|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đặc biệt của chiếc đồng hồ này là nó không có kim giây, còn mỗi một kim phút đều có một hoa văn hình tim đang đập.
Thấy phản ứng của cô vô cùng bình tĩnh, An Nặc Hàn hói: “Không thích à?”
“Không phải.” Anh tặng cái gì cô cũng đều thích, cho dù có là quà tặng bình thường thế nào đi chăng nữa.
An Nặc Hàn đưa tay đến cổ tay áo sơ mi, cởi bỏ nút tay áo. “Anh…”
“Nến sắp tắt rồi, mau thổi đi thôi.” Mọi người giục nói.
Mạt Mạt nhắm mắt lại, hay tay tạo thành hình chữ thập chắp trước ngực, trong lòng thốt ra nguyện vọng như trong sinh nhật hàng năm của cô. “Con hy vọng lớn nhanh một chút.”
Sau đó, nhắm chuẩn những ngọn nến, thổi một hơi…
Cô đã trải ngày sinh nhật mười lăm tuổi trong sự chúc mừng ngọt ngào nhất như thế.
…
Buổi chiều hôm sau, An Nặc Hàn ngồi trước máy tính nghiên cứu mấy câu văn khó hiểu. Mạt Mạt nằm nhoài trên bàn học của anh, cẩn thận bỏ tấm ảnh được chụp trong bữa cơm sinh nhật vào quyển album. Trong bức ảnh chụp, An Nhặc Hàn hôn nhẹ lên trán cô, đôi môi…
Mạt Mạt lén nâng mắt, nhìn về phía môi anh, nụ hôn hôm qua lại quay về, sống lại trong đầu cô, trái tim cô bỗng nhiên đập gia tốc, mạch máu có chút co lại, đau đớn.
An Nặc Hàn quan sang nhìn cô đang đờ đẫn. “Có chuyện gì muốn nói sao?”
“Hả?” Cô sờ khóe miệng, may mà không có nước miếng chảy xuống. “Ngày mai anh lại phải đi à?”
Vẻ mặt của anh hơi khó xử. “Anh còn có việc, không thể lần lữa thêm nữa.”
“À!”
Thấy vẻ mặt cô không muốn, An Nặc Hàn xoa xoa mặt cô. “Không nỡ để anh đi hả?”
“Vâng!”
“Anh sẽ trở về sớm thôi…”
“Khi nào?”
“Đinh! Đinh! Đinh!” Máy tính vang vang lên một âm báo nhắc nhở có thư.
An Nặc Hàn tiện hay ấn vào phím nhận, bức thư tự động mở ra, trên màn hình máy tinh xuất hiện một bức ảnh, cô tò mò đến gần nhìn.
Mạt mạt thật hy vọng bản thân là một người mù, như vậy có thể không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, đáng tiếc cô không phải…
Cô thấy rõ cảnh tượng trên tấm ảnh, An Nặc Hàn và một cô gái ngồi bên nhau trên một chiếc ghế trong vườn hoa, cô ấy dựa vào người anh…
Cô còn chưa kịp thấy rõ, An Nặc Hàn đã nhanh chóng đóng lại, thấp giọng rủa một tiếng: “Fuck!”
Anh lại chửi bậy, có thể thấy được tức giận bao nhiêu.
Mạt Mạt cười cười, rồi lại cười cười.
Không có nước mắt, cũng không có đau lòng, đáy lòng cô cực kỳ bình lặng, bình lặng tựa như đã chết vậy…
“Cô ấy là đàn em của anh, bọn anh không có gì hết, chỉ là quan hệ bạn bè bình thường thôi.” An Nặc Hàn giải thích với cô.
“Ừ, em biết, em sẽ không hiểu lầm.”
Cô đương nhiên sẽ không hiểu lầm, cô tuy nhỏ, nhưng cô cũng không ngu ngốc. Một nam một nữ trong vườn hoa dựa sát vào nhau như thế, không phải là nói yêu đương thì chẳng lẽ là thảo luận chuyện học tập?
Anh còn muốn giải thích thêm, điện thoại di động bỗng reo.
Anh tiếp điện thoại, hét to: “Cậu làm cái gì?”
Trong điện thoại truyền đến tiếng cười của một chàng trai: “Không liên quan đến tôi, có người lan truyền nó trên mạng đấy! Tôi có lòng chuyển cho cậu xem thôi!”
Trên mặt An Nặc Hàn chỉ có tức giận. “Không phải tôi đã từng nói với cậu đừng nhiều chuyện à, cậu…”
Người trong điện thoại vẫn dửng dưng như không. “Ha ha? Lúc này nhân chứng vật chứng đểu đủ cả, xem cậu chối cãi đường nào! Người ta ở bên cậu không danh không phận lâu như vậy, cậu cũng thật là…”
An Nặc Hàn che điện thoại, đi vào trong phòng đọc sách, đóng cửa lại.
Mạt Mạt do dự một chút, lại mở hòm thư của anh ra, bấm mở bức ảnh.
Lúc này đây, cô xem rất cẩn thận.
Trong vườn hoa vắng vẻ, An Nặc Hàn và một cô gái ngồi trên ghế. Cô gái rất đẹp, là loại đẹp của tri thức, nhã nhặn, cô ấy đang nhắm mắt tựa trên vai An Nặc Hàn, bên má vẫn còn đọng nước mắt chưa khô. Trong tay anh cầm chiếc áo màu xanh vừa mới cởi, định khoác lên vai cô ấy.
Không thể nghi ngờ đó là biểu lộ sự săn sóc và yêu thương.
Mạt Mạt đóng lại bức ảnh, phát hiện trong hòm thư đến có rất ít thư, đều là những thông tin quan trọng. Cô di chuột đến thùng rác, nhấn một cái.
Thùng rác của anh có rất nhiều thư cá nhân, trong đó thư từ “Thâm Nhã” là nhiều nhất.
Mạt Mạt mở bức thư gần đây nhất, một đoạn chữ màu tím nhạt hiện lên trên màn hình máy tính.
“An, em thật sự đã từng thử quên anh, nhưng khi em càng muốn quên, nụ cười của anh, giọng nói của anh lại càng rõ nét… Để em ở cạnh anh được không? Em sẵn lòng đợi anh, cho dù bao lâu đi chăng nữa…”
Mạt Mạt đóng bức thư lại, nằm sấp trên bàn, vùi đầu vào khuỷu tay.
Thảo nào dạo này anh lạnh nhạt với cô như vậy, không phải anh vội tốt nghiệp, mà là… Anh lại yêu một cô gái khác.
Cái chữ “lại” làm cô có chút lạnh, lạnh giống hồi chín tuổi ăn sạch năm ly kem.
Anh không còn yêu Vi, bởi vì Vi không có tâm hồn đáng để anh yêu. Anh cũng không yêu cô, bởi vì cô không có cơ thể để anh yêu.
Anh gặp được một cô gái hoàn mỹ…
Mạt Mạt lặng lẽ ra khỏi phòng, sắc trời ảm đạm, sóng biển cũng tối tăm…
Sang trang sau để đọc tiếp
Chương 16:
Trong quán bar, Mạt Mạt ngồi tại một vị trí sát bên cửa sổ, trên bàn bày một loạt ly thủy tinh trống rỗng, cô còn đang thưởng thức từng miếng từng miếng trong ly kem thứ năm trước mặt. Đây là loại kem ly cô thích nhất trong bar, “Phấn hồng giai nhân”. Nói nó là kem ly, không bằng nói nó là một loại mùi vị rất đặc biệt, tầng trên cùng là lớp kem sữa màu trắng, ngọt đến mức phát ngấy, tầng giữa là kem dâu tây, tầng cuối cùng là một lớp rượu vang mỏng… Màu sắc trong ly quá độ dần từ màu trắng đến màu hồng; mùi vị cũng chuyển từ hương sữa, chua chua ngọt ngọt, dần dần sang đến vị đắng, nhất là miếng cuối cùng, miệng thấy thật cay, càng hồi vị càng thấy đắng chát…
Lại ăn xong một ly…
Biết rằng ăn đến cuối cùng vẫn nếm phải vị đắng, Mạt Mạt có lẽ chỉ muốn thêm một chút kem ngọt khiến cô quên đi vị đắng chát. Cô cọ xát hai bàn tay đông cứng với nhau, nói với nhân viên phục vụ. “Cho thêm một suất nữa!”
Lại một suất “Phấn hồng giai nhân” được bê lên, cô liếm bờ môi tê rần, chẳng hề mảy may thấy lạnh, chỉ thấy trong miệng rất đắng.
Thành ngồi xuống ngay vị trí đối diện Mạt Mạt, cô không nói chuyện với anh ta.
Anh ta cũng không quấy rầy cô, lần đầu tiên thưởng thức một cách tinh tế từng cử động của cô.
Mạt Mạt hôm nay trang điểm rất tỉ mỉ, kiểu tóc của cô được chải vô cùng cẩn thận, tóc đen mềm mại được chia thành hai lớp, lớp dưới buông xõa, lớp trên được buộc lệnh về bên phải, hơi có phần hoạt bát, lại có chút dễ thương. Cô mặc một chiếc áo kiểu tây màu hồng nhạt, cổ đứng không tay, cổ áo và sườn vai được viền ren tơ tằm, phía dưới phối với một chiếc váy xếp cùng màu dài quá đầu gối, làn váy cũng được viền ren, khiến người ta nhìn qua có chút dịu dàng thục nữ.
Tầm mắt của Thành lại dời đến cổ tay cô, đồng hồ của cô rất đặc biệt, dường như đã từng thấy ở nơi nào đó. Thành cẩn thận nhớ lại một chút, là đồng hồ tình nhân số lượng có hạn mới nhất do hãng Piaget phát hành.
“Hôm nay em rất đẹp.”
Mạt Mạt nâng mắt nhìn anh ta, cười hơi cứng nhắc. “Cám ơn!”
Ánh tà dương chiếu lên khuôn mặt trái xoan xinh xắn, nước da cô trắng nõn mỡ màng, môi đỏ mọng long lanh như sương sớm.
Thành đột nhiên cảm thấy cô giống một bức tranh tuyết rơi, có sự lãng mạn mộng mơ, nhưng, cũng có chút ưu sầu buồn bã…
“Tâm trạng không tốt à?”
“Không có, là rất tốt!”
“Chồng chưa cưới của em không phải đã trở về sao? Vì sao anh ta không đi cùng em?”
Cô nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, lại nhìn xuống đồng hồ đeo tay, trầm tư thật lâu, mới hỏi Thành: “Thành, giả sử người nhà anh ép anh lấy một cô gái anh không yêu, anh có cam lòng không?”
“Người anh không yêu, anh tuyệt đối sẽ không lấy.”
Mạt Mạt cau chặt mày, vẻ mặt hoảng hốt: “Đáng tiếc anh ấy chẳng phải là anh…”
“Anh ấy? Chồng chưa cưới của em?”
“Ừ! Anh ấy đã làm cho tôi rất nhiều chuyện mà anh không muốn làm, nhiều đến nỗi tôi không đếm nổi… Tôi cảm thấy tôi rất ích kỷ, tôi biết rõ anh ấy không yêu tôi, trong mắt anh ấy tôi vĩnh viễn là một đứa trẻ không hiểu chuyện, tôi còn dính lấy anh ấy, không để cho anh ấy có cơ hội xả hơi.”
“…” Thành im lặng nghe cô nói.
“Anh biết không? Cô gái hôm qua gặp ở Thiên đường & Địa ngục tên là Vi, là bạn gái cũ của An Nặc Hàn. Cô ấy vốn có thể lấy anh ấy, nhưng là tôi đã đoạt mất hạnh phúc của Vi, đẩy cô ấy từ trên thiên đường xuống địa ngục.” Hai bàn tay Mạt Mạt che lại khuôn mặt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống: “Thành, tôi thật sự không nghĩ tới kết cục sẽ như thế. Tôi cho rằng cái gì Vi cũng có, cô ấy có tình yêu của anh, có hứa hẹn của anh, tôi chỉ muốn chia bớt một chút hạnh phúc của cô ấy, tôi không tham lam, một chút là đủ rồi! Chỉ cần có thể để tôi ở bên cạnh anh, khi nhớ đến anh có thể nhìn thấy anh, nghe thấy giọng nói của anh, tôi đã rất thỏa mãn…”
Tâm tình của Thành hơi chấn động khác thường, cắt lời cô: “Tình cảm không thể chia xẻ.”
“Tôi hiểu! Nhưng anh biết không, anh ấy yêu Vi, anh ấy hứa hẹn với Vi rằng đợi tôi lớn,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




