức gào thét:
“Mẹ tôi sai ở đâu? Rốt cuộc là ở đâu mà ông hành hạ bà đến thế! Ông không xứng mặt làm đàn ông. Một chút cũng không!”
“Thằng nghiệt chủng!” Vung cánh tay lên, thay vì hứng trọn một cú đánh trời giáng tôi chỉ thấy một bóng người đẩy tôi ra, mở mắt phát hiện mẹ nằm trên sàn đá lạnh lẽo, cả người co quắp lẩy bẩy, tay khum khum ôm một bên má sưng vù.
Mắt tôi mở trừng trừng, không chớp mắt nhìn thẳng vào ông ta. Sau khi đánh người, theo thói quen bố tôi cuộn chặt tay mình, quay người quẳng lại một câu.
“Tất cả là tự cô gây nên!”
Thay quần áo tắm rửa xong xuôi, tôi nằm lên giường, lại không cách nào chợp mắt, trong đầu quẩn quanh đoạn đối thoại trước cửa phòng mẹ.
“Ông ta ghét mẹ, mẹ cần gì ở bên ông ta
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




