watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8932 Lượt

của cô chậm rãi đóng băng, Chu Đồng thật sự đã mất, đó là di vật của anh. Cô khổ sở nhào vào lòng Mạnh Tưởng mà khóc, Chu Đồng, Chu Đồng thật sự đã mất.
Mạnh Tưởng ôm cô vào phòng, dì Chu nằm trên giường, thần sắc tiều tụy, vừa thấy Chung Tình, khóe mắt lại đẫm lệ. Chung Tình quỳ gối bên giường, gục đầu bên cạnh dì Chu, khóc nói, “Xin lỗi, dì Chu, con xin lỗi.”
Dì Chu nâng đầu Chung Tình, chua xót nói, “Đồ ngốc, đây là tai nạn mà.”
Chung Tình nghe thấy trái tim càng đau, lắc đầu khóc. “Con không chăm sóc cậu ấy tốt, là con sai.” Không, cô không nên thất

hẹn, không nên để Chu Đồng một mình lên núi, nếu cô đi cùng anh, anh tuyệt đối sẽ không gặp tai nạn.
“Tiểu Tình, con là đứa bé ngoan, Đồng Đồng có thể quen con, là may mắn của nó.” Dì Chu nói xong lời cuối đã nghẹn ngào không thể nói tiếp.
Bác Chu an ủi dì Chu một lúc lâu, sau đó dẫn họ ra ngoài.
Bác Chu kéo ngăn tủ lấ ra một bức thư, nghẹn ngào nói, “Chu Đồng từ nhỏ đến lớn không được thông minh cho lắm, bác và mẹ nó vẫn hy vọng một ngày nào đó nó có thể vào đại học. Tiểu Tình, ít nhiều con vẫn giúp nó, nó mới có thể đỗ đại học. Bác và mẹ nó ngồi tính điểm, vui mừng ba đêm không ngủ được, bởi vì nó có thể vào đại học H, lại không cần ra khỏi tỉnh. Vậy mà bây giờ, khi thông báo được gửi đến, nó lại….” Bác Chu vùi mặt vào tay khóc, lá thư bị nước mắt thấm ướt.
Chung Tình không nói lên lời, chỉ có thể nắm vạt áo Mạnh Tưởng khóc. Bác Chu lại càng lại càng làm cô thêm áy náy, là vì cô thất hẹn mới khiến Chu Đồng gặp nạn, đều là tại cô!
Mạnh Tưởng ôm cô, khó khăn nói, “Bác, xin hãy cố nén đau thương, bác nhất định phải cố gắng chịu đựng, bác còn phải chăm sóc dì.” BácChu chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vào trong phòng, mới gật gật đầu.
“Tiểu Tình, Chu Đồng thứ ba tới hỏa táng, lúc đó con nhớ cố gắng đến tiễn nó…. Chu Đồng vẫn nói con là người bạn tốt nhất của nó, chắc chắn nó cũng rất muốn gặp con.” Bác Chu khẩn cầu nhìn Chung Tình.
Chung Tình khóc thê thảm gật đầu, cô nhất định sẽ tiễn anh một đoạn đường cuối cùng.
*
Trên đường về, Chung Tình vẫn lặng lẽ khóc. Mạnh Tưởng bên cạnh nhìn cô vô cùng đau lòng, anh biết cô nhất định đang tự trách, tự trách mình vì lỡ hẹn với Chu Đồng, mới xảy ra chuyện này.
Mạnh Tưởng không ngừng lau nước mắt trên mặt cô, đau lòng lay cô, “Tình Tình, việc này không phải tại em, đây là tai nạn.”
Chung Tình mở to đôi mắt trống rỗng đẫm lệ, “Cậu ấy sao không gọi cho em, em nhất định sẽ bảo cậu ấy không được đi một mình.” Anh nếu không đợi cô, thì nên gọi điện thoại cho cô chứ!
Mạnh Tưởng lòng trùng xuống, nắm chặt tay cô, “Điện thoại của cậu ấy là do anh nhận”.
Hai mắt Chung Tình dại ra, chậm rãi nhìn anh, “Cái gì?”
“Anh nói với cậu ấy, chúng ta đi xem phim, cậu ấy không nói gì đã gác máy.” Mạnh Tưởng nhớ lúc ấy Chung Tình thay quần áo trong phòng, những người khác ở ngoài phòng khách, điện thoại vang lên, anh nghe máy. Chu Đồng nghe thấy tiếng anh, đã định ngắt máy, Mạnh Tưởng cũng muốn cố tình khiêu khích, nên khoe mình và Tình Tình đi xem “Titanic”, Tình Tình rất vui. Chu Đồng vừa nghe thấy Chung Tình không nhớ lời hẹn với mình, tâm tình không tốt ngắt điện thoại.
Mạnh Tưởng sợ Tình Tình vì Chu Đồng mà bỏ rơimình, nên không nói với Tình Tình, Chu Đồng gọi tới.
Chung Tình mở to mắt nhìn Mạnh Tưởng, giọng nói trở nên bén nhọn, “Anh vì sao không nói cho em biết?” Nếu lúc ấy cô nhận điện thoại của Chu Đồng, cô nhất định sẽ đi tìm anh, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Mạnh Tưởng ngẩn ra, trái tim nghẹn lại. Anh lúc đó thật sự có tư tâm, không muốn Chu Đồng phá ngang cơ hội đi xem phim với Chung Tình mà anh vất vả lắm mới có được.
Chung Tình nhìn anh không nói lên lời, anh lửa trong mắt chậm rãi bốc lên! Anh nhất định lại khiêu khích Chu Đồng!
————————-
Hết chương 12
Chương 13: Đau thương
~*~*~
Chung Tình phẫn nộ hỏi Mạnh Tưởng: “Anh tại sao lại gạt em?” Về tâm tư này của anh, cô tại sao lại không biết, anh là vì không muốn cô và Chu Đồng ở

cạnh nhau. Hơn nữa, anh nói chuyện khách khí với Chu Đồng, vừa nghe thấy điện thoại của Chu Đồng, giọng anh đã đầy ác cảm.
“Anh nghĩ em muốn đi xem phim, cũng sẽ không đi ra ngoài với cậu ấy, nên anh không nói.” Mạnh Tưởng căn bản không muốn cô đi với Chu Đồng, cũng không bao giờ muốn anh xảy ra chuyện, thật sự không hề muốn.
Chung Tình cắn răng oán hận trừng mắt nhìn anh: “Anh là cố ý, đúng không?” Cô vô cùng hối hận, vì sao vừa nghe thấy được đi xem “Titanic”, đã quên luôn lời hẹn với Chu Đồng! Chết tiệt là, cô hoàn toàn quên!
Mạnh Tưởng nhìn ngọn lửa trong mắt cô, bắt đầu sốt ruột, “Tình Tình, em vốn biết là anh không thích em và cậu ta ở cùng với nhau.” Anh luôn không vui mỗi khi họ ở gần nhau.
“Đúng, anh không thích, cái gì anh cũng không thích!” Chung Tình đột nhiên hét ầm lên, hai tay chỉ vào ngực anh, “Hiện tại cậu ấy đã chết, anh vừa lòng rồi phải không!”
Mạnh Tưởng bối rối cầm tay cô, muốn ngăn cản cơn điên loạn của cô, xe dừng lại, họ đã đến nơi.
Chung Tình dùng sức bỏ tay anh ra, đẩy cửa nhảy xuống khỏi xe, điên cuồng chạy vào trong tiểu khu.
Mạnh Tưởng vội vã trả tiền rồi chạy xuống, “Tình Tình, Tình Tình.” Chung Tình căn bản không nghe thấy, chỉ liều mạng chạy.
Mạnh Tưởng người cao chân dài, chỉ chốc lát đã đuổi kịp cô, kéo cô xoay lại hướng anh, bỗng ngây người, khuôn mặt Chung Tình ướt đẫm nước mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn anh đầy căm hận, anh chợt căng thẳng, tay vô thức buông ra, cô vội vã xoay người chạy.
Mạnh Tưởng kinh ngạc đứng im tại chỗ, nhìn cô chạy khỏi một lúc mới bừng tỉnh đuổi theo. Chung Tình đã vào thang máy đi lên tầng trên.
Mạnh Tưởng vội vàng ấn chuông nhà Chung gia: “Tình Tình, Tình Tình.”
Cửa vừa mở, Chung Bình kinh ngạc nhìn anh, “Tưởng Tưởng, các con sao vậy? Tiẻu Tình sao lại chạy về trước?” Mạnh Tưởng không giải thích, vội vàng chạy vào nhà, đẩy cửa phòng Tiểu Tình, cửa đã khóa trái.
Mạnh Tưởng giật cánh cửa, gọi to: “Tình Tình, mở cửa ra, Tình Tình.” Mặc anh gọi thế nào, bên trong vẫn không có tiếng đáp lại, mà mọi người ở Chung gia đều tụ tập lại.
“Tưởng Tưởng, Tiểu Tình sao vậy?” Tiêu Tố Tâm lo lắng Tiẻu Tỉnh lại xảy ra chuyện gì, sốt ruột gõ cửa, “Tiểu Tình, con sao vậy? Mở cửa cho mẹ, ngoan nào!”
“Anh Tưởng, chị lại bị làm sao vậy?” Tiểu Duệ nhìn thấy chị có vẻ bất thường cũng bắt đầu lo sợ, tính cách chị khá cứng rắn, nếu đã bướng bỉnh thì rất khó khuyên nhủ.
Mạnh Tưởng khẽ lắc đầu, nhưng vẫn không ngừng gõ cửa: “Tình Tình, em để anh vào đã, chúng ta từ từ nói chuyện.”
Chung Bình giữ chặt Mạnh Tưởng, nhẹ nhàng gõ gõ cửa: “Tiểu Tình, mở cửa ra đi con, có chuyện gì từ từ nói.”
Bên trong vẫn hoàn toàn im lặng, Chung Bình cau mày nhìn Mạnh Tưởng, kéo anh vào phòng khách, nghiêm trọng hỏi anh, “Xảy ra chuyện gì?” Mạnh Tưởng kể lại đơn giản chuyện đến Chu gia, sau đó nói đến chuyện mình nhận điện thoại của Chu Đồng mà không nói cho Tiểu Tình. Chung Bình nghe xong ngẫm nghĩ một lúc, dùng sức giữ vai anh, “Không sao, con bé giờ có lẽ suy nghĩ không rõ ràng, hai ngày sau sẽ ổn thôi.” Mạnh Tưởng bất đắc dĩ khẽ gật đầu, đi đến trước cửa phòng Chung Tình, gõ nhẹ, “Tình Tình, em đừng đau lòng quá, cũng đừng giận anh, được không?”
“Đi đi!” Bên tỏng đột nhiên vang lên một tiếng rống, sắc mặt Mạnh Tưởng biến đỏi, ánh mắt trầm xuống, cô thật sự vô cùng tức giận!
Tiêu Tố Tâm cũng bị sự tức giận của Tiểu Tình làm cho sợ hãi, “Tình Tình, con đừng như vậy.” Con gái chưa từng nói với người khác như vậy, giống như dồn toàn bọ phẫn uất vào lời nói!
Chung Bình kéo Mạnh Tưởng ra ngoài, “Tưởng Tưởng, con về trước đi, nó hiện giờ đang nổi giận, có lẽ không chịu gặp con đâu. Đợi bố mẹ khuyên nó đã.” Mạnh Tưởng đi ra ngoài, ánh mắt cô đơn, Tình Tình chưa từng nặng lời với anh như vậy, chưa bao giờ.
Sau khi Mạnh Tưởng đi khỏi, Tiêu Tố Tâm lại gõ cửa phòng Chung Tình, “Tiểu Tình, Tưởng Tưởng đi rồi, để mẹ vào được không?”
Bên trong không có động tĩnh, một lúc lâu sau, mới vang lên một tiếng nói rất nhỏ: “Mẹ, con muốn ở một mình một lát.”
Tiêu Tố Tâm định tiếp tục gõ cửa, Chung Bình cầm tay bà, lắc đầu: “Để nó yên tĩnh một chút.” Nói xong đưa Tố Tố về phòng, Chung Duệ nhìn cánh cửa phòng chị đóng chặt, tâm tình trầm trọng trở về phòng mình.
Trong căn phòng nhỏ tối tăm, bức rèm che kín, ánh mặt trời không thể chiếu vào.
Một thân hình nhỏ bé gầy gò nằm trên giường, những sợi tóc dài rối tung bên người, khuôn mặt nhỏ vùi trong gối, tay đặt dưới ngực, thân thể không hề nhúc nhích.
“Mập mạp, không được lười biếng. Thứ bảy chúng ta đi leo núi, cậu nhất định phải đến đỉnh núi trước mình.”
“Được, lần này mình nhất định sẽ thắng cậu.”
Cô cố gắng nhớ lại đoạn đối thoại cuối cùng với anh, đó là một buổi chiều muộn ngày thứ năm, họ gọi điện thoại hẹn nhau đi leo núi. Cô hứa với Chu Đồng trong kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời học sinh nhất định phải giúp anh giảm năm cân, vì thế, họ đã lên một loạt kế hoạch giảm béo, có chạy bộ, leo núi.
Chung Tình nắm chặt tay đến mức phát đau, chết tiệt, cô sao có thể quên, là cô lên kế hoạch cho Chu Đồng, cô lại quên trước. Đáng giận nhất là,

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT