watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8942 Lượt

“Không quen ở khách sạn.” Mạnh Tưởng làm bộ nhìn xung quanh tìm người, cố gắng áp chế sự chua xót trong lòng. Chu Minh buông tay, đón hành lý trong tay cô, “Đi thôi, xe ở ngoài.”
Chung Tình khẽ gật đầu, sau đó nhìn Mạnh Tưởng, “Anh…. Khách hàng vẫn chưa đến sao?” Mạnh Tưởng quét mắt một vòng, lắc đầu, “Anh chờ chút nữa.”
Chung Tình xin lỗi, “Bọn em đi trước.” Mạnh Tưởng khách khí nói tạm biệt. Chung Tình và Chu Minh cùng rời đi.
Mạnh Tưởng chăm chú nhìn bóng dáng hai người, thật lâu sau vẫn không dời bước, tâm tình phức tạp. Anh đợi cô suốt ba ngày, chỉ để nhìn cô cùng một người khác rời đi. Cô vĩnh viễn không biết anh chờ đợi, cũng không biết anh lo lắng. Khi cô rời đi không báo cho anh biết, khi trở về cũng chỉ báo cho Chu Minh, anh đối với cô mà nói, vĩnh viễn đều chỉ là một người dư thừa, thậm chí là một người có cũng được, không có cũng không sao.
Mạnh Tưởng đứng ở sân bay một lúc lâu, nhìn họ đi qua cửa kính, sau đó lên một chiếc xe ở ven đường. Anh vẫn đứng thẳng ở đó, hành khách một người lại một người đi qua anh, đều quay đầu lại nhìn anh bằng ánh mắt quái dị. Mạnh Tưởng không có chút cảm giác, chỉ yên lặng đứng. Thật lâu sau, trong sân bay đã thưa người, anh mới nặng nề đi ra ngoài.
Mạnh Tưởng vô lực mở cửa xe, ngồi vào trong, chậm chạp chưa khởi động xe. Anh trừng mắt nhìn về khoảng đất trống bên ngoài, trong lòng bi thương, anh vì sao lại tới đây? Khi nào mới chịu tỉnh lại? Thế giới của cô cho tới bây giờ chưa từng có chỗ cho anh, thậm chí lén lút làm một người bạn cũng chỉ là một hy vọng xa vời.
Anh nặng nề thở dài, nhắm chặt mắt, thì ra cứ cho rằng mình đủ kiên cường, có thể thừa nhận nỗi đau, nhưng mà, khi trơ mắt nhìn cô rời đi cùng một người đàn ông khác, vẫn cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt, vì sao, vì sao cô luôn không quay đầu lại, luôn lựa chọn rời đi?
Anh tựa đầu vào cửa nhìn ra ngoài, nhắm mắt thật chặt, bức dòng nhiệt trong mắt quay ngược trở lại, chỉ để cảm nhận sự đau đớn trong trái tim chậm rãi quay trở lại. Ngực như bị một vật gì đó đè chặt, cảm giác khó chịu không ngừng dâng lên, anh buộc chính mình nuốt xuống, muốn áp chế cảm giác khó chịu này. Nhưng mà, càng cưỡng chế, sự khó chịu càng mãnh liệt, anh cảm thấy dạ dày bắt đầu đau, cơn đau làm anh thoáng run lên. Anh vội lấy đưa tay vào túi quần lấy thuốc, lại nhận ra lọ thuốc đã trống không, anh nắm chặt tay, cố gắng hít sâu, rồi chậm rãi thở ra.
Anh cố nén đau, khởi động xe, đi vào thành phố mua thuốc.
—————————–
Hết chương 35
Chương 36: Tai nạn giao thông
.
Chung Tình chăm chú nhìn về phía trước, Chu Minh lái xe bên cạnh.
Chu Minh liếc mắt nhìn gương mặt trắng bệch của cô, “Mệt lắm à?”
Chung Tình khẽ cười, “Không sao.”
“Ăn cơm chưa?” Chu Minh lại nhìn về trước.
“Có ăn trên máy bay.” Chung Tình cảm thấy rất mệt, trong đầu vẫn còn rung động vì gặp Mạnh Tưởng. Thật sự ngoài ý muốn, anh cũng đến sây bay, nhớ tới một giấc mơ trên máy bay, trái tim rối loạn, cô mơ thấy Mạnh Tưởng sẽ đến đón cô.
Chu Minh thấy cô hơi giật mình, ánh mắt chợt lóe, chậm rãi mở miệng, “Mạnh Tưởng cũng đến đón em?”
Trái tim Chung Tình run lên, hô hấp có chút dồn dập, nhưng nhanh chóng bị cô áp chế, khẽ mỉm cười, “Không phải, anh ấy đến đón một khách hàng.” Vừa nói cô vừa khẽ liếc mắt nhìn Chu Minh, vì sao ngay cả mình nghe cũng cảm thấy có chút chột dạ?
Chu Minh à một tiếng, âm thanh hơi dài, lại có chút đăm chiêu.
Chung Tình trấn định lại trái tim vừa bị rối loạn, vuốt tóc ra sau, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, mưa bụi nghiêng nghiêng, khiến hình ảnh phản chiếu của cô cũng trở nên xiêu vẹo.
Chu Minh liếc mắt nhìn cô, không nói gì. Chu Minh biết, nếu anh không gọi điện cho Chung Tình, cô cũng sẽ không cho anh biết cô đi công tác. Mà vừa rồi, cô tự nhiên ôm lấy cánh tay anh, khoảnh khắc ấy khiến tim anh nhảy lên, còn cố ý nhìn Mạnh Tưởng. Anh không ngốc, Mạnh Tưởng xuất hiện không phải là ngẫu nhiên. Anh ta nhìn Chung Tình bằng ánh mắt thâm tình nóng bỏng như vậy, nhưng lại ngụy trang bằng một khuôn mặt lạnh nhạt, tất cả anh đều thấy, người đàn ông này có ý với Chung Tình. Còn Chung Tình thì sao?
Có khi, Chu Minh cũng không hiểu được cô. Chung Tình trước mặt anh luôn thản nhiên, không cự tuyệt cũng không phản đối, nhưng anh lại cảm thấy giữa họ có một khoảng cách không thể rút ngắn. Giống như bây giờ, ánh mắt cô xa vắng, có chút trống rỗng, khiến người ta vừa nhìn đã biết tâm hồn cô đang đặt ở một nơi rất xa. Chu Minh thật sự không thích vẻ mặt này của cô, giống như anh ở bên cạnh mà như trong suốt, anh thích vẻ mặt cô giống như những người phụ nữ khác đã từng đến bên anh, có ánh mắt chăm chú chờ đợi.
“Cuối tuần có rảnh không?” Chu Minh trầm giọng hỏi.
“Dạ?” Chung Tình hoàn hồn nhìn anh.
“Chọn một ngày đi gặp bố mẹ em.” Giọng anh bình tĩnh như thường, nhưng khi vào tai cô lại giống như sóng trào. Chung Tình mở miệng, nhưng không biết đáp lại thế nào.
“Sao vậy? Em không muốn sao?” Giọng anh hơi cao, nhướn mày nhìn cô.
Chung Tình nuốt nuốt nước bọt, nở nụ cười gượng gập, lắc đầu, “Em chỉ là…. Chỉ là cảm thấy hơi sớm.” Họ mới quen biết hai tháng, số lần gặp nhau chưa đến mười lần. Đột nhiên nói muốn gặp mặt bố mẹ cô, có chút…. Chưa chuẩn bị tư tưởng.
Khóe miệng Chu Minh nâng lên, cầm bàn tay cô đặt trên đùi trái, “Chung Tình, anh là một người thực tế, không muốn lãng phí thời gian.” Chung Tình bị anh nhìn, cảm thấy sợ hãi, bàn tay nóng rực khiến cô theo bản năng muốn rút ra, nhưng lực của anh rất mạnh, không cho cô rút.
Cô không chịu nổi nhìn về phía trước, thấy đèn vàng, vội vã nhắc anh, Chu Minh nhìn về phía trước, đạp phanh, xe chậm rãi dừng lại. Chung Tình không dấu vết rút tay lại, không đặt lên đùi nữa, mà nắm lấy cổ tay phải.
Xe dừng trên đường, Chu Minh nhìn về phía cô, “Tối thứ ba được không?” Tuy là câu hỏi, nhưng khẩu khí giống như mệnh lệnh.
Chung Tình do dự vài giây, nâng mắt chống lại ánh mắt chờ đợi của anh, cô cảm thấy anh không phải chờ cô đồng ý, mà là nói cho cô biết quyết định của anh. Chung Tình gật gật đầu.
Chu Minh nhìn cô, vừa lòng nở nụ cười, “Họ thích gì?”
“Gì cũng được.” Nếu họ thích anh, cái gì cũng tốt, Chung Tình phiền lòng nghĩ sẽ phải nói với bố mẹ như thế nào.
Chu Minh rõ ràng tâm tình tốt hơn, trên mặt lộ ra nụ cười, không ngừng nhìn cô hỏi, “Bố em hút thuốc chứ? Rượu thì sao?”
Chung Tình chỉ gật đầu.
“Vậy thì tốt, anh uống rượu với ông ấy, ông nhất định sẽ cao hứng.” Chu Minh nhìn phía trước, ngón tay nắm tay lái không tự chủ gõ nhẹ, Chung Tình nhìn, chỉ có thể mỉm cười.
Đèn xanh sáng, Chu Minh khởi động xe, tăng tốc.
Đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng động lớn, từ xa đến gần, âm thanh càng lúc càng vang. Chu Minh và Chung Tình đều không tự chủ quay đầu nhìn, ánh đèn lóe lên. Chung Tình hoảng sợ, ngồi sát vào ghế, Chu Minh căng thẳng, trừng mắt nhìn hai chiếc xe ở phía xa.
Hai thanh niên trẻ tuổi phóng xe máy với tốc độ cao trên đường, giữa đường đông người vẫn không ngừng gia tăng tốc độ, tiếng xe máy rít gào, khói mù mịt bay ra từ ống xả, phiêu tán trong làn mưa bụi.
“Muốn chết sao.” Chu Minh hung hăng nói một câu, an ủi Chung Tình mặt đang trắng bệch, “Không sao đâu.”
Chu Minh còn chưa nói xong, phía trước đột nhiên vang lên tiếng phanh gấp. Chung Tình chỉ thấy trước mặt có vô số ánh sáng lóe lên, bên tai vang lên tiếng rống phẫn nộ của Chu Minh, “Chết tiệt!”, lốp xe ma sát với mặt đường tạot hành âm thanh chói tai, cả người cô bắt đầu đảo quanh theo xe, giống như bị ném vào không trung. Khi Chung Tình thấy rõ lại, mở mắt nhìn qua kính xe, thấy một chiếc xe máy đang lao về phía mình, cô chỉ có thể liều mạng nhắm mắt, kêu lên sợ hãi.
Ầm! Tiếng va chạm dường như khiến trái tim cô ngừng lại, cả người bị một thứ gì đó nặng nề đè xuống, hô hấp cũng khó khăn, đầu đập vào ghế, trong đầu nhất thời trống rỗng, dường như nghe thấy tiếng tử thần.
***
Chung Tình bị sự đau đớn làm tỉnh lại, cả người bị đè chặt, đau đến mức cô muốn thét lên. Khi ý thức mơ hồ rõ ràng, cô mở hai mắt mờ mịt, nhìn thấy Chu Minh đang ôm chặt lấy mình, ý thức chậm rãi chuyển động. Chu Minh! Cô muốn gọi anh, nhưng cổ họng khô nóng như giếng nước cạn, không thể phát ra tiếng.
Cô cử động thân thể bị anh đè chặt, ngón tay chỉ có thể chạm vào quần áo anh, nhưng lại không thể động đậy. Anh dùng cơ thể mình đè chặt cô xuống ghế, mà đè lên người anh lại là một chiếc xe đã biến hình, ở bên ngoài còn một chiếc xe khác cũng đã không thể nhận ra hình dạng.
Chung Tình cố gắng hoạt động tay trái, nghe thấy bên ngoài có những tiếng động không ngừng vang lên, tiếng khóc, tiếng la…. Cô liều mạng nuốt nước miếng, rốt cuộc cũng phát ra được tiếng, “Chu Minh, Chu Minh.” Chu Minh vẫn không nhúc nhích, Chung Tình bị sự im lặng này làm cho sợ hãi. Cô cố gắng nhìn mặt Chu Minh, nhưng đầu anh gục trên sườn cô, không hề cử động. Đột nhiên, một dòng nước nóng chảy xuống người cô, trái tim cô như nghẹt lại, không được, không được…. Chu Minh, không thể có chuyện xảy ra với anh được, không được! Anh nhất định đã bị thương.
Cô cố gắng ngăn chặn sự kinh hoàng trong lòng, cố gắng ôm lấy người Chu Minh, sờ soạng trong túi âu phục của anh, lấy điện thoại di động. cô dùng sức rút tay, bấm 120, khi tiếng chuông

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT