|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Đang nói đột nhiên dừng lại, trên mặt nóng bỏng đau đớn, Mạnh Tưởng đánh cô! Đây là lần đầu tiên anh đánh cô, nhưng cô không hề tức giận, tiếng cười càng lớn, cô chỉ muốn nhìn thấy vẻ phẫn nộ của anh, cô muốn anh cũng có thể cảm nhận được cảm giác giận dữ đến tuyệt vọng.
“Chung Tình, em tại sao lại làm hỏng chính mình?” Anh tức giận đến mức phát run, lắc cô đến loạng choang.
“Vì tôi thấy vui vẻ, thật lâu không vui như vậy! Anh tới bây giờ không hề có khuyết điểm, tôi chỉ muốn nhìn thấy anh biết được cảm giác muốn chiếm mà không chiếm được! Tôi không phải của anh, vĩnh viễn cũng không!” Chung Tình chịu đựng nỗi đau trên mặt, cười.
“Em biết anh yêu em, yêu em rất nhiều!” Mạnh Tưởng đau đớn hét lên, đến bây giờ anh mới nhận ra sự hận thù trong mắt cô không hề vơi đi. “Em vẫn vì Chu Đồng mà trách anh! Tình Tình, phải làm sao em mới tha thứ cho anh?”
“…..Trả Chu Đồng cho tôi.”
“….” Cô căn bản không muốn tha thứ cho anh, muốn để anh phải chịu sự đau đớn áy náy suốt đời.
“Không thể phải không? Chúng ta vĩnh viễn cũng không thể!” Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn anh, cô sẽ không tha thứ cho anh!
Mạnh Tưởng gầm lên đẩy cô xuống dưới đất, phẫn nộ rời đi! Chung Tình rốt cuộc cất tiếng cười to, khóe miệng lại cảm thấy mằn mặn.
Mạnh Tưởng sau khi về nhà, dường như hoàn toàn thay đổi. Anh đột nhiên nói muốn trọ ở trường, Mạnh Dịch Nam cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy con trai đã lớn, sảng khoái đồng ý. Mạnh Tưởng sau khi trọ lại trường, đêm bắt đầu không về kí túc, cả ngày ở trong quán bar. Bởi vì Mạnh Tưởng che dấu rất tốt, Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ nghĩ anh vẫn hiểu chuyện như trước đây, không ngờ việc học tập của anh đã xuống dốc không phanh. Một ngày, một người phụ nữ kéo một nữ sinh đi vào nhà họ Mạnh, họ mới ngây người. Mạnh Tưởng lại làm bụng cô gái đó to lên, trong khi nữ sinh đó mới năm thứ ba. Nghe thấy sự thừa nhận của Mạnh Tưởng, họ luống cuống tay chân cùng đối phương bàn bạc, cô gái cũng không muốn sinh con, Mạnh gia chi tiền giúp cô ta phá thai. Chờ giải quyết xong chuyện của nữ sinh đó, họ mới đến sửa trị Mạnh Tưởng.
Đến trường học, nhìn Mạnh Tưởng ôm một cô gái khác từ ngoài trở về, họ mới biết được nữ sinh bên người con trai không chỉ có một. Nhìn Mạnh Tưởng ăn mặc cẩu thả, Lộ Hiểu Vụ đau lòng mà khóc, Mạnh Dịch Nam ra lệnh cưỡng chế anh lập tức về nhà, họ tuyệt đối không để con trai tiếp tục sa đọa.
“Mày làm như vậy không hổ thẹn với Tình Tình sao, con bé vừa ra nước ngoài, mày lại làm xằng làm bậy!” Mạnh Dịch Nam vẫn không biết chuyện xảy ra giữa Chung Tình và Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng vừa nghe thấy tên Chung Tình, ánh mắt đau khổ, khàn khàn nói, “Cô ấy không để tâm đâu.” Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ ngây người, chạy đi gọi điện cho Chung gia, Chung Bình biết gọi điện thoại cho con gái, Chung Tình thừa nhận họ chia tay.
Lộ Hiểu vụ biết con từ bé đã yêu nhất Chung Tình, con như bây giờ, nhất định là vì có chuyện
xảy ra với Chung Tình. Bà đến Chung gia, xin họ khuyên nhủ Chung Tình. Nhưng Chung Tình kiên định nói, họ tuyệt đối không thể!
Họ rốt cuộc ý thức được, Mạnh Tưởng và Chung Tình lúc đó khoảng cách đã quá lớn, không thể hàn gắn được! Cứ ép họ lại với nhau cũng không thể hạnh phúc!
Chung Bình lúc đó mới biết nguyên nhân con gái xuất ngoại là vì muốn trốn Mạnh Tưởng, họ đến Mĩ khuyên con gái về nước. Khi nhìn thấy con gái mặc quần áo lố lăng, tóc tai quái dị, còn một đám nam sinh vây quanh, họ mới giật mình thấy con gái cũng thay đổi.
Hai nhà Chung Mạnh vì khuyên bảo con, hao hết tâm lực. Tiêu Tố Tâm ôm Chung Tình, nói cho cô biết chuyện Mạnh Tưởng, sau đó đau lòng hỏi Chung Tình, “Vốn vẫn tốt như vậy, sao lại thành như thế này?” Chung Tình nhào vào lòng mẹ không nói lời nào.
Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ tận tình khuyên bảo con, anh sa đọa như vậy, không phải đang trừng phạt Chung Tình, mà là trừng phạt bố mẹ. Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt lo lắng của bố mẹ, rốt cuộc gật đầu. Từ đó về sau, Mạnh Tưởng không hề đề cập đến Chung Tình.
Hai nhà Chung Mạnh vì quan hệ của hai đứa trẻ, gián đoạn quan hệ suốt hai năm. Cho đến khi Chung Duệ lên Đại học, hai nhà mới qua lại với nhau, nhưng chuyện Mạnh Tưởng và Chung Tình trở thành điều cấm k ỵ, không bao giờ xuất hiện trong cuộc nói chuyện của hai gia đình.
———————–
Hết chương 15
Chương 16: Theo đuổi
Chung Tình xoa xoa thái dương xuống giường, chân trần chạm vào sàn, hơi lạnh ập vào khiến cô vội rụt lại, cô đã quên, đây là ở nhà! Nhiều năm trước có thói quen xấu, khi tỉnh ngủ thì đi chân trần xuống giường, sau đó phòng ngủ của cô nhất định phải trải một lớp thảm thật dày.
Chung Tình đi dép lê vào, mở cửa phòng đi ra ngoài, thấy mẹ ngồi trên ghế sofa, cô xoa xoa tóc, “Mẹ.”
“Rửa mặt đi, rồi ra ăn sáng.” Tiêu Tố Tâm đứng dậy đi vào bếp.
Chung Tình ăn mặc chỉnh tề, ngồi trong phòng bếp, cầm bánh quẩn và cốc sữa đậu nành. Đây là bữa sáng cô thích nhất, ở nước ngoài, vô cùng nhớ nó.
Tiêu Tố Tâm ngồi cạnh cô, lẳng lặng nhìn cô, Chung Tình uống sữa đậu nành, cười cười nhìn mẹ, “Bố đi làm ạ?”
Tiêu Tố Tâm gật gật đầu, Chung Bình đi làm sớm, sáng sớm đã ra ngoài. Chung Tình đi làm muộn hơn, cho nên, luôn để cô ngủ thêm một chút.
“Con và Mạnh Tưởng không sao chứ?” Hôm qua có người nhà họ Mạnh, bà không tiện hỏi, trong lòng vẫn lo lắng, bọn chúng thật sự có thể bình thản ở bên nhau?
“Vâng.” Chung Tình h ơi gật dầu, cắn một miếng bánh quẩy.
“Như vậy…. cũng tốt, mẹ còn lo khi con trở về, Tưởng Tưởng sẽ không bỏ qua. Tiểu Tình, con chỉ cần nhớ, bố mẹ luôn hy vọng con hạnh phúc.” Họ không biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng cho dù chuyện gì đã xảy ra, đã qua thì cứ để cho qua đi.
“Mẹ, mẹ yên tâm, con biết mà.” Cô dùng thời gian mười năm để quên đi, vậy là đủ rồi.
*
Chung Tình đến công ty đã nhìn thấy Chu Cần ngồi ở chỗ của cô, mắt híp lại, đi lại gần.
Chu Cần vừa thấy cô, tươi cười nói, “Xin chào, ăn sáng không? Tôi hôm nay mua hơi nhiều.” Anh đẩy sữa và bánh mì tới trước mặt cô. Khóe mắt Chung Tình liếc nhìn ánh mắt quái dị của Tiểu Vương bên cạnh, cô mỉm cười, “Tôi ăn rồi, cám ơn.”
Mặt Chu Cần ngẩn ra, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ cười cười, “Không sao, để lại trưa ăn, có lẽ đến giữa trưa cô sẽ đói.” Nói xong rất nhanh đi mất. Chung Tình trừng mắt nhìn bánh mì và sữa để lại, chậm rãi ngồi xuống, đứa bé này cũng thật đáng yêu.
Chung Tình đang thao tác chuột, điều chỉnh từng chi tiết, bất tri bất giác giờ ăn trưa đã tới.
“Chung Tình, vẫn chưa xong à?” Chu Cần cười nói phía sau cô, Chung Tình không ngẩng lên, gật gật đầu. Phía sau im lặng, Chung Tình tiếp tục cúi đầu làm việc.
….
Khoảng năm phút đồng hồ sau, Chung Tình ngẩng đầu lên, vừa lòng nhìn tác phẩm đã hoàn thành, nhấn nút Save, thả chuộc, dựa đầu ra sau, dời người một chút, vặn vặn lưng. Đầu nghiêng qua, giật mình, Chu Cần đang ngồi dựa lưng sau bàn cô, im lặng mỉm cười!
“Cậu sao còn ở đây?” Cô còn tưởng anh đã đi ăn cơm trưa.
“Xong rồi à? Tôi đói bụng rồi.” Chu Cần nhướn nhướn mi, có chút bất đắc dĩ.
Chung Tình vốn nhạy cảm, hành động của Chu Cần có ý gì, cô hiểu rất rõ. Nhưng cô
thấy mình cần biểu đạt rõ ràng hơn, chậm rãi đứng dậy, “Chu Cần, tôi nghĩ cần phải nói rõ với cậu.”
Chu Cần đi vòng qua, tắt màn hình, cầm ví của cô, vô cùng tự nhiên kéo tay cô, ngữ khí trầm ổn, “Vừa ăn vừa nói chuyện.”
Chung Tình cứ vậy bị Chu Cần kéo tay ra khỏi công ty, vẻ mặt kinh ngạc, thằng nhóc này lại bá đạo như vậy!
Nhìn Chu Cần ngồi đối diện, Chung Tình rất buồn bực. Anh vừa hỏi cô thích ăn gì, vừa tự động thay cô gọi món, Chung Tình trong lòng cười khẽ, chẳng lẽ đám trẻ trong nước đều có tư tưởng đại nam tử sao?
Đồ ăn còn chưa đưa lên, Chung Tình uống nước chanh, chậm rã nói, “Cậu theo đuổi tôi à?”
Chu Cần nhướn nhướn mi, hai mắt cong lên, “Tốt lắm, tôi thích phụ nữ thông minh.”
Chung Tình đảo đảo mắt, tươi cười, “Tôi không có hứng thú với cậu.” Nếu cậu ta đã thẳng thắn, cô cũng trực tiếp nói thẳng.
“Không sao, không biết thì rất khó có hứng thú, tôi có nhiều thời gian để cho em hiểu tôi.” Hiển nhiên người đối diện cũng quá bướng bỉnh.
“Chu Cần, tôi xưa nay luôn bài xích chuyện tỷ đệ luyến.”
“Vậy sao? Tôi còn tưởng người từ nước ngoài trở về sẽ thoáng hơn chứ, hiện giờ tỷ đệ luyến không phải đang mốt sao?”
“…” Cổ họng Chung Tình nghẹn lại, bị sặc nước miếng của chính mình, mắt mở to, thằng nhóc này quả là nói cũng không được.
“Cậu thích tôi ở chỗ nào?” Cô thật sự buồn bực, họ chỉ gặp vài lần, cậu ta chẳng lẽ đối với cô là nhất kiến chung tình, gặp quỷ rồi, chuyện tình kiểu này c ô bây giờ không còn tin nữa.
Nhưng Chu Cần không trả lời, vì người phục vụ đưa đồ ăn lên.
Nhìn cậu ta không ngừng gắp rau vào bát cô, cô bắt đầu có chút khó chịu, có những việc khiến người ta không thích.
“Em luôn im lặng, nhưng không khô khan, khi xuất thần ánh mắt xa xăm, giống như có rất nhiều tâm sự. Em không biết ánh mắt như vậy sẽ khiến đàn ông quan tâm sao? Sẽ khién người ta muốn thăm dò tâm sự của em.” Chu Cần mỉm cười nói.
Chung Tình trừng mắt liếc Chu Cần, có chút ngoài ý muốn, những gì anh nói đều đúng, tuy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




