watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12089 Lượt

không chút hoang mang nói: “Chẳng có ý gì cả, là em suy nghĩ nhiều quá thôi. Coi như là quà gặp mặt, không cần để ở trong lòng.” Hắn còn có thể trợn mắt nói nói dối, thật sự là công lực sâu, đã đạt tới cảnh giới hắc sơn lão yêu.

Quà gặp mặt? Vô duyên vô cớ có người đưa nhiều tiền như vậy làm quà gặp mặt sao? Rắp tâm bất lương còn lời lẽ chính nghĩa! Chu Dạ không biết phải nói gì cho phải, một lúc sau nói: “Vệ tiên sinh, quà gặp mặt này, tôi nhận không nổi.” Đứng lên muốn đi.

Vệ Khanh đã có chút buồn bực, lại thấy cô muốn rời đi, lập tức ngăn lại. Đầu tiến tới, thổi nhẹ bên vành tai nói: “Sao, em không cần ư? Vẫn là —— chê ít?”

Chu Dạ tiếp xúc thân thể với người khác cực kỳ mẫn cảm, hắn chỉ cần tới gần, cô đã có phản ứng, huống chi bây giờ hắn ở bên tai cô thồi khí tán tỉnh. Tuổi cô vẫn còn nhỏ, chưa biết tới tư vị tình dục, chỉ cảm thấy cả người không thoải mái, dùng sức đẩy hắn, lạnh lùng nói: “Vệ tiên sinh, xin anh hãy tự trọng, bằng không, tôi sẽ tố cáo anh có hành vi quấy rối.”

Vệ Khanh dở khóc dở cười, vẻ mặt muốn tố cáo hành vi quấy rối của cô ấy, cùng với dáng vẻ nghiêm trang, thật sự vừa bực mình vừa buồn cười. Đã cho hắn một bài học choáng váng! Nha đầu ngốc. Nhưng vẫn lui ra phía sau từng bước, nhíu mày nói: “Em muốn bao nhiêu?”

Chu Dạ đối loại sự tình này mưa dầm thấm đất, cũng không có giận tím mặt, thản nhiên nói đùa: “Có phải tôi muốn gì thì anh sẽ cho tôi cái đấy hay không? Được lắm, tôi muốn di chúc của anh.”

Vệ Khanh chưa từng trải qua tình huống như vậy, người bình thường sẽ không dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, toàn là cò kè mặc cả. Chu Dạ muốn di chúc của hắn, không phải lòng vòng muốn hắn chết sớm hay sao. Mà truyền vào tai Vệ Khanh, lại nghĩ cô có âm mưu khác.

Hắn nhíu mày, một lần nữa đánh giá Chu Dạ, sau đó từ trong ví lấy ra một tập chi phiếu, nói: “Đây là chi phiếu anh đã kí sắn.”

Chu Dạ đương nhiên không nhận, khách khí nói: “Cám ơn, tôi không cần.”

Vệ Khanh cũng không tức

giận, thu hồi lại, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, em nhất định sẽ hối hận .”

Chu Dạ đối chọi gay gắt, ngạo nghễ nói: “Chu Dạ tôi khi làm việc gì tuyệt không hối hận.” Rồi nhanh chóng rời đi.

Vệ Khanh cáu giận, cô lại thản nhiên rời đi như vậy, không thèm ngoảnh đầu lại, trong mắt hắn chỉ còn nhìn thấy bóng dáng kiêu ngạo bất tuân kia, cho nên, hắn muốn cô chịu chút đau khổ, lấy kỷ luật trừng phạt, làm cho cô ngoan ngoãn trở lại hắn bên người.

Ngày hôm sau Chu Dạ nhìn vẻ mặt oán giận của Lâm Phỉ, buồn rầu nói: “Ta đem tiền đi trả lại rồi!”

Lâm Phỉ cao thấp đánh giá nàng nửa ngày, sau đó hỏi: “Ngươi thực đem tiền trả rồi sao? Ngươi không tiếc ư?”

Chu Dạ lắc đầu: “Không tiếc … Nhưng mà đã mang tiền đi trả rồi, có hối hận cũng không kịp!” Lâm Phỉ ôm quyền: “Chu Dạ, có khí phách! Ta bội phục ngươi! Ta cứ ngỡ con gái trong thiên hạ đều không khác nhau là mấy, không ngờ thật sự lại có một người đại ngốc như ngươi.”

Chu Dạ vẻ mặt đau khổ nói: “Ta tự xưng là thông minh, hiện tại mới biết được chính mình hóa ra là đại ngốc. Bao nhiêu tiền như vậy, giờ không còn trong túi nữa, cứ như là mơ vậy… chưa bao giờ trong túi ta có nhiều tiền như vậy, nhưng mà, bây giờ, tiền tới tay đã cất cánh bay đi, thật sự là đau lòng! Aiza——, ngươi nói xem, nếu kia là tiền cha ta cho ta có phải tốt không!”

Lâm Phỉ nghe ý nghĩ kì lạ của cô, vui, cười mắng: “Ngươi bớt mơ mộng hão huyền đi thôi! Ngươi sao không tự nghĩ chính mình sửa dở thành, hóa nước thành bạc chứ!” Chu Dạ tức giận nói: “Bản thân ta có muốn thế đâu!”

Cũng khó trách cô cần tiền đến phát điên, thật sự cô cũng muốn dùng số tiền ấy lắm! Cô cần phải mua thuốc màu, giấy vẽ, giấy Tuyên Thành, bút vẽ, bút lông, cùng một số đồ dùng, từ trên xuống dưới, cần khoảng một nghìn tệ, đau lòng không kể xiết. Trong lòng thầm nghĩ, có khi phải kiếm thêm việc làm, nếu không học phí khi nào mới có đủ để nộp.

Nhưng đúng là phúc tới thì ít, họa tới dồn dập, giông tố kéo đầy đầu. Thịnh tổng gọi cô tới thông báo mới tuyển một phục vụ mới dài hạn, cho nên không cần cô tới tiếp tục hỗ trợ nữa, tương đương nói đem cô sa thải. Chu Dạ nghe xong, da đầu lạnh toát, sắp tới thời điểm nhận lương ở “Vương triều”, cố gắng khẩn cầu: “Thịnh tổng, quán bar cuối tuần nhiều việc, tôi

chỉ cuối tuần mới tới làm, có được hay không?”

Thịnh tổng biết cô vẫn không hiểu, thở dài nói: “Tây Tây, không phải tôi không muốn giúp cô, mà chính tôi làm việc cũng phải xem sắc mặt người khác, thật sự không có cách nào khác.” Chu Dạ nghe xong liền hiểu là do Vệ Khanh gây khó dễ, chưa từng nghĩ người này có thủ đoạn đáng giận như vậy, ti bỉ, vô sỉ, cư nhiên dùng lọai thủ đoạn này đối phó với cô.

Cô đứng ở trong góc lau nước mắt, vô cùng uất ức. A Tề cũng hiểu một chút ngọn ngành câu chuyện, đồng tình với cô, trượng nghĩa nói: “Tôi có một người bạn, cũng mới khai trương quán bar, cô đi tới đó hỏi xem, biết đâu bên đó thiếu người.” Chu Dạ nghe xong mừng rõ, cảm ơn rối rít rồi rời đi.

Tìm tới địa chỉ A Tề cung cấp, người ta nhìn thấy dáng vẻ đầy khí chất cảu cô, vô cùng vừa lòng, đồng ý luôn: “Chu tiểu thư, cô tới làm thử ba ngày, nếu vừa lòng, thì sẽ ở lại làm tiếp, khởi điểm lương thử việc.” Chu Dạ quen tay, rất nhanh thích ứng với hoàn cảnh mới, lại chăm chỉ chịu khó, ông chủ đối với công tác nhân viên như cô đánh giá thực không sai.

Nhưng mà ba ngày qua đi, tới lúc muốn kí hợp đồng, thì ông chủ lại đổi lời: “Chu tiểu thư, thực xin lỗi, biểu hiện của cô vô cùng tốt, chỉ có thể nói chúng tôi có lỗi. Đây là tiền lương thử việc ba ngày của cô, về sau có cơ hội, chúng tôi nhất định gọi điện tới cho cô.”

Chu Dạ cũng không giống như lần trước, nghe vậy mà choáng váng, trong lòng cũng đoán được vì sao. Không nói hai lời, cúi người chào hỏi, rồi cầm tiền bước đi. Tện khốn Vệ Khanh, cô nghiến răng, tại sao vẫn chưa bị thiên lôi đánh chết! Ông trời đúng là không có mắt! (ông trời: ừ, để rồi xem sau này có còn dám mắng ta không có mắt hay không? >:P)

Cô vừa ra khỏi quán bar, lập tức gọi điện chửi ầm lên: “Vệ Khanh, mie kiếp, anh là đồ hỗn đản! Anh cứ chờ đấy, cẩn thận tạo báo ứng.” Cơn giận của cô không thể án, giờ phút này hận không thể uống máu Vệ Khanh, ăn thịt Vệ Khanh. Mắng hắn như vậy, xem như chỉ giải trừ ức chế một lúc, nhưng ngoài việc mắng chửi, cô cũng chả có cách nào khác.

Tục ngữ có câu thiện giả thiện báo, ác giả ác báo, không phải không báo chẳng qua chưa tới lúc mà thôi. Thật đúng là bị Chu Dạ trù ẻo, Vệ Khanh về sau thật sự gặp báo ứng, Chu Dạ chính là báo ứng của hắn.

Lúc Chu Dạ gọi điện tới chửi ầm lên, là lúc Vệ Khanh đang trong phòng làm việc. Nghe Chu Dạ mắng xong, dở khóc dở cười. Cái cô Chu Dạ này đúng là cầm tinh con hổ hay sao ấy, không sợ trời, chẳng sợ đất, vui thì cười, giận thì mắng, chẳng che giấu gì cả. Hắn nhấc cặp chân dài, gác lên thành cửa sổ, hướng tầm mắt ra xa, nhìn những dãy nhà bên dưới cửa sổ, thu hết nửa thành Bắc Kinh vào trong đáy mắt, càng cảm thấy thú vị dạt dào.

Thật sự rất muốn biết cô có thể kiên trì tới khi nào. Có Lẽ Là Yêu – Chương 08
Gửi lúc 15:25 ngày 14/01/2014
Nổi giận

Edit: Ishtar

Chu Dạ trải qua vài ngày suy sụp xong, cũng không đi tìm việc làm thêm nữa, cả ngày chỉ ngồi trong phòng vẽ tranh học từ vựng.

Kim triêu hữu tửu kim triêu túy,

Minh nhật ưu lai minh nhật sầu. [7">

Quản sao được.

Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng.

Trời sập xuống thì đem ra làm chăn bông.

Chu Dạ bản tính vô pháp vô thiên, không thuộc tuýp người luôn lo lắng sợ hãi, việc tới đâu hay tới đó. Trương Suất ngồi bên cạnh vẽ tranh tĩnh vật, nghe cô ngồi học từ đơn mà cứ như hòa thượng tụng kinh, liên tục lắc đầu, nói: “Chu Dạ, cậu học từ vựng như thế mà vào được hay sao?”. Chu Dạ mấy ngày này đã bị tiếng Anh tra tấn thành không còn hình người nữa, than thở nói: “Chắc là sẽ vào được thôi, không phải mọi người vẫn nói cơ bản phải học từ đơn trước đó sao?”

Trương Suất nhún vai: “Bạn học loạn một đống từ vựng như vậy, sợ là chẳng ngấm được nhiều. Mình đề nghị bạn thử làm mấy đề thi trước xem sao, sau đó, chẩn bệnh mà dùng đúng thuốc, biết đâu sẽ được điểm cao.”

Chu Dạ hoài nghi hỏi: “Thật không? Đề thi gì?”

Trương Suất cười: “Thì đề thi cấp bốn đó, chẳng lẽ bạn định làm đề thi cấp sáu?”

Vẻ mặt Chu Dạ vẫn mở mịt: “Ở đâu ra bài thi cấp bốn cơ?” Trương Suất thực muốn bóp cổ cô bạn, lắc đầu thở dài nói: “Mua chứ sao. Làm hết mấy đề thi cấp bốn của Vương Trường Hỉ là được, tầm khoảng tám đề là ngon rồi, đảm bảo sẽ đạt điểm cao, cấp bốn hẳn là không thành vấn đề nữa.”

Chu Dạ xấu hổ lắc đầu: “Mình chưa từng nghe qua… Vậy, bán ở đâu thế?” Trương Suất thật không biết có nên giễu cợt cô bạn học bốn năm tiếng Anh ở đại học vậy mà lại không biết tới Vương Trường Hỉ, đành trả lời: “Các cửa hàng bán giáo trình đều có, ngay cả mấy nhà sách đại hạ giá, bán báo cũng đều có.” Nghĩ nghĩ một lúc, lại nói thêm: “Mình cũng có vài tư liệu ôn tập tiếng Anh, bạn cần quyển nào, cứ nói mình tìm cho.” Chu Dạ nghe xong, liên tục nói cám ơn.

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT