watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8944 Lượt

vang lên, trong lòng cô dường như thả lỏng đôi chút, được rồi, cô kích động nghẹn ngào. Chu Minh, anh cố chịu đựng!
Cô khàn giọng nói, trung tâm cấp cứu 120 cũng nhận được điện thoại khẩn cấp, hỏi han một chút tình trạng của cô, bác sĩ nói cô không được cử động, xe cứu thương lập tức sẽ đến.
Chung Tình gật đầu khóc, trong lòng điên cuồng gào thét, nhanh lên, nhanh lên. Cô rốt cuộc thừa nhận không thể nhìn người khác chết trước mặt mình, xin hãy nhanh lên!
Chung Tình lại một lần nữa gọi tên Chu Minh, nhưng anh vẫn thủy chung không đáp lại, sự yên lặng đáng sợ trở thành sự dày vò, trước mắt cô đã trở nên mơ hồ, Chu Minh, đừng ngủ, đứng lên trả lời em đi, trả lời em đi.
Khi trong lòng cô sắp bị sự tra tấn dày vò, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng còi xe của 120, từ xa đến gần. Lần đầu tiên, cô cảm thấy âm thanh khẩn trương ấy thật dễ nghe, nước mắt cô lại trào ra, Chu Minh, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Chung Tình nhanh chóng nhìn thấy những bộ áo trắng xuất hiện, họ cùng cảnh sát dùng công cụ chuyên dụng cẩn thận nâng Chu Minh ra ngoài, sau đó đến lượt cô. Khi cô được ôm ra khỏi xe, cô quay đầu nhìn về phía những chiếc xe bị tàn phá, mới ý thức được tai nạn xe lần này thảm thiết thế nào, hai chiếc xe máy đụng vào nhau, những thanh sắt biến hình biến dạng, vô cùng đáng sợ.
Chung Tình không ngừng nói với bác sĩ, “Đầu anh ấy chảy máu, cứu anh ấy, xin hãy cứu anh ấy.” Bác sĩ đỡ cô lên xe cứu thương. Xe gào thét rời đi.
Trên đường, bác sĩ kiểm tra đơn giản cho cô, phát hiện cô ngoài việc bị trầy da, cũng không có gì đáng lo ngại, nhưng sợ va chạm làm não bị chấn động, yêu cầu cô tiến hành kiểm tra lại. Chung Tình van xin bác sĩ cứu Chu Minh, cô không sao.
Thương tích của Chu Minh nghiêm trọng hơn cô rất nhiều, bác sĩ đã khẩn cấp xử lý vết thương cho anh, băng bó cầm máu, rồi sử dụng máy móc để theo dõi tình trạng cơ thể anh. Ngoài vết thương ở gáy, trên vai anh cũng bị thương nặng. Chung Tình nắm chặt tay anh, nhìn vệt máu loang lổ trên mặt anh, cô khổ sở khó thở. Cô biết, trong thời khắc nguy cấp ấy, chính Chu Minh gục xuống người cô, khiến anh bị thương. Nếu không, xét theo góc độ va chạm, cô mới là người bị thương nặng.
Chung Tình nắm chặt tay, thì thào cầu nguyện cho Chu Minh.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, bác sĩ lập tức kiểm tra cho Chu Minh, cô được y tá giúp đỡ đến phòng xử lý vết thương. Sau đó, cô nhìn các bác sĩ, y tá bận rộn, nghe họ nói chuyện với nhau, mới biết mình đã trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Thì ra, hai chiếc xe máy khi phóng ngang qua xe Chu Minh, ở góc rẽ không nhìn thấymột chiếc oto Buick đang đi ngang qua. Hai chiếc xe đụng vào nhau, bắn ra giữa đường. Chiếc xe máy phía sau vì phanh gấp, lại đánh tay lái chuyển hướng, cả người và xe xoay tròn đâm vào rào chắn. Chu Minh vì tránh chiếc Buick, bẻ lái sang phải, bị một chiếc xe tải từ phía sau lao lên, hai xe đâm sầm vào nhau.
Nghe y tá nói, vụ tai nạn giao thông này thương vong rất nghiêm trọng, hai người lái xe máy thì một người chết một người trọng thương, lái xe Buick và Chu Minh đều đang cấp cứu, lái xe xe tải chỉ bị thương nhẹ. Mà Chung Tình rất may mắn, bị va chạm với xe tải mà không hề bị thương.
Chung Tình ngây ngốc để mặc bác sĩ dùng băng gạc băng vết thương cho mình, trong lòng chỉ nghĩ về Chu Minh, anh chảy nhiều máu như vậy, liệu có nguy hiểm không? Cô không dám nghĩ tiếp, chỉ cần nghĩ đến sự yên lặng đáng sợ ấy, cô lại cảm thấy vô cùng bất lực, sợ hãi.
Cô sau khi được bôi thuóc, ngồi yên lặng ngoài cửa phòng cấp cứu. Cảnh sát đến lấy lời khai, cô kể lại tất cả những gì cô biết. Cảnh sát yêu cầu cô ngày mai đến sở cảnh sát lấy thủ tục xe, hỏi cô đã báo cho người nhà chưa? Chung Tình giật mình nhận ra, vừa nãy vì lo lắng cho Chu Minh, cô đã quên báo cho mọi người ở nhà. Tưởng tượng đến phản ứng của mọi người lúc biết chuyện, cô sợ làm người

nhà lo lắng, nên không dám nói gì. Cảnh sát giải thích một số điểm, rồi rời đi.
Chung Tình ngồi trước cửa phòng cấp cứu, lo lắng đợi Chu Minh ra. Trong đầu vẫn hỗn loạn, giống như tiếng gào khóc vẫn chờn vờn bên tai, cô nắm chặt hai tay cầu nguyện. Vô số những hình ảnh như những mảnh kính vỡ vụn, cô chỉ nhớ ánh đèn sáng chói mắt và thứ chất lỏng màu đỏ chảy ra, trái tim run rẩy.
Đột nhiên có tiếng kêu to, khiến Chung Tình sợ đến mức cả người run lên, cô vội vã xoay đầu lại. Mạnh Tưởng! Chung Tình sợ ngây người, trừng mắt nhìn bóng người ấy, trong khoảng thời gian ngắn cảm thấy mình nhất định là vì quá lo lắng mà sinh ra ảo giác.
Nhưng bóng người ấy lại từng chút từng chút đi lại phía cô, tầm mắt tối sầm lại, cô cảm thấy cả người bị vây lại. Anh ôm chặt lấy cô!
Hô hấp của Chung Tình trở nên hỗn loạn, trong đầu trống rỗng, cơ thể bị hai cánh tay ôm chặt, cảm giác có chút đau khiến cô nhận ra đây là sự thật, là anh. Sự chua xót dâng lên chóp mũi, anh biến mất trong sương mù, cô chỉ có thể ngửi được mùi hương nồng đậm mà quen thuộc, thật sự là Mạnh Tưởng.
“Tình Tình, em không sao chứ?” Giọng nói vội vàng lặp đi lặp lại bên tai, khiến trái tim đang căng thẳng như tìm lại được nhịp đập, sự lo lắng và sợ hãi đều trở thành nước mắt, cô thất thanh òa khóc.
Mạnh Tưởng đau lòng vỗ về lưng cô, nhẹ nhàng an ủi, “Đừng khóc, đừng khóc, không sao đâu, đừng sợ.” Một lúc lâu sau, Mạnh Tưởng mới tách ra một chút, dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô, “Em không sao chứ?”
Chung Tình ngước cặp mắt mơ hồ nhìn anh, “Anh sao lại ở đây?” Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, sự yếu đuối trong lòng cô lại trỗi dậy, anh… Anh đến đây.
“Anh đi ngang qua đấy, nhìn thấy cảnh sát giao thông. Không biết tại sao, đột nhiên thấy bất an, nên lại xem một chút, lại nhìn thấy xe Chu Minh.” Khi anh nhìn họ rời đi, đã nhìn rất lâu cái biển số xe ấy. Lúc anh nhìn thấy dãy số trên biển số xe bẹp nát, trái tim anh như ngừng đập, là xe Chu Mminh. Anh bối rối gọi vào di động cho Chung Tình, nhưng không có người nhận. Anh vội hỏi cảnh sát, hỏi xem người trên xe thế nào? Cảnh sát nói đã đưa đến bệnh viện, anh liền vội vàng chạy tới đây.
Khi nhìn thấy Chung Tình, anh mới cảm thấy thở ra một chút, may mà cô không sao!
Chung Tình khổ sở nhìn về phía phòng cấp cứu, “Em không sao, nhờ Chu Minh cứu.” Khi nghĩ đến khuôn mặt đầy máu của Chu Minh, trái tim trở nên vô cùng khó chịu. “Anh ấy vì bảo vệ em mà bị thương.” Giọng nói trở nên nghẹn ngào.
Mạnh Tưởng khẽ ôm cô an ủi, “Anh ấy sẽ không sao, đừng nghĩ nhiều nữa.” Cho đến khi ôm cô vào ngực, anh mới cảm giác được một chút yên tâm, cô tuyệt đối không thê xảy ra chuyện.
———————–
Hết chương 36
Chương 37: Để ý
.
Cửa phòng cấp cứu nhanh chóng mở ra.
Chung Tình và Mạnh Tưởng chạy lại, nnhìn Chu Minh nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt, băng bó đầy người, Chung Tình lại cảm thấy chua xót. Mạnh Tưởng kéo bác sĩ sang một bên để hỏi tình hình, bác sĩ giương mắt nhìn, “Anh là người nhà bệnh nhân à?” Chung Tình vội nói, “Tôi là bạn gái anh ấy.” Ánh mắt Mạnh Tưởng tối lại, không nói gì.
May mà bác sĩ nói Chu Minh không có gì nguy hiểm, đầu và vai chỉ có bị ngoạt hương, họ đã xử lý. Nhưng va chạm mạnh làm ảnh hưởng đến gáy, bác sĩ đề nghị nằm viện theo dõi vài ngày, sợ não bị tổn thương. Những thương tích khác không nghiêm trọng lắm.
Chung Tình nghe bác sĩ nói, nhớ tới lúc nãy Chu Minh chảy máu đầm đìa, vẫn lo lắng, “Nhưng lúc nãy anh ấy chảy rất nhiều máu.” Bác sĩ khẽ gật đầu, “Đó là do mảnh thủy tinh cứa vào da đầu, cũng không đâm sâu lắm.” Chung Tình nghe bác sĩ nói, mới thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, thương thế không nặng.
Bác sĩ báo cho Chung Tình đi làm thủ tục nhập viện, Mạnh Tưởng để Chung Tình ở bên cạnh Chu Minh, còn mình đi xử lý mọi việc, nói xong đi xuống lầu với bác sĩ.
Chung Tình vào phòng bệnh của Chu Minh, nhìn anh vẫn hôn mê trên giường, cô lo lắng hỏi y tá, sao anh chưa tỉnh? Y tá giải thích, đó là do vẫn còn thuốc mê, hết rồi thì sẽ tỉnh.
Chung Tình ngồi bên giường lẳng lặng nhìn Chu Minh, Mạnh Tưởng làm thủ tục xong đi lên, đến bên cạnh cô. “Em về nhà nghỉ ngơi đi, để anh ở lại chăm sóc anh ấy.” Nhìn khóe mắt Chung Tình đã chuyển thành màu đen, Mạnh Tưởng đau lòng ấn vai cô, cô nhất định cũng đã rất hoảng sợ.
Chung Tình lắc đầu, “Em ở lại chăm sóc anh ấy.” Sau đó như nhớ tới chuyện gì, nói với Mạnh Tưởng, “Mạnh Tưởng, em không muốn cho mọi người trong nhà biết, anh…. Đừng nói với họ, em sợ họ lo lắng.” Mạnh Tưởng nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, trái tim nhói đau, nhưng vừa thấy ánh mắt cầu xin của cô, chỉ có thể gật đầu.
“Bố nuôi biết đêm nay em về, em nói với họ thế nào bây giờ?” Mạnh Tưởng chợt nhớ Chung Bình biết đêm nay Chung Tình về.
Chung Tình nghĩ nghĩ, “Lát nữa em nói với họ, em sẽ ở lại thành phố S thêm hai ngày nữa.” Mạnh Tưởng than nhẹ trong lòng, cô luôn như vậy, tự mình hứng chịu bi thương đau khỏ, một mình chịu đựng. Anh nhẹ giọng hỏi, “Hành lý của em đâu?”
“Ở cục cảnh sát, cảnh sát nói ngày mai đến làm thủ tục lấy xe.” Chung Tình nói xong lại nhìn Chu Minh trên giường.
Đột nhiên, mí mắt Chu Minh giật giật, chậm rãi mở ra.
Chung Tình vội vã chạy lại, vui mừng gọi nhỏ, “Chu Minh, anh tỉnh rồi?”
Chu Minh mở to hai mắt một lúc lâu, mới chậm rãi mỉm cười, “Em không sao chứ?” Chung Tình vội vàng gật gật đầu, “Em không sao hết.”

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT