watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:56 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8553 Lượt

được giao cho trọng tráchthiết kế trang phục và lấy số đó cho mọi người. Thiết kế đồ cho mọingười thì ok rùi, phải nói là đẹp ngất ngây con gà tây luôn nhưng trangphục của Ngọc thì khỏi nói. Đơn giản tới mức đơn điệu, chả có gì làm nổi bật lên cái sắc đẹp thuần khiết mà sắc sảo của NGọc cả. Đơn giản là vìcô nhóc có bao giờ lo cho mình đâu ? Thế nên Phuơng và Trinh quyết địnhnhờ tới nhà thiết kế khá nổi tiếng của hiện nay. Ngọc thì lúc nào cũngnói k cần nên việc lấy số đo cho Ngọc gặp rất nhiều khó khăn. Tới khiPhuơng dọa nếu k chịu nghe lời thì sẽ bắt học nấu ăn cô nhóc mới miễncưỡng đồng ý. Cũng tại Phuơng thôi, ai bảo hù dọa rằng sẽ may cho Ngọc 1 bộ váy thật sexy làm chi, khiến con nhỏ sợ.
Phuơng mua thêm thật nhiều các loại thực phẩm cùng vài cuốn sách nấuăn, ngoài ra còn gọi thêm ài món ở nhà hàng 5 sao tới để nếm thử. Aicũng đóng góp ý kiến của mình, trừ Ngọc. Hỏi cái gì Ngọc cũng nói :\”Cũng được, nhưng nó có gì đó vẫn chưa được hoàn thiện. Có cảm giác thiếu thiếu 1 thứ gì đó\” Đó cũng chính là lí do vì sao mà cả chiều hôm nay,Phuơng dùi đầu vào nhà bếp để xào xào, nấu nấu. Cũng đúng thôi, Ngọc tui nấu ăn dở ẹc nhưng lại có vị giác cực nhạy, có thể sánh ngang 1 ẩm thực gia. Vì thế, nếu Ngọc thấy món đó ngon thì ai cũng đều cảm thấy ngon.Đang hăng say nấu ăn thì có tiếng chuông gọi cửa…….
-Phuơng ơi! Mẹ về rồi đây_Mẹ Phuơng gọi
-Mẹ!!!!_Phuơng vui mừng chạy ra ôm chầm lấy mẹ vì sau bao ngày xa cách Phuơng cũng được gặp lại bà
-E hèm! Con gái đúng là con gái, chỉ biết có mẹ thôi còn người cha giànày thì xen như đồ thừa vậy_Ba Phuơng xị mặt nhìn như con nít
-Be! Con cũng nhớ ba lắm đó. Ba mẹ đi London 3 tháng nay làm con ở nhà buồn muốn chết_+Phuơng ôm ba nhõng nhẽo
-Ba cũng vậy, nhớ con gái chết đi được. Nhưng ba biết chắc rằng con kbuồn đâu vì lúc nào con với thằng Vũ chẳng….._Ba Phuơng chọc
-Ba này kì ghê! Tên đó chẳng được tích sự gì. Toàn gây lộn với con thôi, cãi mỏi cả miệng_Phuơng chu mỏ
-Thôi, 2 cha con vào nhà đi. Chúng ta còn phải giới thiệu 1 người cho Phuơng mà_Mẹ Phuơng nói
-Ai vậy mẹ?_Phuơng hỏi
-Rồi con sẽ biết ngay thôi_Mẹ Phuơng nói rồi gọi người đó vào
-Là cô?/ Là anh?_cả 2
-2 đứa biết nhau à?_Ba Phuơng hỏi
-K ạ! Oan gia ngõ hẹp thôi_Phuơng nói
-Hay nhỉ, con bé này_Mẹ Phuơng mắng yêu
-Sao 2 đứa biết nhau được thế?_Ba Phuơng hỏi
-Hôm trước lúc lên Đà Lạt thăm vài người bạn cũ, cháu có gặp cô bé ạ_Tên đó nói
-Là sao? Cháu nói rõ hơn xem?_Mẹ Phuơng hỏi
-Là vầy nè mẹ!_Phuơng nói rồi đưa cái chân đang bó băng trắng
-Chân con bị sao vậy?_Mẹ Phuơng lo lắng
-Hôm trước trường cho nghỉ vài hôm, tụi con lên Đà Lạt choi. Hôm đó conhơi bực nên ra bờ hồ chơi, ai dè gặp trúng tên này nè mẹ. Nhờ tên xuixẻo đó mà chân con mới bị bong gân nè_Phuơng kể
-Haiz, con lại cãi nhau với Vũ hả?_Ba Phuơng thở dài
-Chứ còn ai vào đây nữa ạ! Tên đó lúc nào cũng thế_Phuơng xị mặt
-2 đứa tụi con lúc nào cugnx thế cả, mẹ quen rồi_Mẹ Phuơng xoa đâu Phuơng nói
-À, quên mất! Cháu ngồi xuống đi. Ta sẽ giới thiệu 2 đứa với nhau_Ba Phuơng nó
-Đây là Phuơng, con gái của cô chú_Mẹ Phuơng nói
-Còn đây là Thiên, con của bác Thanh đó_Ba Phuơng nói
-Con bác Thanh? Vậy sao con k biết?_Phuơng ngạc nhiên
-Vì mấy năm nay cậu ấy đi du học, lại ít khi về nên con k biết đấy thôi_Mẹ Phuơng cười
-Vậy có nghĩa tên đó là anh họ con?_Phuơng nhăn mặt
-Uk_Pama Phuơng
-Con k chịu đâu. Con méc bác Thanh cho coi, con giận bác Thanh cho coi.Tại sao tên khùng này lại là anh họ của con chứ? K chịu đâu!!!_Phuơnghét lên
-Phuơng!_Ba Phuơng quát
-Thôi nào Phuơng_Mẹ Phuơng nói_Khoan đã! Mùi gì vậy ta?_mẹ Phuơng khịt mũi
-Um…..đúng rồi. Phuơng, con có nấu cái gì k?_ba Phuơng hỏi
-Nấu cái gì?_Phuơng đơ người_Thôi chết con rồi, nồi súp của con!_Phuơng hét lên rồi chạy thẳng vào bếp
-Ha ha ha, con bé lúc nào cũng vậy, cháu đừng để ý làm gì_ba Phương cười
-Vâng_Tên đó cười
Chết rồi chết rồi! Nồi súp coi như đi tong rồi. Thật là bực mình quá đi_Phuơng mở nắp vung ra than vãn
-Trời ơi Phuơng, con làm gì thế này? Mẹ biết căn bếp này vốn xây ra làđể dành cho con nhưng con cũng k cần phải quậy lung tung lên như thế này chứ?_Mẹ Phuơng vào đã gặp ngay 1 đống rác chặn ở cửa
-Con xin lỗi_Phuơng cười nói rồi quay sang nhìn nồi súp
-Con nấu món gì nữa vậy? Cho ai ăn thế?_ba Phuơng hỏi
-Buổi tiệc buffe nhân ngày halloween của trường ba à. Con cần phải tạora 1 món gì đó mới lạ chứ mấy món kia cũ cả rồi_Phuơng nói
-Thế con đã nấu được chưa?_mẹ Phuơng hỏi
-Chưa ạ. Có người nói rằng những món ăn này vẫn chưa thật sự đặc biệt,vẫn còn thiếu 1 thứ gì đó nên con đang cố gắng đây_Phuơng nhăn mặt nói
-Hay con thử nhờ bác Long xem. Dù sao bác ấy cũng là ông chủ của 1 chuỗi các nhà hàng khách sạn 5 sao mà. Bác ấy cũng l;à 1 đầu bếp tài bađấy_ba Phuơng nói
-Nhưng con sợ làm phiền bác ý lắm. Bác ý bận nhièu việc lắm mà. Với lạihình như hôm nay bác ấy đã bay sang singapo từ sáng sơm rồi_Phuơng xụmặt
-Người đó nói đúng đấy_Thiên nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng
-Hả?_Phuơng quay lại và thấy Thiên đang nhấp nháp những món ăn mình nấu
-Người góp ý cho món ăn của cô nói đúng đấy. Theo tôi cô nên làm thế này thì tốt hơn_Thiên nói rồi bắt tay vào công việc nấu nướng
-Nè, ai cho anh đụng vào bếp của tôi vậy?_Phuơng cáu
-Con bình tĩnh đi. Cậu ấy cũng là 1 đầu bếp nổi tiếng ở Pháp đấy, cứ để cậu ấy làm xem sao_mẹ Phuơng nói
-Dạ? Đầu bếp? Nổi tiếng?_Phuơng ngạc nhiên
-Um_pama Phuơng gật đầu
|Phuơng có vẻ k tin nhưng Cũng phải tin khi nhìn thấy thao tác nấunướng của Thiên. Nhanh nhẹn, gọn gàng và rất chuyên nghiệp. Phuơng tiếnlại gần và nhìn quá trình nấu ăn của Thiên………………..
\”Thì ra là vậy. Thế mà mình k nghĩ ra. Tên này đúng là k thể khinh thường được\”_Phuơng nghĩ thầm
…………
-Xong rồi! Cô nếm thử đi_Tên đó, à k, bây giờ thì phải gọi là Thiên
-Um……trời ơi, ngon quá_Phuơn gnois rồi nhìn chằm chằm vào Thiên
-Cô nhìn gì mà dữ vậy?_thiên hơi sợ cái ánh nhìn đó
-Tới giờ tôi vẫn k tin anh là đầu bếp. Lại càng k tin anh nấu những món này_Phuơng nói
-Ủa? Nhìn tôi k giống đầu bếp sao? À, chắc tại tôi đẹp trai quá chứ giwf?_Thiên cười
-Đừng có mơ! Tại nhìn mặt anh khả ố lắm, có ai nghĩ lại có thể nấu ranhững món này? Nhìn anh người ta toàn nghĩ anh sẽ nấu ra những món ănmất vệ sinh thôi_Phuơng chơi nguyên 1 dây làm Thiên quê độ
-Phuơng, con nói gì vậy?_mẹ Phuơng nói
-Con chỉ nói ra những gì con nghĩ thôi_Phuơng nhún vai_Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh về những món này_Phuơng cuối cùng cũng nói được 1 câu dễnghe
-Vũ hả? Tới nhà chở tui lên trường nha_Phuơng gọi điện thoại
-………
-Nhanh lên, tui chờ đó_Phuơng nói rồi cúp máy
-Con gọi cho Vũ à?_mẹ Phuơng hỏi
-Dạ vâng, nhờ tên khùng đó làm tài xế vài hôm ạ_Phuơng cười
–Con lớn rồi mà lúc nào cũng vậy. Chỉ có thằng Vũ chịu được thôi_ba Phuơng lắc đầu
-Ba này kì ghê. Có mà chỉ có con chịu nổi tên hâm đó ý_Phuơng chu mà
-Mình thấy ba cậu nói đúng hơn. Mình

mới chính là kẻ khổ mà_Vũ đứng ngay cửa
-Ủa? Tới khi nào vậy?_Phuơng giật mình
-Mới tới thôi, nhưng cũng lâu, đủ để nghe cậu nói gì_Vũ nhăn mặt
-Hi hi, nghe rồi hả? Thấy đúng k?_Phuơng cười
-Đúng cái con khỉ!_Vũ nói rồi bước vào
-Ý, món gì vậy?_Vũ nhìn thấy chiếc hộp trên bàn thì mắt sáng rỡ
-Đừng có đụng vào. Lát nữa tui cho ăn_Phuơng nói
-Hix, chán chết_Vũ nói_Mà chân bớt đau chưa?_Vũ hỏi
-Chưa_Phuơng trả lời
-Biết ngay mà. Chạy nhảy cho lắm vào_Vũ than thở rồi ngòi xuống, quay lưng về phí Phương
-Chi vậy?_Phuơng hỏi 1 cách ngây thơ
-Cỗng chớ chi? Chân vậy định đi bộ hả?_Vũ nói
-Hì, bạn tốt ghê_Phuơng nói rồi trèo lên
-Thưa bà mẹ con đi. Đi nhé ông anh khùng_Phuơng le lưỡi
-Ai thế? Chả phải cậu bạn đã đưa cậu về hộ hôm trước ở Đà Lạt sao?_Vũ bây giờ mới để ý
-À! 1 người tự kiêu về bản thân và từ bé tới giờ chưa soi guơng nên k biết trông mình tệ thế nào_Phuơng nói đầy châm chọc
-Phuơng à, đừng có nói tầm bậy_mẹ Phuơng nói
-Thôi, cháu xin phép 2 bác, cháu đi. Chào anh!_Vũ chào mọi người rồi đi ra cổng
Khi đi vẫn còn nghe vọng lại
-Trời ơi! Ăn gì mà nặng dữ vậy?_Vũ
-Nói cái gì đó?_Phuơng
-K có gì_Vũ cười
\”Đúng là nặng thật!\”_Thiên nghĩ thầm rồi cười vì dù sao cậu cũng đã được vinh hạnh cõng Phuơng mà
-Cháu đừng đê ý những gì con bé nói nhé. Nó lúc nào cũng vậy đấy_ba Phuơng nói
-Vâng, cháu biết mà_Thiên lại cười
-Phuơng ơi, món này có ai giúp cậu sao?_Ngọc hỏi sau khi ăn thử món mới xủa Phuơng
-Um, tên khùng hôm trước cõng mình về hộ ở Đà Lạt đó. Thấy sao?_Phuơng hỏi
-Thật sự là rất ngon! K phải ai cũng có thể nấu ra 1 món ăn ngon như thế này, trong nước, à k, phải nói là trong toàn khu vực đông nam á, k phải ai cũng có thể nấu được thế này đâu_Ngọc nhận xét
-Chà, cậu ta lợi hại ghê_Vũ nói
-Vậy chắc là nhất rồi?_Phong nói
-K, k hẳn vậy. Có 1 người vẫn nấu ngon hơn thế này nhiều nhưng người đó……….._Ngọc ngập ngừng
-Người đó làm sao?_cả bọn
-K, k sao cả. Chắc bây giờ có ăn mình cũng k còn cảm nhận được thứ quantrọng nhất của những món ăn đó nữa rồi_Ngọc nói rồi lại cúi xuônga ănnhư để che dấu đi 1 nổi buồn hiện lên

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT