|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vì sao ngày đó Mạnh Tưởng cố tình nói cô có thể đi xem “Titanic”, mà cô lại chỉ nghĩ đến niềm vui của mình. Cô rất ích kỷ, tại sao lúc đó không gọi Chu Đồng cùng đi xem, nếu cô nghĩ đến anh một chút, nhất định sẽ không quên lời hẹn với anh, mà khiến anh thất vọng một mình lên núi.
Chung Tình nằm trên giường không ngừng tự trách, người khác có thể quên, nhưng Chu Đồng là bạn tốt nhất của cô, tại sao có thể một mình vui vẻ, mà quên mất anh. Cô cho rằng, tai nạn của Chu Đồng đáng lẽ không thể xảy ra, vì sự ích kỷ của cô mà nên.
Mà cứ nghĩ đến Mạnh Tưởng, cô lại hận nghiến răng nghiến lợi! Nhớ tới những chuyện anh đã làm với Chu Đồng, lại nhớ tới lần này anh cố tình nhận điện thoại của Chu Đồng, thì thù cũ hận mới lại bùng lên. Nếu cô là nguyên nhân gián tiếp hại chết Chu Đồng, thì anh chính là kẻ đồng lõa! Cô không thể tha thứ cho chính mình vì tai nạn của Chu Đồng, càng không thể tha thứ cho sự ích kỷ của Mạnh Tưởng!
*
Ngày hôm sau, Chung Tình rơi vào tình trạng tự trách, cô tự đóng kín chính mình, nhốt mình trong căn phòng nhỏ, nhất định không chịu gặp ai.
Chung Bình và Tiêu Tố Tâm đều lo lắng, Chung Duệ lại chạy đi báo cho Mạnh Tưởng, không ngờ, Chung Tình vừa nghe thấy tiếng Mạnh Tưởng lại càng bị kích động, hét lên: “Vĩnh viễn không muốn gặp anh ta.”
Chung gia lo lắng, Chung Tình bị tổn thương nghiêm trọng hơn mọi người nghĩ. Mọi người ở Chung gia sợ cô làm chuyện điên rồ, lặng lẽ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, lại thấy cô chỉ ngồi im trên giường, ôm chặt con lợn Lucky, đó là món quà Chu Đồng tặng cô. Cô lặng lẽ nhắm hai mắt, vừa nghe thấy tiếng động, đột nhiên mở mắt, khi nhìn thấy Mạnh Tưởng, đôi mắt nheo lại, chỉ tay vào anh: “Bảo anh ta đi đi, con không muốn gặp anh ta.”
Mạnh Tưởng nghe cô nói, trái tim co lại, sự lạnh lùng trong giọng nói của cô như con dao nhọn đâm qua tim anh, khiến anh đau đớn đến mức không thở được, chỉ có thể kinh ngạc nhìn đôi mắt đầy hận thù của cô. Cô hận anh, cô hận anh, chân anh run lên, ngón tay run rẩy. Không, Tình Tình của anh sẽ không như vậy, Tình Tình, đừng nhìn anh bằng ánh mắt ấy! Mạnh Tưởng loạng choạng tới gần giường, muốn xóa đi sự hận thù trong mắt cô.
Chung Tình đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, tất cả mọi người giật mình, Chung Bình vội vàng giữ Mạnh Tưởng lại, Chung Tình vùi mặt vào con lợn Lucky, hai vai run lên khóc.
Tiêu Tố Tâm đau lòng kéo Mạnh Tưởng ra, “Tưởng Tưởng, mẹ xin con, con để Tình Tình bình tĩnh lại đã.” Bà khẩn cầu nói, không muốn con gái bị kích động thêm nữa. Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt của mẹ nuôi, lại nhìn Chung Tình trên giường, anh thống khổ nhắm hai mắt, chậm rãi rời khỏi hòng. Cửa phòng vừa đóng lại, lòng anh cũng đóng, hai tay chậm rãi nắm lại, cơ thể đau đớn, răng cắn chặt, Tình Tình, em không thể hận anh, tuyệt đối không thể!
Chung Bình sợ Mạnh Tưởng lại làm Chung Tình kích động, nên bảo anh tạm thời đừng đến đây. Mạnh Tưởng không tin mở to mắt nhìn họ, nhưng lại thấy Tiêu Tố Tâm khẩn cầu, cuối cùng chỉ còn cách đồng ý.
Chung Tình lại tiếp tục nhốt mình trong phòng, không nói cũng không tranh cãi, chỉ lẳng lặng ôm con heo Lucky nằm trên giường, thậm chí ăn cơm cũng là Tiêu Tố Tâm mang đến giường.
Sau một vài ngày, Chung Tình đột nhiên mặc đồ trắng ra khỏi phòng, Tiêu Tố Tâm ôm lấy cô, “Tình Tình.” Cô rốt cuộc cũng chịu ra khỏi phòng.
Chung Tình giương mắt nhìn mẹ, “Mẹ, con muốn đi đưa Chu Đồng.” Tiêu Tố Tâm nhìn thấy dải băng trắng trên đầu Chung Tình, hai mắt bà nóng lên, trong lòng đau đớn gật dầu. Chung Bình lái xe đưa Chung Tình đến Chu gia.
Ở Chu gia, Chung Tình thấy Mạnh Tưởng, chỉ thoáng nhìn, ánh mắt cô lập tức biến đổi. Môi Mạnh Tưởng giật giật, chỉ có thể nuốt lời nói vào bụng.
Họ đi theo xe tang của Chu gia, Chung Tình vẫn trầm mặc, im lặng, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu an ủi ông bà Chu, còn lại đều chỉ lẳng lặng nhìn, nhìn những người lớn vùi Chu Đồng xuống, vô thanh vô tức lấp đất lên, cô chỉ có thể dùng nước mắt đưa anh đi đoạn đường cuối cùng.
Mạnh Tưởng đứng cách đó không xa, lẳng lặng nhìn Chung Tình, khổ sở vì sự đau lòng của cô, muốn ôm cô vào lòng an ủi. Nhưng anh không thể làm được gì, hiện giờ anh chính là người cô không muốn gặp nhất!
Trở lại Chu gia, Chung Tình không muốn rời đi, Chung Bình chỉ có thể an ủi ông bà Chu, nói với họ tình hình Tiểu Tình gần đây, họ vô cùng lo lắng.
Dì chu ngẫm nghĩ, kéo Tiểu Tình vào phòng Chu Đồng. Chung Tình bước vào phòng, nước mắt không nghe lời rơi xuống, nơi này có rất nhiều kỷ niệm, cô và Chu Đồng từng cười nói ở đây, tiếng cười dường như mới hôm qua, cô vẫn còn nhớ rất rõ. Dì Chu kéo cô ngồi bên giường, sau đó lấy một cuốn vở từ bàn học của Chu Đồng ra, đưa cô, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Tình, dì nghĩ con cần nó.” Chung Tình nhìn xuống, mơ hồ nhìn chằm chằm vào bìa da cứng lạnh trong tay.
“Đây là nhật ký của Chu Đồng, dì nghĩ nó muốn để lại cho con.” Dì Chu lau nước mắt trên mặt cô, đau lòng vuốt nhẹ, “Tiểu Tình, đừng tra tấn chính mình, Chu Đồng trên trời nhìn thấy sẽ rất đau lòng.” Lời còn chưa dứt, giọng đã nghẹn lại. Chung Tình khổ sở ôm dì Chu khóc nấc lên, họ không thể tự tra tấn chính mình! Vì Chu Đồng, họ phải sống thật tốt!
~*~*~
Hết chương 13
Chương 14: Nhật kí
Đóng cửa phòng, Chung Tình cẩn thận lấy quyển sổ bìa da cứng ra, nhật kí của Chu Đồng. Cô nhẹ nhàng vỗ về mặt bìa, trái tim hơi co lại, Chu Đồng nhất định rất yêu quý nó, còn dùng giấy màu lam nhạt đóng lại cẩn thận, hai mắt có chút chua xót, anh nhất định rất thường xuyên đọc lại nó.
Chung Tình nhẹ nhàng mở ra, nhìn hàng chữ quen thuộc của Chu Đồng chậm rãi hiện lên trên mặt giấy.
Người kia lại làm cậu tức giận. Nhìn cậu không ngừng kể ra anh ta bá đạo như thế nào, ngang ngược như thế nào, trong mắt cậu tất cả đều là phẫn nộ, mình chỉ có thể lẳng lặng mỉm cười chờ cậu phát tiết xong.
Cậu nói ghét nhất là thanh mai trúc mã, đó là trẻ con ngây thơ hoang đường, cậu tuyệt đối không muốn bị bắt ép vì điều đó. Mình còn có thể nói gì, chỉ có thể mỉm cười như vậy. Ngay cả anh ta cậu cũng chán ghét, mình chẳng phải càng không có cơ hội. Đối với cậu là may mắn, tuy anh ta luôn mắng mình là đầu heo, nhưng mình biết mình thông minh hơn anh ta. Bởi vì cậu luôn thích ở cùng với mình, chri cần có thể ở cùng với cậu, làm chị em cũng có sao đâu? Ít nhất, cậu sẽ an tâm nằm trên bụng mình đọc truyện tranh, cũng sẽ hưng phấn ôm lấy mình nhảy lên, đây là điều vĩnh viễn anh ta cũng không có được. Bởi vì, thứ cậu muốn là bạn tốt, là chị em tốt, không phải thanh mai trúc mã. Mình sẽ vẫn an phận như vậy, vĩnh viễn làm chị em tốt của cậu.
Thật xin lỗi, mình hôm nay đã nói dối cậu. Cậu đột nhiên hỏi mình tại sao lại nhìn chằm chằm vào Hoàng Linh Linh, mình sợ cậu nhìn thấy khát vọng trong mắt mình, nên chỉ có thể nói lung tung là mình thầm yêu cô ấy. Đúng vậy, mình nhìn chằm chằm cô ấy, nhưng lại nghĩ đến mái tóc cột đuôi ngựa của cậu, bởi vì tóc của cô ấy không dài bằng tóc cậu, cũng không đen như tóc cậu. Cho dù mọi người đều nói cô ấy là hoa khôi của khối, mình lại cảm thấy cô ấy không xinh bằng cậu. Mà cậu lại nói một câu làm mình đau lòng, mình sao lại cần sự giúp đỡ của cậu? Chẳng lẽ muốn nữ sinh mình thích giúp mình theo đuổi một nữ sinh khác?
Mình sao có thể, làm sao có thể! Mình lúc ấy thật sự nhìn đến ngây người. Váy trắng ẩm ướt thuần khiết dính vào người cậu, sợi đăng ten hồng nhạt như ẩn như hiện, khiến tiếng tim mình đập như sấm nổ qua đầu, hai mắt không thể dời khỏi ngực cậu, biểu hiện của mình lúc ấy nhất định rất giống một tên đại sắc lang! Khi cậu tiến lại gần, chân mình run lên nhè nhẹ, maymà cậu chỉ chú ý đến màu đỏ trên mặt mình, may mà tiếng mưa rơi rất to, nếu không, cậu nhất định sẽ phát hiện tiếng tim mình đập to đến mức ù tai, mình lúc ấy đã bị ù tai, ngay cả thở cũng sợ cậu nghe thấy. Nhìn anh ta cởi áo khoác lên người cậu, trái tim mình như ngừng lại một chút, cảm giác này thật sự khó dùng ngôn từ để hình dung, giống như trái tim bị ai đó chụp lại, không hề báo trước, dùng chiếc dây thừng trói chặt, đúng vậy, chính là cảm giác này, trái tim đột nhiên co thắt lại. Mình thật sự rất ghen tị vì anh ta có thể tự nhiên mặc áo phông vào cho cậu, anh ta vĩnh viễn có lợi thế hơn mình. Khi anh ta nổi giận đùng đùng đi lại, lòng mình như lui từng bước, vì tưởng anh ta sẽ đánh mình. Nhưng anh ta lại chỉ đến bên tai mình nói một câu, một câu phá nát lòng tự trọng của mình! Anh ta nói, “Đừng có mà cóc đòi ăn thịt thiên nga.” Mình hoảng hốt nhìn cậu, cậu chỉ đỏ bừng mặt đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Thì ra, anh ta vẫn biết bí mật của mình! Biết mình vụng trộm thầm mến cậu, cho nên, anh ta mới ghét mình như vậy.
Nghe cậu nói, hai người lại làm hòa, mình ngoài mỉm cười còn có thể làm gì? Sự khổ sở của mình, cậu căn bản không biết. Hai người lúc đó cứ hòa lại giận, đã mười mấy năm, hai người căn bản đang chơi một trò chơi của thanh mai trúc mã, vì sao còn không thừa nhận! Cậu nói muốn chờ nhất kiến chung tình, nói vì anh ta rất quen thuộc, nên sẽ không thích anh ta, mình thật hi vọng cậu nói thật, nhưng vì sao mình lại nhìn thấy hình bóng của anh ta trong mắt cậu? Giống như khi cậu bất tri bất giác nhìn về phía anh ta, sẽ thất hồn lạc phách, có lẽ, chính cậu cũng không hiểu được.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




