watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8923 Lượt

khi chơi, có thể quang minh chính đại nhìn chằm chằm không cần chuyển mắt vào Tình Tình ở đối diện. Mà lúc này cô đang chăm chú chơi, căn bản không phát hiện đôi mắt anh sáng quắc với bao say đắm.
Tiểu Duệ đứng dậy khỏi máy tính, nhìn thấy anh Tưởng lại đang ngắm chị, bất giác cười trộm. Anh Tưởng không phải đang chơi trò chơi, rõ ràng là mượn cơ hội nhìn lén chị, chị cũng thật là ngốc, tình yêu của anh Tưởng rõ ràng như thế, cô còn luôn giả ngu, đối với anh Tưởng chợt xa chợt gần. Tiểu Duệ ho nhẹ hai tiếng, Mạnh Tưởng nhanh chóng chuyển mắt nhìn sang phía cậu, thấy cậu làm mặt quỷ, Mạnh Tưởng nháy mắt mấy cái ý bảo đừng quấy rầy, Tiểu Duệ thức thời im lặng ra khỏi phòng.
Chung Tình rốt cuộc thắng, hưng phấn kêu to, “Da, anh lại thua rồi, thua cả ba bàn, phạt!” Mạnh Tưởng ra vẻ bất đắc dĩ thở dài, “Hôm nay sao lại đen như vậy?” Kỳ thật trong lòng cười trộm, anh chính là chờ cô phạt. Chung Tình ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo anh lại gần, sự trừng phạt truyền thống của họ chính là cụng trán. Cô rốt cuộc cũng có thể báo thù lần trước.
Mạnhk Tưởng lộ ra vẻ khó xử, “Có thể đổi cách khác không?” Chung Tình chu miệng, “Không được.”. “Đương nhiên không bỏ, ý anh là đổi hình thức phạt, nếu không để anh đưa em cái khác được không?” Anh nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, ánh mắt nghi hoặc, “Đưa cái gì?”
“Tạm thời bí mật.” Mạnh Tưởng cười thần bí.
Chung Tình ngẫm nghĩ, nếu anh muốn làm trốn, cô vẫn có thể tìm anh đòi lại. Không bằng lần này xem anh làm trò gì? “Được”, Chung Tình đồng ý.
Mạnh Tưởng cười vui vẻ, nắm lấy cái mũi nhỏ của cô, “Tình Tình tốt nhất.” Chung Tình đỏ mặt, xoa xoa mũi đau, “Không được kéo mũi em.” Cô đã kháng nghị nhiều lần, nhưng anh vẫn như cũ, thật đáng ghét.
Chung Tình không hề nghĩ bí mật của Mạnh Tưởng lại bất ngờ như vậy. Khi cô nhìn thấy, cô kích động xông lên ôm chặt lấy anh!
Mạnh Tưởng đã lặng lẽ mua trọn bộ [Song tinh nhớ"> đưa cho cô.!
—————————————
Hết chương 7
Chương 8: Khát vọng
Đêm, Chung Tình nói với cả nhà muốn đến nhà Mạnh Tưởng làm bài tập, chạy đến nhà Mạnh Tưởng. Cô định ôm nguyên bộ [Song tinh nhớ"> 19 tập đọc hết. Mạnh Tưởng nhìn cô đọc chăm chú, cũng không quấy rầy, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh đọc sách của mình. Bố của Mạnh Tưởng, Mạnh Dịch Nam gõ cửa đi vào, thấy hai đứa trẻ đang ngồi đọc sách, vừa định lên tiếng, Mạnh Tưởng đã giơ ngón tay, ngăn cản. Mạnh Dịch Nam hiểu ý, đi ra ngoài.
Chung Tình đã hoàn toàn chìm đắm trong câu chuyện, Mạnh Tưởng thì đi pha trà, chuẩn bị đồ ăn vặt mà cô thích. Nhìn miệng cô thản nhiên cười, anh cảm thấy rất vui, có thể ở cùng cô như thế này thật tốt.
Rất nhanh đã mười rưỡi, mẹ Mạnh Tưởng, Lộ Hiểu Vụ đi vào, “Tiểu Tình, mẹ con gọi điện đến.” Chung Tình sốt ruột, kéo áo Mạnh Tưởng, Mạnh Tưởng cười nói với mẹ, “Để con nói chuyện với mẹ nuôi.” Mạnh Tưởng đi ra nói chuyện điện thoại, nói tối nay anh sẽ đưa Tình Tình về nhà. Tiêu Tố Tâm nghe có chút lo lắng, “Tiểu Tình làm gì vậy, sao khuya thế này còn chưa về?” “Cô ấy đang hỏi con một vài đề thi, cũng sắp xong rồi.” Mạnh Tưởng vừa nhìn lên thấy bố anh đang nhìn, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, ông biết anh đang nói dối. Tiêu Tố Tâm nói, “Nếu muộn quá, để Tiểu Tình ngủ lại bên nhà con đi, hai đứa muộn như vậy mà ra đường cũng không an toàn.” “Chuyện đó….” Mạnh Tưởng hơi do dự, che điện thoại nhìn về phía bố, “Mẹ nuôi nói để Tiểu Tình ngủ ở đây, muộn quá về nhà không an toàn.” Miệng anh tuy do dự, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng. Mạch Dịch Nam suy nghĩ một chút, “Không sao, để bố lái xe đưa Tiểu Tình về.” Mạnh Tưởng nghe bố nói, sắc mặt hơi sụp xuống, trừng mắt liếc bố! Mạnh Tưởng nói với mẹ nuôi, “Được rồi, để con hỏi Tiểu Tình, xem ý cô ấy thế nào.” Ngắt điện thoại, Mạnh Tưởng nhăn nhăn mặt nhìn bố, “Nhà chúng ta cũng không phải không có phòng ngủ.” Nói xong hé mắt nhìn vào phòng.
Mạnh Dịch Nam nhìn con một cách kỳ quái, lại nhìn Lộ Hiểu Vụ, “Nó làm sao vậy?”. Lộ Hiểu Vụ vỗ vỗ lên đầu ông, “Đồ ngốc, nó luyến tiếc Tiểu Tình thôi.” Mạnh Dịch Nam bừng tỉnh đại ngộ, con trai đối với Chung Tình có ý, người qua đường đều biết. Ông ôm Hiểu Vụ cười hỏi, “Anh thấy Tưởng Tưởng thích Tiểu Tình như vậy, cho hai đứa đính hôn là vừa.” Lộ Hiểu Vụ lườm ông, “Bọn nó còn nhỏ! Đừng nóng vội, dù sao cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.” Đúng vậy, tất cả mọi người nhận định Mạnh Tưởng và Chung Tình là một đôi trời sinh, sớm hay muộn cũng đến với nhau. Khi Chung Tình vừa sinh ra, Mạnh Tưởng đã vô cùng thích cô em gái nhỏ này. Hơn nữa Tiểu Tình cũng đặc biệt thích quấn quít Mạnh Tưởng, mỗi lần cô khóc, Mạnh Tưởng vừa lên tiếng, cô liền ngừng lại. Bố mẹ hai nhà đều nói hai đứa trẻ là sự phối hợp tuyệt vời.
Mạnh Tưởng bảo Chung Tình không cần về nhà, mẹ nuôi sợ muộn quá không an toàn. Chung Tình vừa nghe, đột nhiên ngẩng đầu khỏi cuốn truyện, nhìn đồng hồ, la hoảng lên, “Đã trễ vậy rồi sao? Anh sao lại không gọi em.” Mạnh Tưởng cười cười, “Anh thấy em đọc nhập thần như vậy, không đành lòng phá rối.” Chung Tình buông truyện, vội vã đứng lên, “Không được, không được, em phải đi về. Không thì bố nhất định sẽ mắng.” Mạnh Tưởng giữ vai cô lại, “Không sao, anh và mẹ em đã nói chuyện rồi, em đêm nay có thể ở lại đây.” Chung Tình kinh ngạc nhìn Mạnh Tưởng, nghĩ nghĩ rồi lắc đầu, “Em muốn về nhà.” Mạnh Tưởng không nghĩ cô sẽ phản đối, sửng sốt vài giây mới nói, “Không sao, phòng cho khách còn quần áo cũ của em.” Anh nghĩ cô lo lắng không có quần áo thay, trước kia cô và Tiểu Duệ đến nhà anh ở vài ngày, để lại quần áo. Chung Tình lắc đầu, “Không phải, em sáng mai có hẹn chạy bộ với Chu Đồng.” Mạnh Tưởng vừa nghe tên Chu Đồng, sắc mặt thay đổi, lại là hắn. “Mấy giờ? Anh gọi em.” Tên đầu heo béo ấy mà chạy được sao? Chung Tình không trả lời, xoay người cầm hai cuốn truyện chưa đọc cất vào túi sách, cô không dám đem truyện về nhà, sợ bố hỏi, đành phải tạm gửi ở nhà Mạnh Tưởng. Cô đi về phía Mạnh Tưởng,, “Không được, Chu Đồng ngày mai tới nhà em cchờ, em phải về.” Nói xong, liền đi ra ngoài.
Mạnh Tưởng nhìn bóng dáng cô, tỏng lòng tính toán, sẽ bao lâu nữa, vị trí của Chu Đồng vượt qua vị trí của anh trong lòng cô? Anh cũng đi ra ngoài, “Anh đưa em về.” Chung Tình nhìn anh mỉm cười gật gật đầu.
Mạnh Tưởng để bố lái xe đưa Chung Tình về, anh cũng đi. Mạnh Dịch Nam nhìn khuôn mặt con trai không chút hờn giận, ánh mắt thắc mắc, Mạnh Tưởng cũng không nói gì. Lộ Hiểu Vụ mỉm cười nhìn Chung Tình, “Tiểu Tình, trễ thế này, hay ở lại đây đi. Sáng mai để mẹ bảo bố nuôi đưa con về được không?” Bà biết con trai muốn giữ Tiểu Tình lại. Chung Tình ngượng ngùng nhìn mẹ nuôi, “Con ngày mai có việc, sợ dậy sớm làm phiền mọi người.” Ánh mắt Chung Tình khẩn cầu nhìn Mạnh Tưởng, chỉ có anh mở miệng, bố nuôi mẹ nuôi sẽ không giữ cô lại. Mạnh Tưởng lòng khẽ than, giục bố, “Bố, không còn sớm nữa.” Mạnh Dịch Nam đành phải dẫn họ xuống tầng.
Chung Tình đọc truyện cả đêm không buồn ngủ, vậy mà vừa lên xe, bắt đầu mệt rã rời. Mí mắt hạ xuống, Mạnh Tưởng nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, dùng tay ôm cô dựa vào vai, nhẹ giọng nói, “Về đến nhà anh gọi em.” Chung Tình gật gật đầu thoải mái dựa vào vai anh, nhắm mắt lại.
Mạnh Tưởng nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, gõ gõ vào lưng ghế dựa của bố. Mạnh Dịch Nam quay đầu nhìn, thấy Mạnh Tưởng ý bảo đóng cửa sổ, ông ấn nút, đóng cửa xe. Mạnh Tưởng dịu dàng nhìn Tình Tình trong lòng, cô khi ngủ cũng đáng yêu như vậy, hai hàng lông mi dày nhắm lại, cái mũi đáng yêu, miệng nhỏ nhắn, khóe miệng hơi cong lên như mỉm cười. Trong ánh đèn đường mờ ảo, cô trông giống một thiên sứ đang bình an ngủ. Thiên sứ của anh đang ngủ yên bình trong vòng tay anh, lòng khẽ dao động, tay bất giác ôm chặt hơn.
Mạnh Dịch Nam nhìn hai người qua gương chiếu hậu, cười nhẹ, con trai và Tình Tình có lẽ đã vượt qua tình cảm anh em bình thường. Nhưng họ không lo lắng, hai đứa trẻ đều hiểu chuyện, sẽ không làm chuyện gì vượt trước tuổi, ngược lại loại tình cảm thanh mai trúc mã sẽ khiến quan hệ giữa hai đứa ngày càng tốt, tương thân tương ái.
Rất nhanh đã đến Chung gia, Mạnh Tưởng lay nhẹ Chung Tình đang ngủ, cô chỉ ưm ưm hai tiếng, rồi lại tiép tục thiếp đi trong lòng anh, căn bản không tỉnh lại. Mạnh Dịch Nam tắt máy xe, đi ra phía sau mở cửa xe, “Để bố ôm Tiểu Tình lên.” Mạnh Tưởng nhìn bố, “Con làm là được rồi.” Mạnh Dịch Nam nhìn ánh mắt kiên định của con, cười cười vẻ hiểu biết, tính độc chiếm của Mạnh Tưởng rất mạnh. Mạnh Dịch Nam mở cửa xe cho Mạnh Tưởng ôm Tiểu Tình xuống xe, anh cẩn thận ôm Chung Tình xuống, Mạnh Dịch Nam khóa cửa xe, đi đến phía trước ấn thang máy.
Mạnh Tưởng ôm chặt Chung Tình, khi còn nhỏ đã ôm cô không biết bao nhiêu lần, cảm giác có cô trong ngực vẫn còn rõ ràng. Từ khi Chung Tình mười lăm tuổi trở về trước, ngoài Tiêu Tố Tâm, người ôm cô nhiều nhất có lẽ là Mạnh Tưởng. Anh nhớ khi Chung Tình còn chưa biết nói, mỗi khi ôm cô, cô sẽ kêu oa oa, nhào vào cắn mặt anh, giống như coi anh là một viên kẹo ngon. Sau này, Tiêu Tố Tâm nói cho anh biết, cái này cho thấy Chung Tình thíchh anh. Mạnh Tưởng càng thích ôm Chung Tình, anh thích tiểu thiên sứ đáng yêu này.
Vào

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT