watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4150 Lượt

anh ấy sẽ cưới cô ấy. Ban ngày bọn nọ cùng nhau lên lớp, buổi tối tâm sự với nhau trong điện thoại… Những ngày như thế, tôi nằm mơ đều có thể mơ đến cười tỉnh lại… Thế nhưng, những giấc mơ đẹp như thế tôi rất ít khi mơ tới. Trong giấc mơ của tôi, An Nặc Hàn đều yêu một cô gái khác, đều cười áy náy nói với tôi: ‘Xin lỗi, em là trẻ con, anh không có cách nào yêu em!” mỗi lần tỉnh lại từ trong mơ, tôi đều cảm thấy rất may mắn, may vì đó chỉ là một giấc mơ.”

Kem trong ly tan dần, hòa vào với rượu vang, cũng hòa trong nước mắt của cô.

Thành khép lại đôi mắt ánh vàng, nặng nề lắc đầu: “Em còn muốn lừa người dối mình như thế này đến khi nào?”

“Hiện tại…” Mạt Mạt cắn răng, đôi môi run run nói: “Tôi từ bỏ! Anh ấy muốn yêu ai thì để anh ấy yêu đi, anh ấy muốn rời đi thì cứ để anh ấy đi thôi… Không có anh ấy, tôi vẫn có thể sống rất tốt!”

Cô đã nghĩ thông suốt, thật sự đã nghĩ thông.

Thế giới này không phải chỉ có tình yêu, còn có tình thân, còn có tình bạn.

Không thể lấy anh, thì làm em gái anh cũng được, có thể nhìn thấy anh hạnh phúc bên cô gái anh yêu, có thể trông thấy anh vui sướng làm lễ kết hôn, có thể làm mẹ nuôi của con anh, thật thương yêu đứa bé.

Đợi đến khi hai gia định họ hợp lại với nhau, cũng có thể tiếp tục cùng nhau sống dưới một mái hiên, giống bố mẹ của hai người vậy.

Cuộc sống như thế không phải cũng rất đẹp sao?

Có đôi khi, lùi một bước, mới có thể để cho chính mình và người khác có khoảng trời vùng vẫy tung bay.

“Đúng vậy, không có anh ta, em vẫn còn có anh.” Thành thấy cô không nói gì, anh liền thở dài.

Mạt mạt nhìn Thành đối diện, đôi mắt vàng mê hoặc cô.

Cô nghĩ: Nếu không thể lấy An Nặc Hàn, không thể nghi ngờ Thành là lựa chọn tốt nhất. Ít nhất Thành hiểu được thế giới nội tâm của cô, có thể hiểu được tiếng ca của cô.

Thành hỏi: “Muốn nghe hát không? Anh tặng em một bài hát tiếng Trung.”

Mạt Mạt thật sự vô cùng muốn nghe nhạc. “Anh biết hát bài hát tiếng Trung à? Tôi chưa từng được nghe anh hát nhạc Trung bao giờ.”

“Tiếng Trung đẹp hơn bất kỳ loại ngôn ngữ nào, anh không muốn hát cho những người không hiểu cái đẹp.” Nói xong, Thành đi lên sân khấu.

Anh ấy nói với ban nhạc mấy câu, tiếng nhạc buồn bã vang lên.

“Là anh đã hứa hẹn với em quá nhiều, hay anh vốn chưa cho em đủ… Em luôn luôn có nghìn vạn lý do, anh vẫn nương theo cảm xúc của em đó…”

Lời ca bi thương giàu cảm xúc, được hát bằng chất giọng huyền ảo của Thành, muốn không làm cho tim người ta tan vỡ cũng khó.

Cả trọn bài, Mạt Mạt đều khóc, cuối cùng nằm nhoài ra bàn, khóc không thành tiếng.

“Sao nỡ lòng trách em sai, là anh cho em tự do như lửa… nếu em muốn bay đi, thương đau hãy để anh gánh chịu…”

Thành hát xong câu cuối cùng, đứng ở trên sân khấu dùng tiếng Trung nói: “Mạt Mạt, dù sao cứ đi theo bước chân của người khác rất vất vả, chẳng bằng để cho anh ta tự do, để anh ta được giải thoát, cũng là để bản thân mình giải thoát…”

Cô ngẩng đầu, cười với Thành.

Cô biết, cái gì cô cũng biết, cô không trách anh, cũng không trách bất kỳ ai.

Giống như mẹ cô đã nói, yêu sai người, sẽ phải chấp nhận quả đắng như này, không ai có thể cứu chuộc cô…

Thành lại lấy tay ra hiệu với ban nhạc, giai điệu quá quen thuộc vang lên.

Thành vươn tay về phía cô.

“It won’t be easy…” Giọng hát của Thành như một câu thần chú.

Cô không tự chủ đi lên sân khấu, nhận lấy chiếc mic Thành đưa cho.

Giọng hát của cô vang lên thuận theo giọng ca của Thành, âm thanh thê lương như thủy tinh vỡ rơi trên mặt đất…

Dưới sân khấu thật yên lặng.

“Have I said too much?” Có phải em nói nhiều lắm không?

“There’s nothing more than I can think of to say to you.” Em không nghĩ còn có thể nói ra điều gì.

“But all you have to do is look at me to know.” Nhưng tất cả những điều anh phải làm là nhìn em, anh sẽ biết…

Anh nghe không thấy tiếng gào thét tận sâu trong tâm hồn cô, từng câu từng chữ của cô đều là chân tình, anh đều không biết.

Tất cả mọi thứ cô làm đều không hề có ý nghĩa

Bắt đầu từ đêm nay, cô sẽ buông tay, để anh đi…

Cô mỉm cười, rạng rỡ như hoa bỉ ngạn nở rộ trong tích tắc…

Hát đến câu cuối cùng: “That every word is true.” Từng câu từng lời của em đều là chân tình!…

Mạt Mạt mở mắt, khi cô thấy An Nặc Hàn đứng dưới sân khấu, trái tim cô tựa như va chạm mạnh đến nối làm nát xương ngực, đau đến mức cô không thể phát ra bất kì âm thanh nào.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh không hề hờ hững…

Chiếc mic trong tay cô rơi xuống mặt đất, tiếng va chạm lớn đã chôn vùi tất cả, toàn bộ lý trí của cô đều trôi theo dòng nước.

Khi anh vươn tay với cô…

Cô dường như bị một luồng khí xoáy quanh, không còn sức lực giãy dụa.

Tình yêu, chính nó đã là mù quáng, là kích động. Mặc dù đã quyết tâm rồi lại kiên quyết từ bỏ, bỗng khi gặp mười mình yêu, chỉ cần liếc nhìn xa xa, quyết tâm gì đó đều tan rã, ngây ngốc lưu luyến, tự lừa mình dối người vui sướng trong giây lát

Cô thoáng lướt nhìn qua Thành bên cạnh, không chút do dự chạy xuống sân khấu, chạy đến trước mặt An Nặc Hàn, đưa tay cho anh.

Có thể đây là một thói quen, là thói quen được nuôi dưỡng từ thuở sơ sinh.

“Đi!” An Nặc hàn có chút thô lỗ, rất mạnh mẽ nắm lấy tay cô, kéo cô đi ra ngoài cửa. “Theo anh về nhà.”

Lực của anh rất lớn, không giải thích lôi cô ra ngoài quán bar.

“Em…” Mạt Mạt tưởng rằng anh tức giận vì cô gặp Thành, vừa định giải thích, cô đột nhiên phát hiện cửa quán bar xuất hiện rất nhiều chiếc xe màu đen, một đám người cầm côn lao từ trên xe xuống, chạy vào trong bar.

Những người khách chen lấn xô đẩy chạy ra ngoài.

Người cần đi thì đã đi cả rồi, cuối cùng có hai người đàn ông cao lớn cường tráng đi vào khép lại cửa chính, rồi khóa bên trong.

“Xảy ra chuyện gì?” Cô nhớ tới Thành vẫn còn ở bên trong, hơi lo lắng.

An Nặc Hàn không hề trả lời, lôi cô tới trước chiếc xe thể thao.

Trong quán bar vọng đến tiếng kêu sợ hãi, tiếng đồ đạc bị đập phá, tiếng thủy tinh vỡ nát.

“Không được, em phải đi báo cảnh sát! Thành vẫn còn ở bên trong!”

Mạt Mạt rút tay lại, nôn nóng lấy điện thoại ra muốn gọi cho cảnh sát. Cô còn chưa kịp bấm số, An Nặc Hàn đã giật điện thoại của cô, vất mạnh vào tảng đá bên đường, vỡ toang…

Sang trang sau để đọc tiếp

Chương 17

Sau một thoáng ngạc nhiên, Mạt Mạt dường như hiểu ra điều gì đó.

“Vì sao anh lại ngăn cản em báo cảnh sát? Vì sao vừa rồi anh lại kéo em đi? Anh biết ở đây sẽ xảy ra chuyện? Những người này là do anh tìm?” Cô hỏi liền một mạch liên tiếp mấy câu.

An Nặc Hàn không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

“Thật là anh sai người đến làm?”

Cô đột nhiên cảm thấy anh rất xa lạ, xa lạ đến nỗi cô hoàn toàn không nhận ra…

Trong bar vọng đến tiếng kêu thảm thiết, Mạt Mạt lại không nhìn thấy gì, chạy đến trước cửa bar, cố gắng đập, gọi lớn: “Thành, anh không sao chứ? Anh trả lời tôi đi…”

Bên trong vẫn hỗn loạn, cô không hề nghe rõ bất cứ cái gì.

Kinh hoàng, áy náy, hoang mang, và cả chua xót, mọi cảm giác phức tạp đều tụ hợp lại một chỗ, đè lên từng dây thần kinh của cô. Nhưng cô biết chính mình không có thời gian đi tiêu hóa mấy thứ cảm xúc này, Thành còn đang ở tại thời điểm nguy hiểm.

Mạt Mạt vội vàng chạy lại, gọi An Nặc Hàn: “Anh mau bảo bọn họ dừng tay! Bảo bọn họ dừng tay!”

Tay anh nắm chặt lại, anh cố hết sức kiềm chế lửa giận của bản thân mình.

“Thành đắc tội anh ở điểm nào, cuối cùng là anh muốn làm cái gì?” Thấy anh không nói câu nào, Mạt Mạt tức giận đến mức khua tay đánh vào ngực anh, anh vẫn không nhúc nhích, mặc kệ cho cô đánh.

Với sức lực của Mạt Mạt, dù có dùng hết sức cũng không đau, nhưng vẻ mặt của anh lại vô cùng đau đớn.

“Con đừng làm khó Tiểu An nữa, là bố bảo nó đừng nhúng tay vào.” Một âm thanh lạnh lẽo vang tới.

“Bố?” Mạt Mạt dùng ánh mắt tìm kiếm xung quanh, một chiếc cửa xe ô tô được mở ra, Hàn Trạc Thần xuống xe đi tới.

Cả người ông mặc bộ âu phục màu đen, giống như sứ giả đến từ địa ngục.

Mạt Mạt phản ứng lại rất nhanh, chạy tới cầu xin, nói: “Bố, bố mau bảo bọn họ dừng tay đi, chúng ta nói lý lẽ được không?”

Hàn Trạc Thần ra hiệu bằng ánh mắt cho người lái xe bên mình. Người lái xe của ông nói vào bộ đàm trong tay: “Dừng tay!”

Rất nhanh sau đó, cửa quán bar khóa chặt được hai người đẩy ra.

Mạt Mạt không hề nghĩ ngợi lao vào trong bar, vừa vào đến cửa, cô đã thấy Thành bị đánh thương tích đầy người, co quắp nằm trên mặt đất…

Cảnh này dọa cô đến ngây ngốc, cô tựa người trên cửa, tay chân lạnh buốt.

Trong trí nhớ của Mạt Mạt, bố cô là một thương nhân rất có phong độ, rất ít khi so bì được mất với người khác, đôi khi hơi độc đoán một chút, hơi mạnh mẽ một chút, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới, người bố bị cô nổi cáu im lặng không nói lời nào lại có một mặt đáng sợ như vậy.

Chưa đến ba phút, ông đã có thể đánh người đễn nỗi cả người đều là máu, hơn nữa sắc mặt còn không biến đổi.

Thành tuy bị thương rất nặng, nhưng vẫn cố gắng chống tay xuống đất, khó khăn đứng dậy,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT