watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9845 Lượt

rất vội nên anh gặp tôi xong là đi ngay. Anh nhắc nhở tôi phải cẩn thận và nói rằng, anh muốn được nhìn thấy ông chủ tiệm nail của tôi. Tôi vui vì hình như anh ghen!
Tôi nói với Billy rằng tôi rất muốn gặp lại Lavender vì tôi thấy nhớ cô gái ấy. Cô gái nói rất nhiều và xinh ơi là xinh. Billy nói rằng, có thể tôi sẽ làm bạn được với Lavender và làm cô ấy vui hơn.
“Nhưng sẽ là khó khăn đấy, Mei không thích Lavender giao du nhiều đâu”.
“Không biết bà Mei có thích em không nhỉ? Nhưng bà ấy tốt đấy, vì đã cho em học trang điểm miễn phí. Không biết lấy gì cảm ơn nhỉ?”.
“Ah, em học giỏi đi, rồi quay lại giúp bà ấy, thế là nhất đấy!”
“Nhưng tiếc quá, em còn phải đi học, chưa được đi làm”.
“Thì bây giờ cứ học giỏi đi”.
Tôi gật gù và cảm ơn Billy. Thực ra, tôi rất tò mò về quan hệ của Billy và gia đình bà Mei. Tôi muốn hỏi nhiều hơn nhưng e rằng Billy không thích.
“Thế Sheryl thế nào? Lavender xinh hơn hẳn Sheryl nhỉ? Nhưng Sheryl ít nói và trông dịu dàng hơn”.
“Ừ thì Sheryl người lớn hơn mà. Mà nê, hôm nay em có rỗi không?” Dường như Billy không thích nói chuyện về Sheryl.
Billy lại hỏi câu đó, làm tôi… ngại. Tôi bảo không bận nhưng tôi hơi mệt.
“Thế ngày mai đi ăn nhé, có chỗ này rất ngon”.
“Anh rủ Lavender đi nhé? Được không?”.
“Ủa, anh không chắc cô ấy có đi được không?” Billy ngần ngừ.
“Anh gọi điện đi, hỏi xem nào”.
Hình như Billy không muốn nhưng vẫn phải nhấc máy gọi. Thật không may mắn cho Billy, hình như Lavender… đồng ý. Tôi sướng rơn, vì, nói ra mọi người đừng cười nhé, tôi nhớ cô gái ấy thật đấy, không biết vì nói chuyện dễ thương hay là xinh quá nữa, tóm lại là rất ấn tượng! Và tất nhiên, cũng để khỏi phải đi với Billy một mình, cho dù dạo này tôi đã có cảm tình hơn với Billy!
“Bọn mình đi ăn gì? Em thích ăn salad Mexcio?”.
“Hả, trời, sao thích mấy đồ đó, nhưng nếu em thích! Buồn cười thật!”.
Trước khi về, tôi nhận được điện thoại của Hạnh báo rằng tôi đến nhà Hạnh mà lấy cái di động bạn ấy đang dùng vì tôi cấp bách hơn. Hạnh sẽ mua cái khác, vì bạn ấy lo lắng rằng Garbriel sẽ tiếp tục gọi điện đến nhà tôi khủng bố, cách tốt nhất là tôi có máy sớm để… tự khủng bố lại cô ta!
Tôi gọi điện về nhà báo rằng tôi sang nhà Hạnh, không ăn cơm. Tôi rất vui vì có ngay cái di dộng của Hạnh. Đúng là bạn tốt có khác. Cầm máy lên, tôi gọi ngay cho Ryan để thông báo rằng tôi đã có số và cũng để hỏi số của Garbriel, nhưng mà gọi liên tục cả tối không thấy Ryan nhấc. Tôi đã rất sốt ruột.
Ở nhà Hạnh buôn chuyện khá lâu, ngẩng đầu lên đã 11 giờ hơn khiến tôi cuống quít, vì đi cũng phải gần tiếng mới về đến nhà. Từ nhà Hạnh phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới bến. Đường trơn và lạnh, nguy hiểm nữa.
Ra khỏi nhà Hạnh, tôi gọi lại cho Ryan lần nữa. Và lần này, Ryan nhấc máy khiến tôi tỉnh cả người:
“Em gọi anh mấy lần mà anh không nhấc máy”.
“Anh xin lỗi, anh đang lái xe trên dường cao tốc. Đây là số của ai? Của em sao? Em đang ở đâu thế?”
“Anh đang lái xe? Anh đang lái xe đi đâu?”.
“Lên phía bắc thành phố, anh phải làm nốt việc ở đấy”.
“Ối trời ơi, anh quay lại thành phố chỉ để gặp em rồi bây giờ anh lại quay lại sao?”.
“Ừ, vì anh lo quá, anh chỉ muốn chắc chắc rằng em sẽ OK thôi”. Anh đã làm tôi suýt khóc khi nghe như vậy. Đi lên upsate cũng phải 6-7 tiếng lái xe. Anh ở đó về chỉ gặp tôi buổi trưa, rồi lại quay trở lại vì công việc chưa xong.
Chắc là anh mệt lắm.
“Chắc bây giờ anh phải mệt lắm, đúng không? Đừng lo nữa. Em có thể tự lo cho mình mà, đừng hoài phí thời gian và sức khỏe như thế này nữa nhé, OK? Hứa nhé?”.
“Anh OK mà, anh hứa. Nhưng em đang ở đâu giờ này vậy?”
“Chỉ đang đi ven sông thôi, nghỉ ngơi đi Ryan”.
“OK được rồi, đừng lo lắng nhé? Cẩn thận và xinh cho anh nhé, ok?”
Tôi không muốn nói với Ryan rằng tôi đang đêm khuya thanh vắng đi bộ một mình trên một con dốc trơn tuột trời den sì và cực kỳ vắng vẻ bên quận Queens. Kể thì cũng rờn rợn người và cảm thấy nguy hiểm?
Và có nguy hiểm thật, khi tôi bắt đầu phát hiện ra có bóng người lẵng nhẵng theo tôi đằng sau!
Phần 22

Hạnh bảo chắc là cãi nhau với bồ. Nhìn đôi này ấn tượng, không ngờ anh ta là chủ tiệm của tôi. Tôi lại nghĩ ngợi, có khả năng là Sheryl.
Sick people, I m one!

Đó là một người đàn ông da đen. Sở dĩ tôi biết anh ta đi theo tôi chứ không phải là một người đi bộ bình thường trên đường, vì lúc tôi ngoái đầu lại, thấy anh ta nhe răng ra cười, nhìn tôi chằm chằm. Tôi quay đầu, bước nhanh anh ta cũng gần như chạy theo đằng sau. Nếu ai đã đến khu nhà bạn Hạnh thời kỳ đó đều biết rằng đó là một khu vực vô cùng vắng vẻ và tối đen. Thường thì tôi không sợ thật, nhưng lần này thì sợ, vì thấy thực sự có nguy cơ.
Tôi đi được ra tới nơi có mấy cửa hàng nhỏ, đã có ánh sáng và tôi thấy yên tâm hơn. Nghĩ bụng anh ta cũng chỉ theo tới đây. Lúc đó đã gần tới bến. Nghĩ tới việc cả một cái bến dài không có ai ở dưới đó cùng và một toa tàu điện ngầm vắng tanh lại sợ trở lại. Anh ta không dừng lại thật, anh ta theo tôi xuống bến. Và bến cũng… không có ai. Đen thật là đen!
Dưới bến tàu điện ngầm có mấy hàng ghế để ngồi chờ tàu. Tôi ngồi ở một chỗ phía giữa của ga. Anh ta ra và ngồi ngay sát đằng sau làm tôi lạnh cả lưng. Chả lẽ tôi đứng dậy đi ra chỗ khác. Mà tàu buổi đêm thì chờ rất lâu.
Tôi cho chân lên ghế, ngồi chống tay nghĩ ngợi ra vẻ chả sợ và chả quan tâm. Tôi phát hiện ra, anh ta cũng… làm y như thế. Tôi ngoái đầu lại nhìn, anh ta cũng ngoái đầu nhìn tôi, làm tôi giật mình, lại quay ngoắt giả vờ nhìn… cái bảng tàu. Thế rồi, anh ta đứng dậy, đi hẳn ra cái cột ngay trước hàng ghế tôi ngồi, đứng dựa và… nhìn tôi chằm chằm. Vô duyên nhất trần gian luôn. Tôi cũng lại vờ như không quan tâm, bắt chuyện… chơi lúc này là tối kỵ.
Cuối cùng tàu cũng đến. Tôi háo hức muốn lên cho mau để thoát khỏi cảnh bị “mật thám”… công khai thế này. Ai dè, vị trí tàu dừng của tôi lại ở đúng cái toa chắc phải vắng người nhất. Trên toa, chỉ có hai thằng choai choai Hispanic đang ngủ gật. Tôi không kịp chạy sang toa khác, đành lên. Và hắn cũng lên!
Tôi cũng lại ngồi ở vị trí giữa toa, tránh xa hai thằng Hispanic đang bắt đầu tỉnh tỉnh nhìn tôi. Hắn ngồi đối diện với tôi luôn. Thế là tôi nhắm mắt giả vờ ngủ để khỏi phải nhìn nó. Tôi thấy hơi tức vì không mang theo cái minidisc, có nhạc vào chắc sẽ đỡ… sợ hơn. Nhưng mà, nhắm mắt lại thấy… bất an. Nhỡ nó lại gần làm gì mà mình không biết thì càng sợ. Cuối cùng, mở mắt, hít một hơi dài, tôi mở mắt… nhìn lại hắn. Tôi nghe thấy hai chú Hispanic bắt đầu xì xồ gì đó, nhìn về phía tôi. Tức mình, tôi cũng quay ra nhìn bọn nó luôn. Bọn nó cười lên rồi… quay đi chỗ khác, chắc do tôi tia kinh quá. Tôi quay lại nhìn tiếp chú da đen này. Thế rồi tôi đứng dậy, mở toa để đi sang toa khác mặc dù tôi chưa bao giờ thử mở cái cánh cửa chuyển toa đó bao giờ. Cái cửa còn bị tắc nữa chứ. Tức điên lên được, quê nữa. Mãi tôi cũng mở được Tôi đứng dậy, hắn cũng đứng dậy, tôi mở cửa, hắn theo sau. Tôi sang toa mới, có thêm vài người lác đác. Tôi không ngồi nữa, tôi đứng ôm cột. Hắn ngồi ngay gần tôi.
Thế là tôi đứng… nhìn hắn tiếp. Nhìn mãi thì hắn cũng bắt đầu bối rối và nhìn đi chỗ khác. Tôi đứng nhìn không chớp mắt. Hình như chân tay bồn chồn, hắn ngọ nguy rồi… đi ra một chỗ khác xa hơn ngồi. Thế là tôi đi theo, ngắm tiếp. Hắn lại bắt đầu vò đầu bứt tai. Lúc này thì tôi bắt đầu thấy… hay hay, không còn sợ nữa. Có lẽ kẻ đang bắt đầu sợ là hắn. Được một lúc, thấy tôi không buông tha hắn, hắn thét lên: “Cái gì?” Tôi nghẹo đầu và hỏi lại thẽ thọt: “Cái gì? ” Thế là cái bến đó, hắn xuống ngay lập tức Đúng là đồ chicken shit. Nhưng đêm đó về đến nhà mà tôi cứ phải vừa đi vừa cười một mình. Có lẽ hắn nghĩ tôi… bệnh hơn hắn! Dù sao tôi đã may mắn vì đó không phải là một người bệnh hoạn thật sự. Ở Mỹ thiếu giống gì!”.
Lavender hẹn chúng tôi đi ăn buổi trưa. Billy đóng cửa tiệm và chở chúng tôi tới một quán ăn… Mexico.
Anh định giới thiệu quán ăn nào đó của một người bạn Việt mới mở, nhưng chỗ đó có lẽ hơi xa, chỉ thích hợp đi ăn tối. Lavender vừa nhìn thấy tôi là tíu tít. Chúng tôi trao đổi số điện thoại ngay. Lavender nói rằng sắp có một show thời trang của trường cô ấy học, cô ấy sẽ mời tôi đến xem, nhân tiện giới thiệu bạn trai luôn. Tôi gọi món salad ăn ngon lành. Lavender và Billy tưởng tôi ăn kiêng nên thích rau. Họ bảo tôi đủ gầy lắm rồi.
Lavender công nhận thật là xinh. Anh phục vụ đi ra bê đồ cho chúng tôi mà còn mải nhìn suýt vấp. Mấy anh chàng đầu bếp ngó ra nhìn chúng tôi trầm trồ. Vừa thấy vinh dự vừa thấy mình như đi làm nền cho cô gái xinh đẹp ấy. Tôi nói với Lavender ngày mai tôi sẽ xuống làm ở spa. Bất ngờ, Lavender nghiêm mặt:
“Cậu và mẹ tớ OK chứ?”
“Cũng OK. Tớ và bà ấy không nói chuyện nhiều, nhưng bà ấy cũng tốt lắm”.
“Đừng nói với mẹ tớ là cậu gắp tớ nhé, OK?”
“Tại sao?”.
“Và đừng nói với mẹ tớ là tớ đi gặp bạn trai đấy! OK? Đừng nói cả cho chị tớ biết nữa”.
“Ôi nghe có vẻ nghiêm trọng nhỉ. Mẹ của cậu không biết cậu có bạn trai à? Chắc bởi vì cậu xinh quá nên mẹ phải cẩn thận?”.
Tôi cười nhưng Lavender chẳng cười tí nào cả.
“Tớ thích cậu lắm Kin à,

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT