|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thang máy, Mạnh Dịch Nam nhìn con cười khẽ, nhẹ giọng, “Không sao chứ?” Mạnh Tưởng gật mạnh đầu, không có vấn đề. Mạnh Dịch Nam vỗ vỗ vai con trai, lộ ra ánh mắt tán dương.
Đến Chung gia, Chung Bình nhìn Chung Tình trong lòng Mạnh Tưởng, định đón lấy, Mạnh Tưởng lại ôm Chung Tình lùi lại, “Để con ôm cô ấy vào.” Chung Bình nở nụ cười, nghiêng người cho anh đi.
Tiểu Duệ chạy ra khỏi phòng, kêu lên, “Anh Tưởng.” Mạnh Tưởng trừng mắt, khiến cho Tiểu Duệ lập tức im lặng. Mọi người im lặng nhìn Mạnh Tưởng ôm Chung Tình vào phòng. Mấy người lớn nhìn nhau cười, Chung Bình nói, “Xem ra trò giỏi hơn thầy rồi.” Mọi người đều biết Mạnh Dịch Nam đối với Lộ Hiểu Vụ vô cùng độc chiếm, hơn nữa loại độc chiếm này lại vô cùng mạnh, không thể ngờ Mạnh Tưởng cũng không thua kém. “Nó cũng đối với Tiểu Tình như thế.” Mạnh Dịch Nam vỗ vai Chung Bình, “Dù sao chúng ta sớm hay muộn cũng làm thông gia, kệ bọn nó đi, tình cảm tốt là chuyện hay.” Tiêu Tố Tâm cũng gật gật đầu, “Tình cảm của hai đứa trẻ này rất tốt.” Tiểu Duệ nhìn mấy người lớn nói chuyện của anh chị, khẽ cười, “Chẳng phải mọi người chờ không được sao?” Cậu biết bố mẹ đang nói chờ chị và anh Tưởng tốt nghiệp đại học, hai nhà liền đính hôn, sớm công khai bí mật.
Mạnh Tưởng nhẹ nhàng đặt Chung Tình trên giường, cởi áo khoác, giày giúp cô, sau đó kéo chăn đắp cho cô. Anh ngồi bên giường, nhìn cô thật lâu. Tiểu Tình, khi em lớn lên, hãy để anh chăm sóc cho em, sống cùng em mãi mãi. Mạnh Tưởng vuốt nhẹ thái dương tinh tế của cô, thích lẳng lặng nhìn cô, nhìn hàng lông mi hơi nheo lại, như đang có một giấc mộng đẹp. Anh biết mình khát vọng cô, đôi lúc quá mạnh mẽ đến mức làm anh sợ hãi, suy nghĩ Tiểu Tình thuộc về anh luôn không ngừng tra tấn anh. Anh tin mình có thể cho cô những gì tốt nhất, cho nên, anh cũng hy vọng cô chấp nhận thuộc về anh. Anh muốn bảo vệ cô, yêu thương cô.
Chung Tình đột nhiên giật giật trở mình, một tiếng nói mơ hồ, Mạnh Tưởng giật mình, nhìn môi Chung Tình, Chung Tình lại nói, “Mập mạp….. không được lười biếng….” Mạnh Tưởng căng thẳng, ngón tay hơi nắm lại, cô trong mộng nhưng lại mơ về tên heo ngu ngốc kia! Vì sao? Người trong mơ của Tình Tình tại sao không phải là anh!
——————————
Hết chương 8
Chương 9: Ghen
Mập mạp chính là người bạn tốt nhất của Chung Tình – Chu Đồng.
Hai người cùng lớp, lại ngồi cùng bàn, từ tiểu học đến trung học vẫn thế. Chuyện này khiến Mạnh Tưởng vô cùng hâm mộ duyên phận của hai người.
Chung Tình kéo kéo cánh tay Chu Đồng, “Mình có cái này hay lắm.” Chu Đồng hơi liếc mắt về phía thầy giáo trên bục giảng, mới nhìn cô cười, ý hỏi cái gì? Chung Tình cúi người xuống bàn, nhỏ giọng nói, “[Song tinh nhớ">”. Cô rốt cuộc cũng không cần mượn của Điền Tĩnh nữa. Cô bạn ấy có rất nhiều truyệnt ranh, mọi người trong lớp đều mượn của cô ấy. Nhưng cô bạn lại có chút hẹp hòi, vừa đắc ý, lại vừa thúc giục người khác nhanh trả. Chung Tình nếu không phải rất thích [Song tinh nhớ"> sẽ không tìm đến cô ta để mượn. Chu Đồng biết cô rất muốn mua nhưng ở nhà không đồng ý, sao lại đột nhiên để cô mua? “Bố cậu đồng ý à?”
“Không phải, Mạnh Tưởng mua cho mình.” Chung Tình cười hạnh phúc, giờ có thể thoải mái đọc mà không lo người khác thúc giục.
Chu Đồng hạ ánh mắt, “Anh ấy thật hào phóng.” Chỉ cần là Chung Tình thích, Mạnh Tưởng nhất định sẽ làm được, đây gọi là thanh mai trúc mã.
“Mình cũng không muốn lấy không, nên sẽ mua cái gì đó tặng cho anh ấy.” Chung Tình hai mắt sáng lên, “Tan học đi với mình đi.”
Chu Đồng gật gật đầu, liếc mắt thấy thầy giáo nhìn họ đã lâu, vội vã ngồi thẳng lại nghe giảng.
Chưa tan học, Mạnh Tưởng đã tự mình đến.
Ăn qua cơm trưa, Chung Tình và Chu Đồng ngồi trong lớp đọc truyện. Đột nhiên, nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa, “Chung Tình, Tưởng ca ca của cậu đến này.” Chung Tình vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Mạnh Tưởng từ ngoài cửa đi vào, Lâm Lệ vừa gọi cô và những nữ sinh khác đều nhìn chằm chằm vào Mạnh Tưởng, che miệng cười. Chung Tình mặt đỏ lên, liếc mắt nhìn Chu Đồng rồi chạy nhanh ra ngoài.
Mạnh Tưởng vừa nhìn thấy cô, mỉm cười đưa một cuốn vở cho cô, “Vở của em để quên.” Chung Tình vội nhận lấy vở, kéo Mạnh Tưởng xuống dưới tầng. Những học sinh khác cười lớn, “Tưởng ca ca của người ta thật tốt, còn đem vở đến cho.”
Đến một chỗ không người, Chung Tình nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Mạnh Tưởng, “Em đã nói không được đến lớp em mà!” Cô không chịu nổi ánh mắt những người khác nhìn anh. Cái gì là Tưởng ca ca, thật buồn nôn, đã lớn vậy rồi còn thích diễn phim Hàn!
“Anh sợ em cần gấp.” Mạnh Tưởng nhìn cô trừng đôi mắt to, khuôn mặt hồng càng thêm kiều diễm, trong lòng cười khẽ nhưng không biểu hiện ra.
“Em cần dùng gấp sẽ tìm anh để lấy” Chung Tình lườm anh.
“Được, tan học chờ anh. Hôm nay anh không phải học thêm.” Mạnh Tưởng thật ra muốn đến gặp cô, tối qua nghe thấy cô trong giấc mơ còn nghĩ đến Chu Đồng, trong lòng không thoải mái.
“Tối không được, em và Chu Đồng còn có việc.” Chung Tình từ chối, vốn đang nổi nóng, hơn nữa chuyện tặng quà, cô định giấu anh.
Mạnh Tưởng vừa nghe thấy tên Chu Đồng, mày nhăn lại, “Không được, anh tìm em cũng có chuyện.” Tình Tình sao lại không hiểu chứ, anh không thích Chu Đồng, cô có thể đừng lại gần hắn quá như vậy không được sao?
Chung Tình trừng mắt nhìn anh, lại bắt đầu ra lệnh cho cô, hừ, Không nghe lời anh. “Xếp hàng đi, cậu ấy trước.” Nói xong, xoay người đi lên tầng.
Mạnh Tưởng đuổi theo vài bước giữ chặt cô, “Tình Tình, đừng có ở cùng với cậu ta, cậu ta và em không hợp.”
Chung Tình nhíu mắt, ý cười trong suốt, “Nhưng em thích.” Nói xong bỏ tay anh ra đi lên tầng.
Mạnh Tưởng tức giận đá chân vào lan can, Tình Tình ở cạnh Chu Đồng sẽ không còn ngoan nữa!
Chung Tình chạy về lớp học, chợt nghe thấy tiếng cười to. Lâm Lệ ngồi ở chỗ cười trộm, lại liếc về phía cô, “Chung Tình, Tưởng ca ca của cậu một ngày không thấy cậu không được rồi!” Những nữ sinh khác cười vang, “Lâm Lệ, cậu cũng đừng hâm mộ quá, người ta là thanh mai trúc mã, cậu muốn cũng không được đâu.” Lâm Lệ cười khẽ, “Đúng vậy, thật hiếm lạ.”
Chung Tình không để ý đến sự trêu chọc của các bạn, lập tức về chỗ, ngồi xuống đã bỏ vở vào ngăn kéo, nhưng phát ra tiếng động không nhỏ. Chu Đồng nhìn khuôn mặt Chung Tình, tháo tai nghe điện thoại nhét vào tai cô, Chung Tình giương đôi mắt nghi hoặc nhìn anh, Chu Đồng mỉm cười, “Nghe rất êm tai.” Chung Tình nở nụ cười cảm kích, Chu Đồng luôn săn sóc cô như vậy. Chu Đồng tiếp tục cúi đầu đọc sách, Chung Tình nhìn khuôn mặt ôn hòa của anh, lửa giận chậm rãi tắt, cô cũng cầm truyện tiếp tục đọc.
Sau khi tan học, Chung Tình và Chu Đồng lao ra khỏi lớp. Chung Tình sợ Mạnh Tưởng đến lớp tìm cô, nên chạy nhanh thoát thân trước.
Hai người đi xe buýt đến đường dành riêng cho người đi bộ. Chung tình vẫn chưa nghĩ ra sẽ tặng Mạnh Tưởng cái gì, Anh cái gì cũng không thiếu, hàng năm khi sinh nhật anh, cô đều vô cùng đau đầu, không biết tặng cái gì. Hiện giờ, cô lại đau đầu.
Chu Đồng đi cùng cô vào trung tâm mua sắm, thấy Chung Tình vòng vo nửa ngày, vẫn không biết nên mua gì. Chu Đồng đề nghị, cô biết Mạnh Tưởng không thiếu gì, nên đưa cái gì đó đặc biệt. Chu Đồng nhìn cô nói về Mạnh Tưởng một cách quen thuộc, nhẹ nhàng cười, cô mới là người hiểu Mạnh Tưởng nhất.
Họ lại vòng vo một lát, rốt cuộc cũng tìm được món quà vừa ý. Hai người cùng nhau đón xe về nhà.
Chu Đồng đưa Chung Tình đến dưới nhà, giục cô nhanh chóng đi lên. Chung Tình cười vẫy vẫy tay, chạy lên. Không đợi cô vào đến cửa, một bóng người đột nhiên đi ra, Chung Tình chăm chú nhìn lên, Mạnh Tưởng?!
Mạnh Tưởng khuôn mặt tối lại nhìn cô, lại nhìn Chu Đồng phía sau, ánh mắt lạnh lẽo, lướt qua Chung Tình đi lại phía Chu Đồng. Chung Tình sốt ruột gọi, “Mạnh Tưởng.” Vẻ mặt anh thật đáng sợ. Mạnh Tưởng đến trước mặt Chu Đồng, Chu Đồng có chút sợ hãi lùi lai. Mạnh Tưởng cười lạnh một tiếng, cúi người nói bên tai, “Cách xa Chung Tình ra một chút.” Ánh mắt Chu Đồng chợt lóe lên, nhìn chằm chằm vào Mạnh Tưởng, chậm rãi lắc đầu, “Không thể.” Cho dù anh thích Chung Tình, nhưng anh không thể cấm Chung Tình giao lưu với người khác.
Khuôn mặt Mạnh Tưởng lạnh lùng, kéo cổ áo Chu Đồng, kề mặt vào mặt anh, “Tôi không muốn đánh cậu trước mặt Chung Tình.”
Chung Tình chạy lại, kêu lên, chụp lấy tay Mạnh Tưởng, “Anh sao lại khi dễ Chu Đồng?”
Mạnh Tưởng trừng mắt liếc Chu Đồng, mới chuyển sang phía Tình Tình, “Anh chỉ nói đạo lý với cậu ta thôi.”
“Quỷ quái.” Chung Tình liếc mắt nhìn anh, kéo Chu Đồng đi, “Mập mạp, cậu đi đi. Ngày mai đừng có đến muộn nha.” Họ mỗi ngày đều chạy bộ, có lần cô phải chờ đến cả nửa ngày.
Chu Đồng mỉm cười gật gật gật đầu với Chung Tình, “Sẽ không đâu.” Chỉ cần là Tiểu Tình giao cho, anh nhất định sẽ làm được, trước khi đi còn liếc về phía Mạnh Tưởng một cái.
Mạnh Tưởng nhìn hai người nói chuyện thân thiết, trong lòng tức giận.
Chung Tình nhìn Chu Đồng đi xa, mới mang theo gói to bỏ lên nhà. Mạnh Tưởng đi theo sau cô.
Chung Tình không thèm nhìn anh ấn thang máy, Mạnh Tưởng giữ chặt lấy cô, “Tình Tình, em biết anh chờ em bao lâu không?”
Chung Tình cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




