watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9811 Lượt

tôi hiểu thứ tình yêu của bọn họ, nó mạnh mẽ hơn bình thường vì họ là những con người có máu điên, nhưng hơn cả, đó là đã điên còn bị cấm đoán.
Tôi hiểu rằng Josh muốn gặp tôi vì anh ta nhớ Lavender, và có lẽ vì Lavender muốn thế. Josh nói muốn ngồi nói chuyện với tôi trên đảo, bất kỳ đâu, nếu tôi lạnh thì có thể tìm một quán café hay thậm chí quán pizza cũng được. Tôi rất hồi hộp và đồng ý, vậy là tôi có cơ hội để nói chuyện với Josh.
Tôi về đảo, bắt xe bus đỏ chứ không đi bộ ven sông, dự định rửa mặt nghỉ ngơi rồi sẽ chờ Josh gọi điện xuống gặp. Tôi nghĩ sẽ mời anh ta vào quán pizza mà tôi đã từng ngồi với Lavender vừa để ăn tối vừa cho ấm áp.
Chắc chỉ khoảng 20 phút nữa Josh sẽ tới. Tôi xuống nhà lang thang, đi tìm ông già ven sông của mình, cũng một thời gian rồi không thấy ông ấy đâu cả. Không hiểu có ốm đau hay đi đâu không, vì một người chăm chỉ như ông ấy thì không có chuyện bỏ thói quen này, có lúc 8 giờ tối lạnh lẽo mà vẫn thấy ông ấy ngồi đây cơ mà.
Có lẽ trời chiều lòng tôi, nên vừa đi lang thang lên phía gần cuối đảo, thấy ông già lò dò đẩy xe lại, tôi chỉ thiếu nước hét lên thật to mừng rỡ. Ông già giơ tay lên vẫy vẫy và lại điệu bộ quen thuộc cho tay lên ngực ra vẻ vô cùng xúc động vì được gặp tôi. Tôi chạy tới kêu ông ấy đừng chạy xe, để tôi đẩy xe cho.
“Được rồi cô bé, tôi sẽ làm như cô mong muốn. Thế có gì mới không? Dạo này không thấy cháu đâu, ôi nhớ cô bé xinh đẹp làm sao”.
“Cháu cũng nhớ ông lắm, nhà văn ạ, thế tiểu thuyết của ông thế nào rồi?”.
“Nó sắp được xuất bản rồi, hà hà”.
“Cháu sẽ là người đầu tiên mua tiểu thuyết của ông”.
“Cháu sẽ là người đầu tiên được tặng cuốn tiểu thuyết này!”
“Thật á? Vinh dự quá, cảm ơn ông!”.
“Thế cháu với bạn trai xinh của cháu thế nào?”
“Bởi vì anh ấy xinh quá nên mọi việc không được ổn cho lắm”.
“Ôi, tôi xin lỗi khi biết thế, này, đấu tranh đi, cuộc sống mà, không đơn giản đâu, đấu tranh đi”. Ông già giơ nắm tay lên lắc lắc và làm bộ khiến tôi phì cười.
“Này, nghe này, tình yêu nó là thế đấy, lúc này ta hạnh phúc, lúc khác là lại đau đớn, có lúc ta phải để nó ra đi, có lúc ta phải đấu tranh vì nó! Tình yêu, đó là cuộc sống, hãy sống với nó!”
“Cháu nên đấu tranh không?”.
“Tại sao không? Đấu tranh cho tới lúc chết luôn! Nhưng thật lòng mà nói, cháu ổn chứ? Mối quan hệ OK chứ? Tôi không muốn cháu buồn đâu, cô bé ơi, này, nhìn vào đôi mắt ngấn lệ này, xót xa làm sao nếu chúng tuôn ra nước mắt.
“Thực ra mọi việc cũng không đến nỗi tồi tệ lắm, chỉ là một cô gái tới gặp cháu và nói rằng chàng trai của cháu có một vài vấn đề. Cô ấy không nói những vấn đề ấy là gì, cháu cũng chẳng quen biết gì cô ta mấy. Có thể cô ấy ghen, cháu có thể nhận thấy cô ta yêu bạn trai cháu điên cuồng”.
“A, hiểu rồi, hà hà, ghen mà, tôi tưởng tượng được vấn đề rồi. Tôi đoán cô ấy không phải người duy nhất trên thế giới này sẽ tới gặp cháu và nói cả triệu thứ về bạn trai của cháu, đúng không?”
“Ông có nghĩ đấy là ghen không?”.
“Tất nhiên, bạn trai cháu có ghen với cháu không?”
“Tất nhiên có chứ, hi hi. Nhưng cô ta có vẻ như không là ghen, cô ấy hình như đang nói một sự thật nào đó, như kiểu có điều gì kinh khủng lắm đang xảy ra sau lưng cháu”.
“OK, nhưng nếu giả sử cô ta không tới gặp cháu và chẳng nói gì cả, thì cháu có vẫn hạnh phúc không?”
“A… có… cháu nghĩ thế”.
“Vậy nên, có là vấn đề không, khi ai đó nói cho la một vấn đề mà ta không biết, hoặc thậm chí sẽ không bao giờ biết, và không cần biết?”
“Nếu như một ngày nào đó cháu sẽ biết và bị tổn thương?”.
“Làm sao mà cháu có thể chắc chắn biết rằng mình sẽ biết? Tại sao lại nghĩ về một vấn đề mà cháu không biết chắc rằng mình sẽ biết nó xảy ra? Nghe này, cứ tận hưởng hạnh phúc bây giờ của mình đi, cứ có tâm lý chuẩn bị nhưng đừng nghĩ nhiều quá”.”Được rồi cảm ơn ông. Đấy là vì sao cháu cứ đi tìm ông để nói chuyện, không gì ông nói thực sự làm cháu thấy an tâm, cảm ơn ông”.
“Ô cảm ơn tôi à, vì sao? Tôi rất thích nói, và cảm ơn cháu vì đã để cho tôi được nói”. Thật tuyệt bởi những lời an ủi.
Tôi kể tiếp cho ông già nghe về Lavender, cô gái Trung Quốc xinh đẹp tôi đã từng định giới thiệu cho ông, mối tình của cô ấy và tình, cảnh của cô ấy. Tôi kể về cái đám người nhộn nhạo ở tiệm, về Tài, về Thủy, đủ thứ, kể như bị dồn nén bao lâu mới có người để trút. Ông già lắng tai nghe, toàn thấy ông ấy cười, lạ thế, cứ như chuyện của tôi hài hước lắm vậy.
“Này, chúc mừng nhé, cháu đang có tuột cuộc sống thú vị lắm đấy, cứ giữ thế, hạnh phúc với nó, đáng lắm đấy!” Thì ra tôi đang có một cuộc sống thú vị đấy.
Người già họ nghe như đang xem một cuốn phim thư giãn vậy, vì họ đã từng trải qua như thế, họ hiểu đó là lẽ thường tình của cuộc đời này. Để xem mình sẽ xử lý những điều thú vị này như thế nào. Tôi nghĩ thầm.
Josh gọi điện, tôi kêu anh ta đứng chờ tôi trên phố Main, đoạn có tòa nhà cổ, tôi sẽ ra ngay. Tôi chia tay ông già, hôn chụt một cái lên đôi tay trắng hồng béo mũm của ông ấy. Ông tỏ vẻ sung sướng, đưa tay lên hít lấy hết để rồi vẫy chào tôi. “Cảm ơn cảm ơn cảm ơn”. Tôi chỉ biết nghĩ thầm như thế, thực sự tôi vô cùng yêu quý ông ấy.
Tôi đã thấy Josh, dáng cao lớn đang đứng trước ngôi nhà cổ, và bên cạnh anh ta, tôi thốt lên: “Hả, Jess à?, Tôi cứ tưởng Jess đã về upstate với Ryan, Ryan nói thế mà. Cậu ta lên đảo, thật kỳ lạ, gặp tôi hay là do đi cùng với Josh nên tiện thể. Tôi cứ nghĩ Jess rất ác cảm với tôi.
“Xin chào Josh, oh, cả Jess nữa à, tôi nghĩ cậu ở trên phía bắc”.
“Mới quay về”.
“Ryan vẫn ở đấy hả?”.
“Anh ấy đang lái xe về”.
“Này thế cậu muốn ăn pizza hả? Tôi nghĩ hơi muộn rồi, chiều lòng cái bụng của chúng ta thôi. Tôi mới đi lang thang với Jess, thế nên tôi đưa cậu ta đến đây gặp cậu luôn, cậu ấy cũng muốn gặp cậu”.
“Thật à?”
Tôi thấy Jess nghe câu đó phì cười ra một cái rồi rảo bước. Tôi dẫn họ tới quán pizza tôi đã ăn cùng Lavender. Trên cửa, Josh “ô” lên khi thấy họ dán bức ảnh trên báo có hình tôi và Lavender đang ngồi trong tiệm. Vừa vào đã thấy mấy anh bán pizza tươi cười vì nhận ra tôi.
“Cô không đến cùng cô bạn gái Trung Quốc xinh đẹp của cô nữa sao?”
“Ô không, nhưng tôi đến cùng với mấy anh chàng người Mỹ xinh đẹp”. Họ cười ha hả.
Tôi vẫn đang bày mưu, tính kế trong đầu để làm thế nào nói chuyện được với hai anh chàng này. Thực ra, tôi chưa nói chuyện nhiều với Josh bao giờ, còn Jess thì có vẻ khó nói chuyện. Tôi cũng chưa thực sự quen. Tôi dự định sẽ hỏi họ nhiều về Lavender, và tất nhiên, có Jess ở đây phải hỏi cả về Ryan.
“Tại sao cậu lại muốn gặp tôi? Lavender muốn thế à?”.
“Không, tôi gặp cậu bởi vì tôi muốn gặp cậu. Cậu đã biết chuyện của Lavender rồi đúng không? Cậu có nghĩ điều gì tồi tệ về tôi không?”
“Ồ không, tất nhiên là không, nếu như tôi nghĩ thế thì tôi đã không gặp cậu”.
“Tại sao?”
“Có điều gì đó mách bảo tôi thế”.
“Cám ơn cậu!”
“Ới làm ơn đi…”.
Và Josh kể cho tôi nghe. Lavender là cô gái châu Á xinh đẹp nhất trần đời mà anh ta từng gặp. Lave rất thông minh và tài năng, một cô gái ngọt ngào nhưng có lúc mạnh mẽ và ngoài tầm kiểm soát. Có lúc, họ đi club chơi, cô gái ấy điên tới mức cởi phăng hết cả áo khiến Josh một phen cũng phát điên theo.
“Cậu có nhận thấy sự điên loạt trong cô ấy không?”
“Có thấy, cả sự hoang dã nữa”.
“Tôi yêu điều đó, nhưng tôi lại căm ghét điều đó. Chúng tôi cứ như những ngọn lửa nổ tung, khi chúng tôi ở bên nhau, chúng tôi bị bốc cháy”.
“Tôi cũng nhận thấy điều đó mà, hihihi, cả hai đều “nóng bỏng”, vậy nên các cậu bốc cháy là phải”.
Tôi thấy Jess cũng mỉm cười, Jess chỉ lắng nghe, anh ta chẳng nói, làm tôi ngại không biết sẽ hỏi Jess về Ryan như thế nào đây. Có lúc tôi nhìn sang Jess định nói, thấy anh ta nhìn tôi, kiểu nhìn khó hiểu, làm tôi sợ, lại im.
“Lave nói rằng cô ấy chưa bao giờ gặp được một người nào tuyệt diệu như cậu, cậu thực sự là một người bạn. Cô ấy làm tôi tò mò quá nên phải gặp được cậu bằng được”.
“Tôi vẫn không hiểu vì sao cô ấy lại thích tôi đến thế. Tôi chẳng làm gì cho cô ấy cả, tôi cũng đã chẳng giúp đỡ được việc gì, thậm chí chúng tôi cũng đâu có gặp nhau mấy đâu”.
“Cô

ấy nói cậu hoang dã, điên điên, nhưng thông minh, và đẹp, tôi cũng đồng ý như thế. Cô ấy không có nhiều bạn đâu cậu biết không? Thật là lạ vì lúc nào cô ấy cũng nói về cậu, và…”
“Và tôi nghĩ cô ấy yêu cậu …”
Tôi lạnh sống lưng. Josh buông ra câu kỳ lạ thế.
“Ý cậu YÊU là vì sao?”.
“À đó có thể là tình

yêu bạn bè, đó có thể là tình yêu lứa đôi. Trong trường hợp này là cả hai, cậu đặc biệt, đấy là vì sao”.

“Cảm ơn, tôi nhận tình yêu này”.
Jess lại nhìn tôi chằm chằm, có lẽ tôi làm anh ta ngạc nhiên.
“Tôi muốn gặp Lave trước khi cô ấy vào trung tâm cai nghiện, tôi không chắc mẹ cô ấy cho tôi gặp không. Tôi chưa quen cô ấy lâu và không có nhiều bạn ở nơi này. Nhưng tôi không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để giữ lại những người bạn tốt. Cô ấy yêu tôi, và tôi yêu cô ấy Josh có thấy phiền không?”.
“Gì cơ? Tôi thấy vui! Cô ấy

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT