|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cần trả lời mình ngay đâu. cậu cứ suy nghĩ đi, mình sẽ đợi_Kiệt nhận thấy điều đó nên nói
-Cảm ơn cậu_Ngọc cúi đầu, k dám nhìn thẳng vào Kiệt
-Để mình đưa cậu về. Cũng khá muộn rồi. An ninh ở đây dạo này lại k được tốt_Kiệt vẫn vậy, nhẹ nhàng nhưng đôi mắt thoáng buồn
Sau khi đưa Ngọc về nhà, Kiệt lang thang 1 mình trên dãy phố vắng tanh, Ngọc khụy xuống sau cánh cổng màu trắng sữa
Suy nghĩ của Kiệt
\”Ngọc ơi, sao cậu lại như vậy? Sao cậu lại như thế? Sao cậu lại nỡ đối xử thế với mình? Mình biết cậu có tình cảm với mình, nhưng tạisao……Phải chăng tình cảm của mình k đủ lớn? K đủ lớn để chứng minhcho cậu thấy mình yêu cậu, yêu cậu hơn bất cứ ai, bất thứ điều gì trênđời này? Mình nhất định sẽ cho cậu thấy trái tim mình, mình nhất địnhphải để cậu mở cửa trái tim mình để của thấy tình cảm mà mình dành chocậu lớn đến đâu\”
Suy nghĩ của Ngọc
\”Kiẹt à, mình xin lỗi. Mình xin lỗi, thật sự xin lỗi cậu. Mình thíchcậu, mình cảm thấy vui khi ở bên cậu nhưng liệu đó có phải tình yêu hayk? Liệt tình cảm mà cậu dành cho mình là? Liệu có đúng như cậu nói? Liệu cậu có nhầm lẫn hay k? Liệu cậu có xác định sai hay k? Cũng có thể mình k phỉa là người đang nắm giữ trái tim cậu mà là 1 người con gái khác.Mình sợ lắm Kiệt à. mình k đủ tự tin để tin vào 1 tình yêu đích thực vìmẹ mình……thật sự cũng đã bị phản bội bởi chính người mà mẹ luôn tinlà 1 nửa của mình. Mình đã chứng kiến hình ảnh của mẹ lúc đó, đau khổtột cùng. Mình sợ. Phải, mình sợ, rất sợ. Mình sợ rằng mình sẽ giống mẹ, và mình k đủ tự tin để nói rằng mình có thể vượt qua. Xin lỗi cậu, kiệt à, xin lỗi cậu bì đã làm tổn thương trái tim cậu. Mình k muốn vậy đâunhưng chẳng còn cách nào khác. mình thật ích kỉ vì mình chỉ muốn mìnhđược an toàn mà thôi\”_Ngọc ôm lấy ngực trái, nơi trái tim đang dấy lêntừng hồi đau đớn. Nhưng cô k khóc. Là do hoàn cảnh đã xô đẩy cô, đã rènluyện cô trở nên cứng rắn hay vì cô đã khóc cạn nước mắt mất rồi, khóccận nước mắt vì tình yêu của mẹ nên giờ đây cô không thể khóc thêm đượcnữa???????
còn ở 1 nới nào đó, cấch đấy k xa………..
-Nè, dắt mình đi đâu đấy? Mình muốn chơi tiếp cơ, mình muốn đi đu quay_Phuơng nhăn nhó, nũng nịu
-Thôi, chơi thế đủ rồi. Cả chiều rồi chứ có phải ít đâu_Vũ nói
-K, mình muốn đi nữa_Phương bướng bỉnh, ngồi phịch xuống đất
-Cậu k đi phải k?_Vũ thở dài
-K đi_Phương nhất quyết k chịu thua
-Vậy mình bế cậu đi_Vũ nói rồi nhấc bổng Phương lên
-Bỏ xuống, mua!_Phương ra lệnh
-Never_Vũ nhún vai rồi bước tiếp
-Cậu chết với mình_Phương nói rồi cắn vào vai Vũ
-Aaaa, cậu làm cái gì thế? Thèm thịt người à?_Vũ hét lên
-Ai bảo cậu k chịu bỏ mình xuống_Phương chu mỏ
-Rồi rồi, mình bỏ. Chịu thua cậu luôn_Vũ đanhf đầu hàng
-Vậy chơi tiếp ha_Phương nói
-Rồi. Nhưng chỉ 1 trò nữa thôi đấy_Vũ ra điều kiện
-Uk_Phuơng ngoan ngoãn gật đầu nhưng xem ra Vũ đã nhấm to vì Phuơng cứnăn nỉ 1 trò, 1 trò nữa thôi thành ra tụi nó đã đi hết vòng quay khổnglồ rồi trò cưỡi ngựa của trẻ con, rồi trò máy bay, ấm trà…tùm lum thứmà toàn là trò của trẻ con mới khổ
Vũ nhìn Phuơng gặm bánh mình, tay lật lật tờ giấy quảng cáo trò chơi, tỉnh thoảng lại reo lên thích thú thì chỉ biết thở dài. Thậm chỉ mẩubánh mì dính trên mặt cũng chẳng hề hay biết
\”Sao mà trẻ con thế k biết, kiểu này thì làm sao mình tỏ tình được đây?\”_Vũ gạt mẩu bánh mì trên má Phuơng, thầm nghĩ
Khi trời đã về khuya, khu vui chơi chỉ còn thưa thớt người, Vũ mới lôi đươcj Phương về
-Nè vũ, hôm nay con Lan lớp mình~@#$%%^, con Thanh#!@$#!%6, con Hồng!#@$#%….._Phuơng làm 1 lèo, hết con này tới con khác
-Haizzzzz, nè Phương, cậu như ngày thường được k? Sao hôm nay cậu lại thế?_Vũ nắm lấy tay Phương, khuôn mặt nghiêm nghị
-Ơ…uk_Phương ngẩn ngơ rồi khẽ gật đầu
Cả 2 cùng nhau bước tiếp nhưng lại đang chìm vào khoảng k im lặng.Thật ra nãy giờ Phương cô tình như thế bởi cô sợ nếu mình như ngàythường thì cả 2 sẽ ngượng ngùng, 2 biết phải nói gì
-Phương à_Vũ bất chợt dừng lại
-Hả?_Phương quay lại
-Nhím yêu heo. Nhiều lắm. Làm bạn gái nhím nha_Vũ nói, ngượng ngùng chìa ra trước mặt Phương 1 chú nhím nhồi bông trước ngực ôm 1 trái tim đỏchói thêu chữ I love you
-Um…….heo…heo cũng thích Nhím_Phương ngượng ngùng nhận lấy chú nhím
Vậy là họ đã là cña rnhau, tay trong tay cùng nụ cười rạng rỡ trên con đường hạnh phúc đầy hoa hồng nhưng cũng lắm chông gai
Còn trên 1 ngọn đồi khá cao, cách thành phố k xa lại có 1 đôi tình nhân khác………
-Ắt xì!
-Cậu lạnh à? _Phong quay sang hỏi, rồi lấy áo khoác của mình choàng lên người Trinh
-Thôi, cậu mặc đi kẻo lạnh. Cậu cũng chỉ mặc có 2 lớp áo thôi mà. Đưamình cái áo rồi cậu lấy gì mà mặc? Mặc mỗi cái áo cộc tay thế kia thìlạnh lắm _Trinh nói
-K sao. Chỉ cần nhìn người con gái mình yêu khỏe mạnh là mình vui rồi_Phong nói và nhìn Trinh với ánh mắt dịu dàng
-Hả?_Trinh quay đầu lại
-Cậu k nghe rõ à? Mình yêu cậu, từ lâu lắm rồi nhưng mình thật ngốc nênchẳng hề nhận ra điều đó. Xin lỗi vì đã bắt cậu phải đợi lâu. Hãy thathứ cho sự chậm trễ đó. Mình yêu cậu nhiều_Phong nói rồi đặt vào tayTrinh 1 sợi dây chuyền nhỏ
-Cậu để đây làm gì?_Trinh nói
-Hả?
-Cậu định để mình tự đeo nó hả?_Trinh ngước mặt lên, tươi cười
-K, nếu công chúa đồng ý, tất nhiên tiểu nhân sẽ đeo cho người_Phong nói rồi nhẹ nhàng quàng tay ra phía sau cổ Trinh, đặt lên chiếc cổ thanhmảnh 1 sợi dây chuyền mỏng manh nhưng chắc chắn
-Cậu ác lắm, cậu có biết mình chờ ngày này lâu lắm rồi k? Sao cậu lạinhẫn tâm đễ mình chờ lâu vậy? Chết đi_Trinh ứa nước mắt, đnahs nhẹ vàongực Phong
-K, mình k chết đâu, mình k muốn xa công chúa của mình đâu. Mình ích kỉlắm, k thể để công chúa đi theo 1 tên sở khanh được_Phong nói rồi ômTrinh vào lòng
Ngày hôm sau, khi ông mặt trời ló dạng, mọi thứ lại trởvề với vẻ ngày thường, chỉ có đieuef trước cửa nhà của mỗi nàng côngchúa lại có thêm 1 cậy si cổ thụ mọc lên từ lúc nào
Nhà Trinh………..
-Là la la la…………_Trinh vừa hát vừa đóng cổng, chuẩn bị ra bến xe bus bắt xe đi học
-Hù!_Phong từ đâu nhảy ra trước mặt Trinh và làm mặt cực ngố
-A!_Trinh hét lên
-Làm gì mà nhát quá vậy bé con?_Phong đùa, đưa tay lên nhéo má Trinh
-Câuk tới đây làm gì vậy?_Trinh hỏi, tay đưa lên xoa xoa gò má, giọng có vẻ hơi khó chịu
-Thôi mà, làm gì mà nói khó nghe quá vậy? Dịu dàng đi, như mọi ngày đó. Nhớ cậu cho nên tới đây, được k?_Phong cười
-Thì lát gặp cũng được mà, dù sao cũng phải đi học_Trinh nói, mặt ửng đỏ
-Nhưng mình thihcss đi với cậu hơn, đi 1 mình dễ nói chuyện, có nhiềungười, tụi nó tranh nói hết, làm sao mình nói chuyện với cậu được_Phongnói rồi nắm tay Trinh, đôi mắt nhìn Trinh tràn đầy yêu thương
-Nhưng àm đi bằng gì bây giờ? Xe bus chạy mất rồi, chờ tới tuyến sau thì còn lâu, với lại tuyến đó đồng người lắm. K lẽ đi bộ, xa thếmà…….._Trinh hỏi
-Xe đạp. Mình đi xe đạp mà, mình đèo cậu_Phong cười rồi chỉ vào chiếc xe đạp đang dựa mình vào tường
Rồi Phong chở Trinh đi trên chiếc xe đạp nhỏ, xuyên qua từng con phốvẫn còn khá vắng vẻ, thưa thớt người. K gian sớm mai thật bình yên nhưcảm giác của họ lúc này. Phong đi thật chậm và cẩn thận nhưng vẫn chừara 1 cánh tay để nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn và ấm áp của Trinh……….
nhà Phương…………
-Chết rồi,trễ mất rồi, chắc phải gọi bác Thanh tài xế tới chở mình đihọc thôi_Phương mở cổng, hốt hoảng nhìn đồng hồ, tay bấm bấm chiếcI-phone
-Nè, gọi chỉ cho mệt? Ở đây có tài xế rồi còn gì? Miễn phí đây_Vũ nói rồi giật lấy chiếc điện thoại của Phương
-Cậu ở đâu chui ra thế?_Phương nói
-Nè, nói chuyện với bạn trai mà thế hả?_Vũ nói rồi búng trán Phương_Nóicho cậu biết, mình ở đây từ lâu rồi, ngoài trời lạnh vậy mà cậu k thương mình sao?
-Nhưng mà bình thường thấy cậu đi trễ lắm mà? Chẳng lẽ cậu chịu rời bỏ cái giường dấu yêu giờ này sao?_Phương hoài nghi
-Tình yêu là sức mạnh mà. chứ ai như cậu, ngủ tới giờ này mới chịu dậy_Vũ nói rồi nhìn Phương cười
-Kệ mình, k thèm cãi với cậu nữa. Trả điện thoại đây, mình phải gọi cho bác Thanh_Phương khẽ đỏ mặt, nói sang chuyện khác
-Haizz, mình đã nói với cậu rồi mà. Mình chở cậu đi, cần gì gọi bác ấy?_Vũ nói
-Nhưng bằng gì? Xe đạp á? Còn có 15\ à_Phươn nhìn đồng hồ
-15\ với nhiều người là quá ngắn nhưng với mình thì là quá dài_Vũ nói rồi kép Phương lên xe
….
-Á, đi chậm thôi, té bây giờ_Phương cảm thấy thật hối hận khi đã lên xe Vũ
-Ơ hay…..chẳng phải cậu sợ muộn học sao? Nếu sợ thì ôm mình đi, đảmbảo hết sợ, k lo bị té_Vũ nói trong khi chân vẫn hoạt động k ngừng, quay theo từng vòng bánh xe
-Cậu đang quảng cáo thương hiệu của mình đấy à?_Phương bĩu môi nhưng cối cùng vẫn ôm Vũ, trong lòng thầm nghĩ:\”Ấm thật\”
tới trường….
-Mya quá, vừa kÞp, còn 5\ nữa mới vào lớp_Phương thở phào nhẹ nhõm rồi quay sang Vũ_Cậu đi cất xe nha, mình lên lớp trước
-Nè, định đi luôn hả? Trả công cho mình chứ?_Vũ tóm lấy tay Phương
-Sao lúc nãy cậu bảo miễn phí?_Phuơng nhăn mặt
-thì có nói vậy cậu mới chịu lên xe chứ? Bây giờ thì trả công đây_Vũ nói
-Trả bằng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




