|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
còn nháy mắt, thấy bớt xa lạ. Cuối cùng, anh chủ bảo sẽ cho tôi xuống đây một tuần hai buổi học trang điểm.
Trên đường về, tôi nói rằng tôi không có tiền để học make up. Anh vừa lái vừa mỉm cười, im lặng một lúc, rồi nói:
“Anh thấy em có năng khiếu mà. Đừng lo, học đi, bả đó là bạn tâm giao của anh, không tiền nong chi đâu!”.
“Cố lên nhé!”
“Thật ạ, dạ vâng”.
Tự cảm thấy mình may mắn.
“Em sẽ học thứ ba thứ sáu nhen”.
Chiều về nhà, lại hỏi cậu em:
“Có ai điện thoại không?”.”Không,”
Ghét thật, hôm nay thì phải đi làm rồi chứ, phải đưa tờ giấy rồi chứ, không lẽ chả quan tâm tới mình à? Thế phí bao công đi tìm à? Tức quá, nhưng mà… có thể mụ trợ lý ỉm đi thì sao? Nhỡ đâu nàng ta có tình ý hay thậm chí là bạn gái của Ryan thì sao nhỉ?
Hừm, ghét thật, chờ thêm mấy hôm nữa xem sao.
Thứ ba, tôi đi học make up buổi đầu tiên. Cảm thấy ngài ngại hay sao đó. Buổi đầu tiên, tôi chỉ có ngồi xem họ làm tóc và make up. Cô nhân viên nháy mắt hôm nọ rất nhiệt tình cho tôi xem, tuy nhiên không nói quá nhiều vì vừa trang điểm vừa nói nhiều bất lịch sự.
Tôi chỉ thích xem cô ấy phối màu. Điểm đặc biệt là, họ có mấy bộ trang điểm khác nhau, mỗi đối tượng là một bộ, không giống như ở Việt Nam, lúc nào cũng kè kè duy nhất một cái hộp trang điểm to đùng, ai cũng như cừu Dolly!
Tôi gặp cô gái nhân viên người Việt kia lần đầu. Cô gái đó bằng tuổi tôi, da trắng bóc, tóc dài, trông cũng dễ thương, giọng lơ lớ nửa Nam nửa Bắc, trông đối ngược với tôi. Cũng đang ở đây học việc. Ngồi nói chuyện, được biết gia đình cũng kinh doanh nail, ở tận khu Harlem, sang đây cũng được vài năm, đang học đại học gì đó.
Buổi chiều, cô gái đó xin về sớm vì có “bạn” tới đón. Tôi nhìn qua, một anh chàng khá thấp, chỉ khoảng mét sáu mấy, nhưng khuôn mặt nói chung là… đẹp trai, hừm. Anh ta làm tôi để ý bởi vì, nhìn vừa châu Á vừa… Hispanic. Hix hix, chẳng biết là chủng tộc gì. Tôi dự định sẽ hỏi lại cô bạn kia ngày hôm sau.
Thế rồi, thứ tư thứ năm… tuyệt nhiên không một cú điện thoại, một cái email. Tôi chắc rằng tờ giấy nhắn của tôi đã bị ỉm đi. Và thực ra tôi cũng không “máu” lắm hay sao đó! Nhưng rồi tôi quyết một lần, “trót thì trét”.
Cô trợ lý kia đã vô tình để lộ một thông tin, đó là lúc cô ta hỏi : “Ryan Xas you mean?”, “Ý chị là Ryan Xas?”. Nghĩa là tên anh có thêm chữ “as” đằng sau, tôi đã bị thiếu. Tôi bắt tay vào viết cái email lần cuối (tự nhủ) với cái đuôi as đằng sau!
Anh chủ vẫn hay liếc xem tôi có tìm ra “thủ phạm” không? Tôi bảo chịu rồi, anh bảo tôi đừng buồn. Anh rất hay kể cho tôi nghe chuyện tình yêu “xa xưa” của anh, “nhiều dữ vậy rồi mà giờ lại cô đơn đấy”, mắt hấp háy.
Hôm nay thứ sáu, trời lạnh nhưng sạch sẽ và khô thoáng. Là ngày…Valentine. Anh chủ đề nghị tôi lên tiệm buổi sáng giúp việc vì ngày đó đông khách, chiều hãy tới spa để học make up. Buổi sáng đông thật, các nàng thi nhau tới tân trang móng tay móng chân để đi chơi. Lúc đó tiệm vắng cũng thành đông, làm việc không xuể. Hôm đó tôi được ngồi vẽ mệt nghỉ.
Mệt nhoài, 12 giờ trưa, anh chủ bảo tạm nghỉ đã, rồi rủ tôi đi ăn. Tôi và anh ta đi vào một quán ăn Ý ngay gần tiệm để về cho nhanh. Chả hiểu sao cả buổi cứ ngồi nhìn tôi ăn, làm tôi ngại quá cứ cúi xuống cười một mình.
Tôi phải xuống spa, anh chủ bảo: “Chiều về sớm nhé, giữ sức khỏe”.
Trên đường xuống spa, tôi thấy cứ buồn buồn sao vậy. Hôm nay là ngày Valentine, chả có gì đặc biệt, được cái thiên hạ ai cũng xinh đẹp.
Hừm, thôi kệ, cũng quan trọng gì!
Hôm đó spa rất đông, tôi cũng phải xắn tay vào làm việc chứ không được nhìn, cũng được sờ nắn trên những trường hợp “dễ chữa”, sau đó vẫn về tay chuyên gia chỉnh sửa lại. Một ngày bận rộn và được thực tập đáng kể. Cô gái người Việt cứ hát là lá la, hừm, có bồ nó khác. Sướng
thế! Hôm nay chắc họ phải làm việc đến đêm mất. Nhưng tôi và cô gái kia xin về sớm, vì tôi khá mệt, và nàng kia cũng phải đi Valentine.
Đi xuống bến tàu, hít một hơi thở dài, lại nghĩ giá mà có một anh đẹp trai diễu đi diễu lại thì hay biết mấy nhỉ? Tôi lại nhìn thấy cái đôi của cô người Việt kia ngay bến đối diện. Bận quá tôi cũng chưa kịp hỏi anh ta là người nước nào. Thấy tôi, cô nàng mỉm cười, anh bồ cũng nhìn tôi, và tận khi đã lên tàu rồi (lên trước tôi) anh ta vẫn liếc liếc tôi. Đúng là đàn ông nhỉ! Các đôi dập dìu qua lại dù sao tôi đã quen ngày Valentine lúc nào cũng cô đơn rồi, nên chả buồn mấy! Đi qua ven sông, thấy ông già đang lăn xe đi dọc, chắc ông đi đâu đó. Tôi lại “Hi”, ông bảo: “Chúc mừng Valentine cô bé dễ thương”. Tôi nói với lại: “Cháu không có Valentine”. “Ồ có chứ!”. Tôi cười và muốn hét lên, chả hiểu sao lại phấn khích thế!
Về nhà, check mail, thấy thư đã đi, nhưng chẳng thấy reply. “Thì cũng đến thế mà thôi”.
“Có ai gọi điện không?”.
“Không!”
Vẫn “Không!”. Cả nhà đã ăn cơm xong, tôi mệt ơi là mệt, ngồi ăn cơm vừa xem ti vi.
Điện thoại reo ngay bàn ăn cơm. Hờ hững tôi nhấc:
“Alô”.
“Xin chào, tôi có thể nói chuyện với Hà Kin hay không?”
“Hà Kin đây, ai đấy?”.
“Xin chào, đây là Ryan…
phần 9
Em biết không, anh đã đi tìm em. Anh cứ đứng ở bến tàu là tìm em, hy vọng có thể có cơ hội bắt được một ánh mắt của em, nhưng chỉ là vô vọng. Anh nghĩ có thể em đã có bạn trai, em…
“Xin lỗi? Ryan nào ạ?”.
Thoáng hững hờ, thoáng sững sờ, và rồi… thực sự bất ngờ. Thực sự là tôi không dám chắc đó có phải là chàng Ryan tôi kiếm tìm vất vả bao lâu nay hay không nữa, cho đến khi tôi nghe được câu tiếp theo:
“Ôi đôi mắt gây đau đớn, em đã quên anh rồi sao?”
“Ôi wow xin chào… anh khỏe không?”.
“Cực kỳ khổ sở cho tới khi nhận được email của em. Điều gì khiến rất lâu em mới viết cho anh thế? Anh nhớ em vô cùng”.
Hix, không thể diễn tả được cảm giác lúc đó, tuy nhiên vẫn là sự hoài nghi, hung biết là nhớ thật hay là “ngoại giao” đây?
“Anh nhận được email lúc nào? Và… đấy là cái nào?” (Lúc đó tôi không còn khái niệm cái email nào là “trúng” nữa, vì tôi gửi theo tất cả các khả năng và không cả thèm check xem cái nào đi cái nào về nữa, cũng hơi chán rồi mà!)
“Đêm qua, anh mới chỉ nhận được đêm qua, vui sướng tới phát điên nhưng phải nín thở hôm nay mới dám gọi cho em. Cảm ơn Chúa, đó đúng là em!”.
A thì ra email của tôi đã đi được đến đích. Vậy là bao nhiêu nỗ lực cũng được đền đáp. Một bài học tuyệt vời của cuộc đời, không bao giờ nên bỏ cuộc! Tôi chỉ muốn kể ngay. ra một tràng cho anh biết cuộc hành trình đi tìm anh khổ sở thế nào, cho anh biết cái lý do mãi tới ngày hôm nay tôi và anh mới gặp được nhau, nhưng sau đó tôi chỉ cười (có lẽ hạnh phúc và bất ngờ quá chăng?):
“À đó là cả một câu chuyện dài, ha ha”.
“Em biết không, anh đã đi tìm em. Anh cứ đứng ở bến tàu là tìm em, hy vọng có thể có cơ hội bắt được một ánh mắt của em, nhưng chỉ là vô vọng. Anh nghĩ có thể em đã có bạn trai, em…
“Khoan đã, anh đã đi tìm em sao?” (AHHHHHH, anh cũng đi tìm tôi đấy các bạn ạ. Nhưng mà ít nhiều tôi còn thông tin chứ anh ấy chẳng biết tôi ở đâu mà tìm).
“Yes, như một thằng điên!”
Tôi chợt nhớ ra tôi đã từng để lại một mảnh giấy “quan trọng” ở văn phòng của anh mà. Anh phải nhận được từ lâu rồi chứ.
“Này, em tới nơi làm việc của anh để đi tìm anh đấy vào hôm thứ bảy. Nhưng anh nghỉ, anh không nhận được cái tờ giấy nhắn em để ở đó à? Em gửi cô trợ lý ấy”.
“Tờ giấy nhắn nào?” (hix, ức thế, còn không biết là cái note nào. Đúng là mụ trợ lý khốn nạn!) “Em đưa cho ai hả?” “Hừm, có thể cô ấy đã quên không đưa lại cho anh”.
“Hoặc là vì cô ấy là bạn gái của anh nên cô ấy ghen, he he?”.
“KHÔNG, cô ấy không phải là bạn gái của anh. Anh không có bạn gái…”
(Có phải là đang tự “lộ hàng” đấy không nhỉ? Cố tình chứ?)
“Nhưng có thể cô ấy muốn làm bạn gái của anh”.
“ÔI KHÔNG, không đời nào, không thể …”
Và hai chúng tôi cùng cười. Tiếng cười của anh trong điện thoại vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tôi cảm nhận được thế. Nếu có hỏi tôi một trong những giây phút hạnh nhất của cuộc đời tôi là lúc nào thì tôi sẽ trả lời là lúc này đây.
“Nhưng thế còn em thì sao? Em cũng có bạn trai đúng không? Anh đoán em có rồi… em bận bịu với bạn trai của em…
“Oh, em à? Em nghĩ em có rồi, nhưng… anh nhìn thấy anh ta chưa? Vì em vẫn chưa thấy anh ta”.
Và lại cười. Có lẽ màn “thăm dò” nhau đã được giải tỏa.
“Anh không thể chờ nổi để hôm nay gọi em. Nếu em không thấy phiền, bây giờ anh đưa em đi chơi được không? Em đang ở đâu, anh sẽ tới đón.
Cái gì cơ? Ngước nhìn lên đồng hồ, 9 giờ hơn. Kể ra bây giờ đi vẫn được đấy, không biết ý bố mẹ thế nào.
Ngoài trời tuyết lại lất phất bay rồi. Nhưng mà… kể cả bố mẹ không cho tôi đi tôi vẫn cứ đi. Và tôi sẽ đi!
“OK, anh tới đón em ở trạm tàu điện ngầm nhé”.
Dập máy rồi mà người tôi vẫn run lên. Tôi đã rất giỏi khi nói chuyện bình tĩnh được như vậy. Chỉ trong một thời gian ngắn mà tôi đã quá nhiều lần hạnh phúc – thất vọng – từ bỏ – quyết tâm – bất ngờ – hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ có bạn trai, cũng chưa bao giờ yêu cả. Cảm giác thế này tôi cũng chưa bao giờ có được. Có thể tôi yêu rồi thì sao? Hay là tôi chỉ đang sung sướng với niềm vui
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




