|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
của một kẻ chiến thắng? Tôi không biết, tôi sẽ thử mình?
Mặc quần áo, phải ngồi trang điểm lại thật xinh, vì lúc đó trông tôi rất mệt mỏi và xấu xí, thậm chí tóc tai còn bết cả lại vì lạnh quá. Nhưng người ta bảo, khi tinh thần phấn chấn thì tự nhiên con người sẽ trở nên rạng rỡ. Mà rạng rỡ là điểm mạnh của tôi. Tôi muốn đôi mắt mình sẽ phải thật đẹp. Tôi hồi hộp mong chờ được nhìn lại vóc dáng tuyệt vời ấy của anh. Tôi sẽ tự hào lắm đây vì đêm nay, đêm Valentine, tôi được đi cạnh một người đàn ông đẹp!”.
Không dám nói với mẹ là con đi chơi… Valentine, vì bố mẹ sẽ ngất trên giàn quất mất. Nhưng tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ đi về nhà muộn.
“Mẹ ơi, cho con đi ra Times Squares nhé, xem không khí Valentine”.
“Ra xem thiên hạ ôm nhau à?”
“Vâng, ra xem bọn nó ôm nhau”.
“Đến khổ con tôi (ơ). Mặc ấm vào và về sớm nhé”.
“Ôi vâng, là lá la…”.
Có lẽ hôm nay là một ngày suôn sẻ. Ít khi nào tôi gặp nhiều may mắn như thế. Đứng chờ xe bus đỏ, tôi ngắm các đôi dập dìu đứng tâm sự. Đôi nào trông cũng hạnh phúc. Mọi ngày tôi sẽ ghen tị đấy, nhưng hôm nay, họ sẽ phải ghen tị với tôi. Chỉ ít phút nữa thôi, khi chiếc xe bus chở tôi ra bến tàu điện ngầm, tôi sẽ cũng được “dập dìu” như thế.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, gió lành lạnh, tự nhiên tôi nghĩ về ông già tật nguyền hay viết tiểu thuyết và thấy thương ông lắm. Giờ này có những tâm hồn cô đơn như vậy ở đâu đó Nhưng chắc gì ông đang cô đơn? Có thể ông đang viết sách và quên hết mọi chuyện thì sao. Tôi nghĩ tới anh chủ, cũng đang cô đơn hay bên cạnh một cô Việt kiều nào đấy, biết đâu. Tôi nghĩ tới họ vì cả hai đã chúc tôi có một ngày Valentine may mắn.
Tôi đã tới bến. Đứng chờ phía bên trong, ấm áp vô cùng. Tôi được “chỉ định” đứng chờ ở phòng chờ bên trên. Tôi đi đi lại lại, chốc lại ngó vào cái ca bin soát vé cười với ông soát vé một cái. Ông ta nhìn tôi đầy dò hỏi, chắc lại thêm người nữa thắc mắc sao cô nàng này lại “đáng yêu” thế nhỉ? Cứ thấy dòng người từ dưới tàu đi lên là tôi lại ngó. Anh vẫn chưa tới. Tôi đứng nhìn ra bên ngoài cửa kính của phòng chờ, ngắm tuyết lất phất rơi, ngắm những cặp đôi hối hả qua lại, ngắm một cô bé con vừa đi vừa hét, ngắm dòng sông thâm đen phía xa xa… tất cả đối với tôi đều mang cảm giác bình yên.
“Chào em”.
Tôi đã lờ mờ nhìn thấy bóng phản chiếu của tấm kính cho tới khi người ấy tiến lại thật gần và đứng sau lưng tôi cất tiếng chào nhẹ như hơi thở. Người đàn ông cao ráo mặc áo choàng đen, một hình ảnh quen thuộc, vì tôi đã nhìn anh như vậy lần đầu tiên.
“Hi”. Một nụ cười tôi gửi anh qua tấm kính. Rồi tôi quay lại.
“Em chờ anh có lâu không? Anh xin lỗi, tàu hơi muộn chút”.
“Không, OK mà. Quan trọng là em có thể gặp được anh”.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi bối rối và ngượng lắm, chắc mặt và tai đỏ phải biết. Nhưng tôi hay biết chữa ngượng bằng cách cười rất “hồn nhiên”. Và cả hai lại cùng cười. Hôm nay, anh có mái tóc dài hơn một chút, hàng râu quai nón đã tỉa ngắn lại chỉ còn hai mái tóc mai rất dài, khoác một chiếc áo choàng đen. Anh đẹp và nổi bật tới mức không ai đi qua mà không ngắm nhìn anh và… nhìn tôi. Tôi có được một cảm giác hãnh diện và may mắn chưa từng có. Anh chìa tay ra, muốn nắm tay tôi. Thoáng do dự, và tôi nắm tay anh, tim đập loạn nhịp.
Tôi tự hỏi chúng tôi sẽ đi đâu đây? Anh lại cúi xuống, nhíu mày, cười và nói:
“Anh có thể đưa em đến một nơi thật đặc biệt hay không?”
“Đặc biệt thế nào?”.
“Rồi em sẽ thấy!” Nháy mắt.
Và trên tàu, tôi đã bất ngờ khi được nghe kể rằng anh đã đi tìm tôi khổ sở thế nào…
phần 10
Đã 22 tuổi, cần phải thay đổi chứ, đúng không nhỉ? Tôi tin rằng có thể tôi sắp biết thế nào là yêu chăng. Và dù người ấy không phải là một người Việt Nam!.
Nắm tay anh đi thang máy cuốn xuống dưới bến tàu tôi nghĩ rằng những người đang đi ngược lại đều đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hâm mộ (và ganh tị).
Tối nay, tôi nghĩ sẽ phải “khai thác” triệt để những thắc mắc của tôi về Ryan bấy lâu nay.
Thắc mắc gì là lớn nhất đây? Không phải là cô trợ lý Gar xấu tính, không phải là anh đang làm việc cụ thể gì, nhà anh ở đâu, tại sao đẹp trai thế mà… chưa có người yêu,… mà là… anh quốc tịch gì vậy? Tôi đồ rằng anh cũng phải có một tá thắc mắc về tôi. Nhất là sự kiện tôi đã “mất tích” bấy lâu nay.
“Thế bây giờ anh có thể nói cho em nghe bố mẹ anh là người nước nào chưa?”
Tôi phải hỏi ngay lập tức vì tò mò quá rồi.
“Vẫn còn thắc mắc à?”
“À vâng,” (cười).
Anh nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi nhìn ra phía khác, cười mỉm, mắt liếc dòng người qua lại, nhưng không nói gì.
Tôi lay lay tay anh như một đứa trẻ con:
“Nào, nào, nói đi, nói đi”.
Đáp lại là một nụ cười rất khó hiểu. Hix, nụ cười của thiên thần đấy, nhìn đầy mê hoặc.
“Nào nào, nào…”.
“Em có nhớ anh không?”
Câu hỏi lại cắt ngang khiến tôi im bặt. Tôi đang hỏi chuyện khác cơ mà. Lần đầu tiên có một người nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi tôi như vậy. Thực sự là, tôi không rõ rằng tôi đã nhớ anh hay không? Hay chỉ là chút ấn tượng xa xưa đã khiến tôi quá “tiếc nuối” và “hiếu chiến” tới mức phải tìm ra anh cho đến tận ngày nay.
Thời kỳ vừa rồi cũng không phải là tôi thực sự nhớ nhung anh cho lắm. Tôi chỉ là một kẻ hiếu chiến, có thể lắm chứ.
Nhưng lúc này thì tôi rất bối rối, tim rung rinh. thấy mình đã chiến thắng, thấy có cảm xúc lắm.
“Tất nhiên, có nhớ. Anh thì sao?”.
“Hy vọng là em đã nhớ anh nhiều như anh nhớ em!”.
Wow thế thì có tim cô nào mà không tan ra chứ. Đàn ông cưa giỏi thế!
Bước lên tàu, im lặng với nhau đôi chút dù trong khoang khá ồn ào. Dường như cả hai đang tự tận hưởng những lắng đọng suy nghĩ của riêng mình. Chúng tôi lên chuyến đi ngược lại về phía quận Queens chứ không sang Manhattan thăm thú Times Square như tôi bốc phét với mẹ. Tôi không rõ những gì hay ho đang xảy tới. Chúng tôi ngồi trên hai chiếc ghế ở gần cuối toa. Gần một ông già đang có một khuôn mặt rất buồn. Rồi anh cất tiếng:
“Ok, anh sẽ nói cho em biết, nhưng em hứa sẽ nói cho anh biết em là người nước nào được không? Giao kèo nhé?”
“Rồi, nhất trí?”.
“À bố anh người Brazil lai Cuba, mẹ anh nửa Phillipines nửa Nhật. Mọi người rất hay thắc mắc về vẻ bề ngoài của anh”.
“Ôi anh lai nhiều thế, hi hi. Trông anh thực sự khác lạ. Anh hấp dẫn phụ nữ lắm đúng không?”.
“Không chỉ phụ nữ đâu nhé, haha…”
“Em nghĩ đúng là thế thật. Anh nói được tiếng Tây Ban Nha chứ?”.
“Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, một ít tiếng Nhật. Bây giờ đến lượt em rồi. Em cũng lai đúng không?”.
“Không, 100% là người Việt Nam!”.
“Người gì cơ?”
“Người Việt Nam”.
“Ôi thật à Việt Nam? Anh chẳng có người bạn Việt Nam nào, nhưng anh vẫn nghĩ em cũng khác một người Việt Nam bình thường, đặc biệt đôi mắt và đôi môi dày. Trông chúng thật sexy!”
“Thật á? Chắc là đùa, chưa ai bảo với em thế. Nhưng đúng là em cũng trông khác thật, haha”.
“Em cũng đùa mà…”
Màn mở đầu cũng khá thú vị đấy chứ nhỉ. Giải tỏa được thắc mắc lớn rồi. Tôi rất muốn kể cho anh nghe chuyện tôi tìm anh khổ sở thế nào, và muốn được tố cáo cái mụ trợ lý cho anh nghe ra sao. Không thiếu chuyện để kể, đúng không nhỉ!
Thực sự, tôi không phải là người tự tin về bản thân mình. Suốt cả bao năm ở Việt Nam, tôi chưa bao giờ có bạn trai, tôi thường nghĩ rằng tôi có vấn đề về “ngoại hình”, tính cách.
Tất nhiên cũng có kha khá người theo đuổi nhưng thực sự tôi không hề nghĩ rằng ai trong số đó có kẻ thật lòng và kiên trì. Tôi thậm chí đã từng nghĩ chẳng có ai là thích tôi thật cả. Và tôi cũng vậy, có lẽ tôi cũng chả thích nổi ai.
Đã 22 tuổi, cần phải thay đổi chứ, đúng không nhỉ? Tôi tin rằng có thể tôi sắp biết thế nào là yêu chăng. Và dù người ấy không phải là một người Việt Nam!.
Anh đưa tay lên vuốt mái tóc thẳng tưng nhưng hơi bên bết của tôi và cười (rất dịu dàng).
Anh đã tự trách mình vì sao hôm ấy lại phải vội như thế. Đáng nhẽ anh nên ở lại và lấy số điện thoại của em. Anh đã chờ. Anh nghĩ em không phải là loại con gái dễ dàng gọi điện cho anh ngay lập tức. Nhưng cả tháng như vậy là quá lâu để chờ đợi.
Bởi vì anh không thể biết được em từ đâu đến và em đang sống ở đâu? Anh đã tuyệt vọng! Hàng ngày, mỗi lần đi làm về anh đều đứng tìm em ở bên tàu. Anh đã hỏi hết bạn bè mình xem họ có biết gì về em không và anh nhìn bất cứ cô gái châu Á nào ở trên phố, cứ như vậy suốt một thời gian.
Có lúc anh ngồi uống rượu một mình và nghĩ về em rất nhiều. Chưa bao giờ anh lại như thế cả. Anh đã từng có bạn gái, nhưng anh chẳng nhớ ai nhiều đến thế?”
Những lời nói đầy chân thành đó làm tôi suýt chảy cả nước mắt. Được cái tôi không dễ chảy nước mắt nên tôi hay cười lấp liếm, cho dù tim tôi suýt rụng ra ngoài.
Tôi thấy mình có lỗi, có lỗi vì đã làm mất cái card và có lỗi vì tôi đã. chẳng nhớ anh như thế. Tôi cũng thấy mình khá là… có giá đấy chứ. Có lẽ bây giờ cảm xúc chỉ là gợi nhớ nên tôi không viết lại được thật sự tôi đã cảm thấy như thế nào.
“Anh cũng khóc nữa chứ” (Tôi hỏi cũng hơi… đểu một tí.)
“Ôi, khóc hả? Hmm, anh nghĩ nếu anh hoàn toàn mất em thì anh sẽ khóc… Em tới văn phòng của anh khi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




