watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9841 Lượt

ở dưới tầng một, em xuống đi”. Tôi xuống nhà, Ryan đang ngồi trên ghế chờ của phòng lobby. Thấy tôi đi ra từ thang máy anh đứng dậy ngay. Tôi rất muốn đi tới ôm Ryan và nói rằng cả ngày hôm qua và hôm nay tôi rất nhớ anh. Nhưng tôi chưa kịp làm thế thì Ryan đã… ôm tôi trước: “Anh nhớ em nhiều lắm!” Tôi thấy mình nhỏ xíu trong vòng tay của Ryan.
Ryan có một mùi nước hoa rất đặc biệt, tôi không rõ đó là mùi gì nhưng nó gợi nên một điều gì đó cực kỳ đàn ông và ấm áp. Tôi ôm lại anh, anh lại hít hít vào mái tóc của tôi (Tôi biết Ryan thích hít tóc nên đã kịp thời… xịt một ít Este Lauder vào đó). Anh bảo sao hôm nay tôi lại thơm thế.
Ông lễ tân da đen rất quý mến tôi cứ nhìn tôi cười tủm tỉm. Ông ta tỏ vẻ vui mừng và không có gì ngạc nhiên khi tôi có một boyfriend đẹp trai tới như vậy. Ryan hỏi tôi có được ra ngoài xe của anh lượn một vòng quanh đảo hay không? Tôi bảo tại sao không?
Chúng tôi ra xe. Ryan quờ tay bảo tôi ngồi lại gần, nói rằng muốn được nghe tôi hát, tôi có bài hát gì hát được không? “Một bài hát Việt Nam, được không?”
Tự nhiên tôi chẳng nghĩ ra bài gì để hát cả, nhưng tôi cất lên hai câu hát mà tôi rất thích trong bài “Chiếc lá đầu tiên” của Tuấn Khanh: “Sớm thức giấc chợt nghe mùa đông, ứa nước mắt vì tay em gày”. Tôi giải thích câu hát đó cho Ryan nghe. Ryan bảo Ryan cũng đang ứa nước mắt vì tay tôi gảy đây. Và anh nắm lấy tay tôi, tay tôi nằm gọn trong bàn tay của anh.
“Buổi biểu diễn hôm nay thế nào?”.
“Tuyệt. Em nên có một cái di động để anh có thể gọi điện. Anh đã muốn em ở đó với anh biết bao”.
“Em đang nghĩ tới việc mua một cái”.
“Hey, anh xin lỗi về chuyện Garbriel lúc nãy. Cô ấy điên lắm, dạo này quái đản lắm. Anh đang cố tránh né cô ta”.
“Ha ha, anh bảo anh sẽ bỏ chỗ làm việc mà, anh sẽ bỏ chứ”.
“Từ tuần sau, anh sẽ tới làm việc ở chỗ của thầy giáo anh, ông ấy có một phòng nha ở bên Brooklyn. Cũng khá xa nơi anh ở nhưng đi tàu thì cũng nhanh thôi, chỉ khoảng 45 phút, nhưng cũng OK”.
“Garbriel biết chưa?”.
“Anh không biết, có thể, nhưng dù sao cô ấy chẳng làm được gì mà”.
“Anh quen cô ấy lâu chưa?”.
“Bố cô ấy là giáo sư ở trường anh, cô ấy học cùng khoa với anh”.
“Cô ấy cũng đi học đại học cùng anh à?”.
“AHHHHH, em biết rồi. Anh sẽ vẫn gặp cô ấy ở trường mà thôi”.
Ryan cười hơi buồn buồn.
Tôi kể cho Ryan nghe hôm nay tôi đã được gặp một cô gái người Hoa cực kỳ xinh đẹp và rất đáng yêu, anh chủ đã giới thiệu cho tôi. Đó là con gái thứ hai của bà chủ tiệm spa.
“Bà ấy có mấy cô con gái rất xinh đúng không? Nhưng anh chẳng quan tâm, em là nhất rồi!”
Tôi cười ra vẻ rất “khiêm tốn”. Tôi cũng nói rằng anh là người tuyệt nhất.
Tôi lại nhớ ra thêm vụ về Ronie, và kể rằng có một anh chàng Việt Nam lai Tây Ban Nha muốn làm quen với tôi ở trên tàu điện ngầm.
“Ha ha, cẩn thận cô bạn gái của anh ta nhé. Nhưng anh ta làm sao mà cướp em từ anh được. Mà nghe này, cẩn thận nhé, OK?”
Tôi gật đầu. Xe lái ra phía ngọn hải đãng nhưng trời rét nhìn không được đẹp lắm. Ryan dừng xe, lặng ngắm một lúc miên man. Khuôn mặt anh và ngọn hải đăng phản chiếu gặp nhau qua tấm kính sương mờ lạnh lẽo có ánh đèn hiu hắt ngả vàng, thoảng một nỗi buồn sầu rất đẹp, một hình ảnh tôi lại nhớ mãi. Có thể anh đang nhớ tới bố mình hoặc đang nghĩ về ước mơ được đi biển.
Tôi muốn nói và hỏi anh thật nhiều điều nhưng có lẽ lặng yên lúc đó là tuyệt vời nhất. Tay Ryan vẫn nắm lấy tay tôi, ấm và chặt. Rồi anh đưa tay tôi lên mũi hít và cắn nhẹ một cái. Tôi tựa đầu vào thành ghế mỉm cười, có lẽ tới lúc tôi yêu anh thật rồi.
Anh lại chở tôi quay lại nhà. Trước khi chuẩn bị xuống xe, Ryan kéo tôi lại và hôn lên má, hít rất lâu.
Hôm nay nếu anh bảo hôn lên môi tôi thì tôi… đồng ý đấy. Nhưng chẳng hiểu sao anh không làm thế, có thể anh nghĩ tôi vẫn chưa sẵn sàng. Nhưng tôi thích vậy, tình yêu phải để cho đói một chút, thế mới thật lãng mạn.
Về đến nhà, tôi rất vui và nhanh chóng ngủ ngay. Gần 1 giờ, may mà bố mẹ tôi không để ý gì cả.
Hôm sau tôi tới tiệm nail hơi muộn chút xíu, cũng có vài khách wax lông mày đang chờ tôi. Tôi bắt tay vào làm với ước mơ phải mua được cái di động trong tuần này hoặc chí ít sang tuần sau.
Billy thấy tôi vui nên cũng nói nhiều hơn ngày hôm qua. Anh liên tục hỏi tôi về Lavender. Tôi nói rằng tôi rất thích, nếu tôi có mua đi động, anh nhớ cho tôi số điện thoại của cô ấy.
Buổi chiều, tiệm có điện thoại. Tôi nghe thấy tiếng Billy: “Chờ đã, cô ấy đây. ” Rồi Billy gọi tôi. Tôi ngạc nhiên, sao Ryan lại gọi giờ này? Mà đã cam kết không gọi đến đây nữa cơ mà. Tôi nghe máy, và mọi người đoán xem đó là ai?
Đó là Garbriel. Cô ta chắc chắn vẫn giữ tờ giấy liên lạc của tôi, trong đó tôi ghi cả số phone và địa chỉ tiệm nail, số phone nhà. Theo đó ban ngày thì gọi tới đây, buổi tối thì gọi về nhà.
“À mày là Kin đấy hả? Tao cần nói chuyện với mày”.
“Có chuyện gì?”.
“Ớ, mày biết có chuyện gì mà. Mày đang cướp bạn trai của tao. Nghe này cô gái, cô nên dừng lại đi, hoặc nếu không sẽ bị nghiền nát như khoai tây đấy”.
Giọng của Gar rất trịch thượng, và lần đầu tiên tôi phải nghe đe dọa như vậy. Kể thì cũng thoáng sợ hãi, có lẽ khuôn mặt tôi hơi biến sắc vì Billy nhìn tôi đầy lo lắng.
“Tôi chẳng cướp đoạt gì của chị cả và nghe này, đừng có nói chuyện với tôi cái kiểu đó. Tôi không phải loại người dễ dãi mà chị có thể mắng vào mặt tôi đâu?”.
Tôi bắt đầu nói to tiếng hơn khiến cả Billy và cô Lyn làm cùng đều phải nín thở. Chắc họ còn ngạc nhiên nữa khi nghe thấy từ “ăn cắp”.
Rồi tôi dập bụp máy (cũng ghê gớm phết đấy nhỉ).
Mặt đỏ phừng phừng, tôi ngước nhìn Billy đang há hốc nhìn tôi.
“Trời, có chuyện gì vậy?”
“Không có gì ạ, con mụ này nhầm người nó cứ bám theo em”.
“Nè, nó đe dọa gì hông? Cẩn thận nha, chốn này hông có đùa dâu. Chốc anh đưa em về nhé!”
“Dạ, không cần đâu ạ?”.
Điện thoại lại réo. Tôi nhìn Billy đầy ẩn ý.
“Không, cô nhầm số rồi”. Rồi Billy cũng dập máy luôn. Tôi thấy biết ơn Billy đến thế. Nhưng người tôi cứ run lên. Tôi định lấy máy gọi cho Ryan kể câu chuyện nhưng có lẽ nói ở đây không tiện, có thể chiều về.
Sáu giờ, tôi xuống bến. Và tôi đã giật bắn mình khi thấy Garbriel đã chờ sẵn ở đó!
Phần 19

Trở về nhà, tôi vẫn chưa được bình thường. Việc đầu tiên tôi muốn làm là gọi điện cho Ryan. Tôi muốn nói rõ ràng chuyện này với Ryan. Tôi không muốn bị bám đuổi lẵng nhẵng như vậy, rất mệt mỏi!
Vác một bộ mặt nghiêm trọng, Gar đứng ở ngay lối rẽ xuống để đảm bảo sẽ không để lọt tôi. Chiếc mũi đỏ ửng vì gió rét, dường như Gar đã đứng ở chờ ở đây khá lâu và phải biết chắc chắn rằng tôi chưa về nên mới kiên nhẫn như vậy. Chợt nghĩ, Ryan quả có sức hấp dẫn, anh chàng đã để bao nhiêu cô gái phải chịu giá rét như thế này đây nhỉ
Garbriel nhìn thấy tôi và tiến tới rất nhanh:
“Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?”
Tôi chưa kịp phản ứng.
“Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?” Garbriel nói liên tục câu nói đó đến nỗi tôi phải thốt lên:
“Được thôi được thôi, nhưng về cái gì? Ryan? Tôi không thích nói về anh ấy?”.
Và Gar lại tiếp tục như bắn súng liên thanh:
“Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?”
Thật là khó chịu, tiến thoái lưỡng nan. Tôi thấy khó:
“Rồi rồi, nói đi?”.
Garbriel nắm lấy tay tôi lôi đi xếch xệch, khiếp quá. Dù sao cô ta cũng cao hơn tôi một tí, khỏe thì khỏe hơn nhiều nên tôi không thể nào kịp cưỡng lại. Và thay vì giật tay lại tôi cũng… nắm tay lại luôn, thể hiện như… hai người bạn vậy. Hành động này hình như lại khiến Garbriel rùng mình thì phải. Có lẽ tôi không chicken shit như cô ta nghĩ, và quả thật, tôi cũng chưa bao giờ là người dễ bị bắt nạt cả. Ở đây, những cô gái châu Á hay bị coi là nhút nhát không mạnh bạo, một phần là do truyền thống Á Đông, một phần là do… tiếng Anh kém. Có lẽ Gar nghĩ tôi là một người như vậy. Thật tiếc, cô ta không biết tôi là một cô gái Việt Nam, và cũng không phải là người quá tầm thường.
Gar kéo tôi ra… Central Park. Đứng lại một lúc, cô ta nói:
“OK, nghe này. Tao không biết mày ở cái xó xỉnh nào tới, đang làm cái đếch gì, cái bọn Trung Quốc như mày có khắp nơi và hủy hoại cái đất nước này. Và một điều nữa, Ryan đã là bạn trai của tao từ hai năm nay rồi. Mày có biết vì sao anh ấy lại làm việc ở đấy không đấy là bởi vì anh ấy muốn ở bên cạnh tao. Tao quá mệt mỏi phải đi đề nghị mọi người để cho chúng tao yên rồi. Nói cho mày biết tao không phải là một người xấu, nhưng một khi dính líu tới bạn trai của tao thì tao sẽ làm mọi việc để ngăn cản mày, OK?”
Gar nói tuôn ra một tràng và nói rất nhanh. Tôi cứ đứng nhìn, ý chừng đợi cho cô ta nói cho hết đi, chứ tôi nói cô ta lại cắt thật là mệt. Gar dừng lại vì sự lặng im của tôi và cô ta nghi rằng tôi đã không hiểu… tiếng Anh:
“Mày có hiểu tao nói gì không? Mày có nói được tiếng Anh không?”
“Tất nhiên là tôi hiểu chị nói gì rồi trừ khi chị vừa nói tiếng Trung Quốc? Bởi vì tôi không nói tiếng Trung Quốc?”.
“Kệ mày là cái quái gì, vứt đi. Mày hôn anh ấy chưa?”
“Đấy không phải là chuyện của chị. Tôi không hiểu vì sao mình phải ở đây chỉ để cái tai

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT