|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
người.
Chu Đồng hụt hơi nói, “Tranh….. của cậu.”
“Không sao.” Chung Tình cười cười kéo anh chạy, người vẫn là quan trọng nhất.
Hai người vọt vào nhà, mới dừng lại không ngừng thở.
Chung Tình vừa nhìn Chu Đồng bị ướt sũng, nhịn không được cười rộ lên. Những sợi tóc trên thái dương anh bết vào, người ướt đẫm, quần áo bết vào người càng khiến anh trở nên mập mạp hơn.
Chu Đồng khẽ liếc cô một cái, lại rất nhanh quay đi, có chút ngượng ngùng, mặt hơi nóng lên. Chung Tình nhìn vẻ không tự nhiên của anh, đi đến trước mặt vuốt trán anh quan tâm hỏi, “Sao vậy?” Mặt anh nóng bừng lên, chẳng lẽ lại bỏ chạy?
Chu Đồng xoay người chải tóc, nhỏ giọng nói, “Không có gì.” Cô không cần đứng gần anh như vậy, anh có thể cảm thấy máu rần rật chạy phía sau đầu.
Chung Tình cảm thấy anh rất kỳ quái, xoay anh lại đối diện với mình, “Mập mạp, có gì không thoải mái nói với mình, có phải thấy tim đập nhanh quá không?” Phản ứng của anh giống như của các vận động viên khi vận động quá sức.
Chu Đồng khó khăn nuốt nuốt nước miếng, “Tiểu Tình, cậu vào nhà đi, mình muốn về nhà.” Nói xong, quay người bước đi.
Chung Tình buồn bực kêu lên, “Chu Đồng!” Anh đi cái gì mà đi, bên ngoài mưa lớn như vậy, tốt hơn là nên đứng trú ở cửa nhà cô đã.
Đang lúc Chu Đồng do dự đứng cạnh cửa suy nghĩ xem có nên chạy ra mưa không, một giọng nói truyền đến từ phía sau, “Tình Tình!”
Hai người đồng thời quay đầu, Chung Tình chấn động, Mạnh Tưởng! Anh cầm ô từ thang máy đi ra, anh vừa rồi đến nhà cô sao?
Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn hai người, biểu tình càng lúc càng khó coi. Chung Tình trong mắt anh như có lửa giận, trong lòng khẽ than nhẹ, anh không phải muốn phát hỏa chứ? Cô có chút lo lắng che trước mặt Chu Đồng. Mạnh TƯởng nghiêm mặt cầm chiếc ô màu đen trong tay, đi về phía cô. Đang lúc Chung Tình định mở miệng ngăn cản Mạnh Tưởng, anh đột nhiên cợt chiếc áo phông trên người, chùm lên đầu cô, “Mặc vào.” Chung Tình ngây ngốc không hiểu, hai mắt nhìn thấy phần thân trần trụi của anh, cơ thể cường tráng đầy những bắp thịt, trong đầu nhất thời thất thần, mặt nóng lên, anh…. Tại sao đột nhiên lại cởi áo?
Chung Tình hất chiếc áo phông trên người ra, thẹn thùng trừng mắt nhìn Mạnh Tưởng, “Anh định làm gì?” Anh cởi trần, lại đưa áo cho cô mặc, anh bệnh chắc?
Mạnh Tưởng trừng mắt, sắc mặt tối tăm, “Mặc áo vào.” Ánh mắt liếc nhanh qua người cô rồi lại quay đi, sắc mắt trầm xuống, trong mắt hiện lên tia khó hiểu.
Chung Tình cảm thấy anh rất kỳ lạ, cúi đầu nhìn xem mình có gì không thích hợp.
……..
Lúc nhìn lên, oanh, mặt Chung Tình đỏ rực. Cô kêu lên sợ hãi rồi ôm lấy ngực, cô….. Cô…… Chiếc váy dài gặp mưa ướt nhẹp, trở nên trong suốt dính vào người cô, cô…. Nội y của cô hiện ra rõ ràng, thậm chí ngay cả những chiếc đăng ten nhỏ cũng nhìn rõ. Chung Tình ôm lấy áo Mạnh Tưởng, vô cùng xấu hổ.
Mạnh Tưởng than nhẹ một tiếng, kéo hai tay cô, nhanh chóng mặc chiếc áo phông lên người cô, che chắn sự xấu hổ của cô. Chung Tình mặt đỏ tai hồng không dám nhìn Mạnh Tưởng, ôm bàn vẽ đứng nguyên tại chỗ.
Mạnh Tưởng quay đầu nhìn Chu Đồng vẫn đứng cạnh cửa, mặt lạnh lùng đi lại. Chung Tình lo lắng khẽ gọi, “Mạnh Tưởng.”
Mạnh Tưởng tới gần Chu Đồng, ghé sát vào tai anh nói nhỏ cái gì đó, hai người đối diện vài giây, sau đó cùng quay lại nhìn Chung Tình. Chu Đồng xấu hổ quay đầu chạy vào trong mưa, Chung Tình lo lắng gọi to, “Mập mạp,” Cô nắm lấy cán ô định lao ra, vừa chạy đến cửa đã bị Mạnh Tưởng ngăn lại, Chung Tình lo lắng nhìn Mạnh Tưởng, “Cậu ấy sẽ cảm mất.” Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn cô không nói, sau đó đột nhiên xoay người kéo cô vào thang máy. Chung Tình quay đầu nhìn về phía Chu Đồng đã chạy, anh vì sau không lấy ô đã rồi đi?
Mạnh Tưởng kéo Chung Tình vào thang máy mới buông cô ra. Trong thang máy chật hẹp, hai người im lặng, Chung Tình cầm ô, ánh mắt không biết nên nhìn ở đâu. Mạnh Tưởng nửa người trên trần trụi dựa vào tường thang máy đối diện cô, nhìn chằm chằm vào cô, cô vì sao không chịu nghe lời anh?
Chung Tình bị anh nhìn đến mức thấy bất an, chỉ có thể nắm chặt cán ô, do dự không biết có nên phá vỡ không khí ngượng ngùng này không, “Sao anh lại tới đây?”
Mạnh Tưởng nhìn cô, thở dài, đi đến bên cạnh, một câu cũng không nói, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô. Chung Tình ngẩn ra, hoàn toàn không thể nhúc nhích, anh…… anh làm sao vậy?
“Tình Tình, đừng làm anh lo lắng nữa.” Mạnh Tưởng nhẹ nhàng đặt khuôn mặt cô vào ngực, cô nhất thời cảm giác được hai má nóng bỏng.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người nhẹ nhàng ôm lấy nhau, không nhúc nhích.
Chung Tình trong lòng bất an buồn bực, anh vì cái gì nói như vậy? Chẳng lẽ lo lắng cô cũng bị cảm? Nghĩ đến mình vừa rồi gần như trần trụi đứng trước mặt hai người con trai, mặt cô nóng bừng lên, về sau không bao giờ mặc cái váy chết tiệt này nữa, nếu ở bên ngoài bị như vậy, cô thật sự không có mặt mũi nào về nhà. Nhưng may mắn là, Chu Đồng là “Chị em tốt”, hẳn sẽ không chú ý đến chuyện này; Mạnh Tưởng, anh….. cũng sẽ không nói linh tinh, chính là nghĩ đến ánh lửa trong mắt anh, khuôn mặt nhỏ của cô lại đỏ bừng lên.
Mạnh Tưởng ôm lấy Chung Tình, nhớ tới tên đầu heo kia, trong lòng bị dấm chua thiêu đốt. Chỉ biết tên đầu lợn chết kia đối với Tình Tình không đơn thuần, Tiểu Tình bị như vậy, hắn không nhắc nhở cô, thậm chí còn nhìn chằm chằm, mặt hồng lên như vậy, chắc chắn trong lòng đang có ý nghĩ xấu xa!
Mạnh Tưởng cúi đầu về phía Chung Tình, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn đỏ bừng, vừa rồi nhất định rất xấu hổ. Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh vừa rồi, váy ướt đẫm như tầng da thịt thứ hai dính sát vào người cô, vòng quanh dáng người cô, bộ ngực tròn trịa bị nội y che khuất hơi phập phồng, eo nhỏ cong cong hình chữ S, đôi chân tinh tế như ẩn như hiện dưới làn váy, khiến anh rung động thiếu chút nữa quên cả hô hấp, nhưng vừa thấy tên đầu heo đứng phía sau cô, ngọn lửa trong anh như bùng lên. Hắn cư nhiên dám nhìn Tình Tình!
Tình Tình, vẻ đẹp của em chỉ có thể để anh thưởng thức!
————————–
Hết chương 1
Chương 11. Ác mộng
Sau việc này, Mạnh Tưởng càng quản chặt Chung Tình, thường xuyên ở trước mặt nhắc nhở cô, Chu Đồng đối với cô nhất định không đơn thuần. Chung Tình mỗi lần đều cười nhạt, Chu Đồng không xấu xa như vậy, cô và Chu Đồng tuyệt đối chỉ là tình bạn thuần khiết.
Khi Chung Tình đem suy nghĩ tiểu nhân của Mạnh Tưởng nói với Chu Đồng, cô cười to ôm lấy Chu Đồng, “Anh ấy vĩnh viễn không thể hiểu được tình bằng hữu của chúng ta, bởi vì anh ấy là đồ nhỏ nhen.” Chu Đồng cười gật gật đầu.
Chu Đồng ôn nhu nhìn Chung Tình, “Anh ấy rất thích cậu.”
Chung Tình ngừng cười trừng mắt liếc anh, “Anh ấy là độc chiếm, cậu hiểu không? Cậu không biết anh ấy từng nói gì đâu. Tình cảm của bố mẹ anh ấy rất tốt, vô cùng vô cùng tốt, tốt đến mức có chút bá đạo. Có lần, anh ấy nói với mình, về sau này cũng muốn đối xử với mình như bố anh ấy đối với mẹ.” Chung Tình mở to đôi mắt đẹp, “Giờ mình mới biết tính độc chiếm của anh ấy là do di truyền!”
Chu Đồng nhẹ nhàng cười, “Cậu vì vậy mà không thích anh ấy?”
“Cũng một phần.” Chung Tình ngẩng đầu, tựa vào vai Chu Đồng, “Tình yêu trong mắt mình không như vậy, nhất định phải giống như trong truyện, đầu tiên sẽ khiến người ta tim đập thình thịch, nhớ mãi không quên, áu đó tình yêu sẽ chậm rãi từ đáy lòng mọc rễ nảy mầm.”
Cô và Mạnh Tưởng thật sự rất quen thuộc, quen đến mức hoàn toàn không có cảm giác xa lạ hay tim đập mạnh. Có cô gái nào không muốn để cho chàng trai mình thích nhìn thấy những mặt tốt đẹp nhất của mình, mà tất cả những điều tốt lẫn xấu của cô đều bị Mạnh Tưởng thấy hết. Có thể nói cô lớn lên dưới mắt anh, từ khi mặc tã đến khi những chiếc răng cửa rụng, cô trong lòng Mạnh Tưởng làm gì còn chút đẹp đẽ nào nữa? Mà cô đối với anh quen thuộc cũng giống như với Tiểu Duệ, anh thích ăn gì, muốn làm gì, cô đều biết, thậm chí giọng nói của anh, cô cũng có thể bắt chước được. Cô thường cảm thấy anh chính là đứa con thứ ba trong gia đình, quen thuộc đến thế làm sao có thể yêu nhau?
Hơn nữa, cô ghét thứ gọi là thanh mai trúc mã, cảm thấy đó đều là bị người lớn áp đặt, bọn họ có lẽ sẽ làm bằng hữu cả đời.
Chu Đồng nghe cô thant hở, ánh mắt trầm tĩnh, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô, “Có lẽ chờ cậu lớn lên, sẽ không còn tin vào nhất kiến chung tình nữa”. Cô nhất định bị ảnh hưởng bởi truyện tranh, luôn hâm mộ nữ nhân vật chính trong truyện gặp được bạch mã hoàng tử, thường ở trước mặt anh ảo tưởng sau này cũng có thể gặp hoàng tử như vậy. Cô thường nói, bạch mã hoàng tử của cô nhất định phải cao, ánh mắt sáng ngời, như chim hạc trong bầy gà (1), tỏa ánh hào quang, khi bắt gặp ánh mắt người ấy, cô nhất định cả người run rẩy, tim đập mạnh, cả người không thể động đậy. Trái tim cô sẽ không báo trước mà rung động, đây là tình yêu mà Chung Tình hướng tới.
Chu Đồng luôn để mặc cô ảo tưởng, bởi vì sau mỗi lần ảo tưởng, cô luôn so sánh với Mạnh Tưởng, nói anh bá đạo thế nào, đáng ghét thế nào. Chu Đồng chỉ mỉm cười chúc cô sớm gặp được bạch mã hoàng tử.
Chu Đồng vẫn lẳng lặng nhìn đôi thanh mai trúc mã không được tự nhiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




