watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9842 Lượt

mình bốc mùi bởi những từ ngữ của chị. Những từ của chị là vô dụng, chúng chỉ có giá trị khi do chính Ryan nói. Tôi không biết chị, chị nên để tôi yên đi!
Tôi thoáng thấy sự bất ngờ từ phía Garbriel. Có lẽ tôi là đối thủ nặng ký hơn cô ta nghĩ. Tôi không phải dọa dăm ba câu là sợ và vì… đúng là tôi nói được tiếng Anh, đủ sức cãi lý tốt là khác Có một dặc điểm, đù tiếng Anh hay tiếng Việt, tôi hầu như không bao giờ chửi bậy. Cho dù “đối thủ” của tôi có đầu đường xó chợ đến mấy, nhưng mà rồi họ vẫn phải im hết! Tôi chỉ chửi bậy… một mình những lúc bị hỏng hóc hay đãng trí mà thôi.
Nói xong, không để cô ta nói tiếp, tôi quay ngoắt đầu đi rất nhanh. Tôi nghĩ rằng lúc đó mặt tôi rất đỏ, cả người nóng ran. Tiếng Gar chạy theo, kéo tay tôi từ phía sau:
“Này, nghe này quay lại đây, damn”.
Gar vừa kéo tay tôi, tôi hét lên một cái làm những người trong Central Park giật mình quay lại. Gar hơi ngượng ngùng. Cô ta lại kéo tay tôi, tôi lại hét lên. (Tôi hét lên theo kiểu… trêu tức, chứ không phải là kiểu sợ đâu) Mỗi lần hét tôi lại cười lên một cái khiến Gar có vẻ hoảng thực sự, giờ thì biết ai là chicken shit rồi.
“Mày điên thật rồi, damn. Mày bị làm sao thế?” Gar thốt lên, mặt mày nhìn… không thể mê được.
Nhưng cô ta cứ chạy theo tôi. Và thật may mắn, đang đi như ma đuổi thì tôi nhìn thấy Billy đang đứng ngay chỗ rẽ từ cổng Central Park sang phố. Hình như anh đã đi theo tôi. Có thể anh đã biết tôi vừa gặp Garbriel. Tôi vừa đi tới nơi, Billy nắm tay tôi kéo vào trong xe của anh ngay gần đó. Garbriel đứng lại, khoanh tay nhìn đầy bất lực.
“Trời, trời, biết rùi, đụng phải mấy con nhỏ này mệt lắm nha. Cẩn thận nó làm hại đó, chốn này hông có phải chỗ đùa mà nhỏ. Anh bảo rồi, em phải cẩn thận chứ. Có chuyện gì vậy, nói được không?”
Tôi vẫn còn run và ngồi thần ra một lúc. Rồi tôi nở một nụ cười:
“Không có gì, nó không làm gì được em đâu. Hì hì, cảm ơn anh. Mà anh đi theo em đó hả?”.
“Thì đó, đóng tiệm xong lái xe qua đây thấy em đi vô trong đó với con nhỏ nên anh dừng xe đi theo đó mà”.
“Oạch, nhỡ đâu đó là bạn em thì sao, sao anh phải lo thế?”.
“Hông có đâu, anh nhìn thấy cái mặt em không có được vui”
“Thế em phải làm sao bây giờ”.
“Thế con nhỏ đó là ai? Em có chuyện gì với nó? Có gì phải call cảnh sát đó, hông có đùa”. Tự nhiên tôi cứ thấy rờn rợn
Tôi xin Billy thả tôi xuống bến xe gần nhà vì không muốn Billy biết tôi ở đảo. Billy năn nỉ tôi một hồi rồi cũng cho tôi xuống. Anh nhìn theo tôi đầy dò hỏi xem tôi có chuyện gì nữa không, tất nhiên không quên lời dặn phải thật cẩn thận và có gì gọi điện cho anh. Chưa bao giờ tôi thấy yêu mến Billy như ngày hôm đó
Trở về nhà, tôi vẫn chưa được bình thường. Việc đầu tiên tôi muốn làm là gọi điện cho Ryan. Tôi muốn nói rõ ràng chuyện này với Ryan. Tôi không muốn bị bám đuổi lẵng nhẵng như vậy, rất mệt mỏi!
Ryan nhấc máy:
“Hey, hôm nay em gặp bạn gái anh đấy Ryan”
“Gì cơ?”
“Bạn gái anh?”
“Ai cơ?”
“Anh biết ai mà?”.
“Đừng nói với anh là Garbriel lại đến quấy em”.
“Thế đấy. Cô ta tới tiệm nail và hỏi về mối quan hệ giữa anh và em, em mệt mỏi rồi Ryan”.
“Ôi Chúa ơi, chó thế?” Ryan kêu lên rồi khẽ… chửi bậy.
“Damn, làm sao mà cô ta tìm được chỗ em làm?”
“Cô ấy có cái tờ giấy nhắn của em định gửi anh mà. Em có ghi địa chỉ tiệm nail lên đó”.
“Cô ta có làm gì em không?”
“Cô ấy kéo em ra Central Park và mắng mỏ em”.
“Trời, kinh khủng quá! ” Ryan gần như hét lên.
“OK, được thôi, anh sẽ giải quyết vụ này, bình tĩnh nhé. Anh xin lỗi, anh xin lồi, ôi Chúa ơi”.
Dường như Ryan rất buồn và áy náy vì những gì tôi vừa nói. Đến lượt tôi lại phải… can chàng lại:
“Ôi không nghiêm trọng lắm. Em chỉ không thích bị làm phiền thôi. Em OK mà, không có gì xảy ra cả”.
“Anh đang trên upstale (ở phía Bắc thành phố), ngày mai anh sẽ gặp em. Bây giờ anh sẽ gọi điện cho Garbrien. Em sẽ tha lỗi cho anh chứ?”
“Em không thể”.
“…Anh em lỗi mà! ” Giọng Ryan đã hoảng hốt thực sự.
“Bởi vì đấy không phải là lỗi của anh?”.
Tôi nghe thấy tiếng Ryan thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi, ngày mai anh sẽ gặp em”.
Và thế là qua một đêm mất ngủ. Tôi không tức mà cảm thấy rất khó chịu.
Hôm sau là ngày tôi xuống spa. Cô gái Việt Nam vẫn nhí nhảnh như mọi hôm. Tôi quyết định nói cho cô ta biết chuyện boyfriend của cô ta xin làm quen với tôi. Tất nhiên tôi nói rằng chúng tôi tình cờ gặp nhau mà thôi:
“Ủa, anh ấy làm gì ở đó giờ đây nhỉ?”
Tôi nhún vai.
“Anh ấy nhìn bạn anh ấy thấy hay đó, trông bạn cũng dễ thương mà”. (Hix, hung biết có là khen đểu ở trong này hay không nữa).
“Hai người yêu nhau lâu chưa?”.
“Cũng năm rồi”.
“Chắc sẽ cưới chứ?”.
“Ha ha, chắc đợi tui học xong đã”.
“Cưới sớm nhỉ?”.
“Anh hơn tôi 9 tuổi đó, không có trẻ nữa đâu”.
“Hả?”
Tôi há hốc mồm. Tôi không thể tin nổi anh chàng này trông trẻ măng như vậy mà cũng phải cỡ tuổi Billy rồi. Nhìn Billy già dặn hơn hẳn.
“Chiều đến đón chứ?”.
“Có chiều nay lại tới đón mà”.
Buổi trưa, tôi ra cửa hàng đồ ăn Trung Quốc mua cánh gà ăn như mọi hôm. Ronie và Helen cũng tới, nhìn tôi Ronie cười ngượng nghịu.
“Gặp bữa hôm nọ rồi, chào Ronie”.
Tôi chủ động nói chuyện cho anh chàng đỡ ngượng. Trong lúc hai người đứng xếp hàng mua cánh gà, Ronie ngoái lại nhìn tôi nháy mắt. Ôi, đúng là đàn ông!”.
Buổi chiều trở về. Tự nhiên bà chủ chạy ra hỏi tôi có ai về cùng không. Tôi ngạc nhiên và nói sao phải thế.
Bà ấy nói rằng, nghe rằng có chuyện và bảo tôi: “Cẩn thận đấy”. Tôi lờ mờ đoán Billy bảo bà chủ trông chừng tôi. Hừm, cũng gợn lòng xúc động.
Buổi tối, Ryan gọi điện cho tôi. Anh vẫn ở trên upstate chưa về được, hẹn tôi ngày hôm sau, về sẽ gặp tôi luôn.
Ba giờ sáng. Chuông điện thoại réo. Tôi bật dậy. Cả nhà tôi cùng ngóng tai lên nhhe. Chắc chỉ có thể là điện thoại của tôi. Và đúng vậy, Garbriel.
“Này, MÀY CHẾT ĐI. TAO BẢO MÀY ĐỂ CHO BẠN TRAI TAO YÊN RỒI CƠ MÀ”.
Gar hét lên trong điện thoại to đến nỗi thằng em tôi đang ngủ cũng ngẩng đầu dậy hỏi chuyện gì thế. Tôi đưa tay lên miệng suỵt và nói rằng ngủ tiếp đi. Tôi đi vào nhà vệ sinh nghe điện.
“CHỊ ĐIÊN QUÁ RỒI ĐẤY GARBRIEL Ạ. ĐỪNG ĐỂ TÔI PHẢI GỌI CHO CẢNH SÁT”.
“MÀY CHẲNG LÀ GÌ HẾT MÀ LÀM TAO SỢ”.
Và tôi nghe thấy như Gar… khóc thì phải.
“XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI. F* YOURSELF”. Gar rú lên.
“ĐI NGỦ ĐI! CẢM ƠN LỜI KHUYÊN CỦA CHỊ. NHUNG TÔI KHÔNG TỰ F* MÌNH ĐƯỢC. RYAN SẼ LÀM VIỆC ĐÓ! XIN CHÀO”.
Tôi to tiếng trở lại, nhưng vẫn giữ phần lịch sự, và dập máy. Tắt hết tiếng điện thoại ở trong nhà.
Đó chỉ là những sự rắc rối đầu tiên của tôi mà thôi.
Lên giường, không ngủ được. Tôi ngồi dậy, bật đèn, tìm cuốn sổ và viết nhật ký, là viết ra cảm xúc và suy nghĩ thì đúng hơn.
Và những gì tôi đang kể lại cho các bạn, là modified từ quyển nhật ký bắt đầu từ ngày hôm đấy!
Phần 20
Trên đường trở về nhà, mặc dù thấy thoải mái hơn sau khi trút với Hạnh và vì Ryan đòi về ngay vì lo cho tôi, nhưng tôi thấy vẫn không được vui.
You only stop dreaming when you are dead.
Tôi quyết định nghỉ ngơi ngày hôm sau. Không đi đâu hết, một phần vì thiếu ngủ mấy hôm rất mệt mỏi, một phần vì tôi muốn lang thang một mình đôi chút cho thảnh thơi đầu óc. Thú thực rằng, từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có bạn trai, và tới mức bị khủng bố tinh thần thế này thì lại càng chưa bao giờ. Nên dù có tỏ ra ghê gớm đến mấy thì tôi cũng không tránh khỏi nhiều lo lắng và suy nghĩ. Tôi chợt nghĩ tới ông già hay ngồi ven sông. Đã mấy hôm quên mất ông già này. Tôi có một cảm giác rất yên bình khi ngồi nói chuyện và tâm sự với ông ấy. Tôi muốn gặp ông già để nói chuyện, hỏi ông xem, tôi phải làm gì bây giờ.
Buổi sáng, tôi đi bộ ra ven sông chứ chưa ăn uống gì. Trời càng ngày càng đẹp hơn. Đã sang tháng ba nên hoa bắt đầu nở và cây bắt đầu lấm chấm xanh.
Sau một mùa đông khô cằn băng giá, những mầm non lại lóc ngóc bò dậy phủ lên mặt đất một luồng sinh khí mới. Nó tạo cảm giác của sự hy vọng. Giống như tâm trạng con người, có những lúc tuyệt vọng và u ám, nhưng sau mỗi lần đau đớn, khổ sở, lòng người lại hồi sinh. Tựa như tất yếu của thời tiết, của bốn mùa, của cuộc sống.
Hôm nay ông già của tôi có thêm một người bạn mới đang đứng nói chuyện. Đó là một người phụ nữ đứng tuổi có phong thái vừa cổ điển vừa hiện đại, tất khó tả, nhưng toát lên một vẻ thông minh và cá tính lạ kỳ. Nhìn là tôi cũng muốn bắt chuyện ngay được rồi. Vừa nhìn thấy tôi, ông ồ lên và nhanh chóng giới thiệu:
“Đây là cô bé tôi vừa nói với vô. Kin đấy!” (nháy mắt một cái).
“Đây là Michelle, đạo diễn cinema”.
“Ôi wow thật ạ? Hay quá?” Tôi thốt lên. “Cô đang bàn để dựng tiểu thuyết của ông ấy thành một bộ phim đúng không?”.
“À, có thể, lại sao không?”
Người phụ nữ tên Michelle quả thật rất cá tính và thông minh. Mặc dù mang chức danh là đạo diễn cinema nhưng ở bà toát ra điều gì đó khắc khổ và bình dân, chứ không lung linh như những đạo diễn Mỹ tôi vẫn thường hay tưởng tượng. Michelle tham gia chỉ đạo sản xuất mấy chương trình thời sự của đài NY 1, đài tin nổi tiếng nhất của New York. Dự định “tâm sự” với ông già này hôm nay đổ bể vì có thêm nhân

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT