|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trước cổng trường em.”
Hắn lại không nói một tiếng đã chạy tới đây, so với cường đạo còn vô lý hơn. Chu Dạ bất đắc dĩ, chỉ phải nói: “Vậy, anh chờ một chút.” Chạy về kí túc lấy cái vòng cổ kim cương kia xong, tiện tay lấy cái áo khoác rồi chạy ra ngoài cổng trường.
Từ xa đã thấy hắn đang đứng nói chuyện với một người, tới gần mới phát giác ra là bí thư Đảng ủy của trường, bên cạnh còn có chủ nhiệm khoa Mỹ thuật tạo hình nữa. Dọa nàng rụt đầu lại, quay đầu trở về.
Lúc Vệ Khanh xuống xe mua đồ uống lại vừa vặn gặp mấy vị lãnh đạo trong trường. Những người này muốn hắn tài trợ để xây dựng canteen mới, bởi vậy thái độ hết sức nhiệt tình, nhất thời không thể thoát thân. Khi nói chuyện cũng nhìn thấy cô, rồi thấy cô bị dọa mà chạy trở về, đối với mấy người bên cạnh thái độ có chút không kiên nhẫn.
Bí thư đảng ủy ân cần hỏi: “Vệ tiên sinh đến đây không biết có việc gì chăng? Không bằng cùng chúng tôi ăn một bữa cơm.” Vệ Khanh thản nhiên nói hắn tới đây là việc tư, nếu có việc gì thì mời liên lạc với thư ký của hắn. Những người đó thấy thần sắc hắn lạnh lùng, thức thời nói: “Vậy lần sau gặp lại, không làm phiền Vệ tiên sinh nữa.” Nói vài lượt rồi mới chịu đi .
Vệ khanh “Rầm” một tiếng đóng cửa xe, thanh âm rất lớn, gọi điện thoại nói: “Giỏi lắm, không có việc gì rồi, em mau ra đây.”
Chu Dạ từ chối nói: “Quên đi, quên đi, lần sau gặp. Tôi phải đi học đây.”
Vệ Khanh lạnh lùng nói: “Anh cho em 15p, em mà không chịu ra, anh sẽ trực tiếp đi vào tìm em.” Liên tiếp bị người khác ngắt lời, hắn đã không còn kiên nhẫn.
Chu Dạ vội nói: “Không được, anh không được vào! Tôi biết rồi, nhưng mà anh lái xe ra đường lớn đi, tôi sẽ đi ra đó tìm anh.” Vệ Khanh “Ừ” một tiếng, xem như đồng ý rồi. Chu Dạ từ cổng sau đi ra, chạy ra tới đường lớn, nhìn thấy hắn ngồi trong chiếc Lamborghini màu đen rất nổi bật, trong lòng lại thấy do dự, không dám tiến tới. Hai người còn chưa là gì của nhau, đã phải vụng trộm thế này, thật là mệt mỏi!
Vệ Khanh nhìn thấy thời gian đã qua, lại gọi điện thoại thúc giục: “Em đang ở đâu?”
Chu Dạ cắn môi nói: “Tôi tới rồi đây…”
Vệ Khanh quay đầu, thấy cô đang đứng ở phía xa, sững sờ, mở cửa xe đi ra, kéo tay cô nói: “Sao lại đần mặt đứng đây vậy, đi thôi.”
Chu Dạ theo hắn lên xe, đề nghị: “Có chuyện gì nói luôn ở trong xe đi, nói xong tôi còn phải về học nữa.” Vệ Khanh liếc nhìn nàng một cái, nói: “Ở đây có bao nhiêu là sinh viên trường em, hiện tại em không sợ người khác nhìn thấy sao?” Không đợi cô trả lời, liền lái xe rời đi.
Vệ Khanh đưa cô tới một chỗ, đương nhiên là nhà hàng cao nhất Bắc Kinh. Chu Dạ cũng chả có tâm tình gì mà thưởng thức khung cảnh, bộ dáng đầy vẻ tâm sự. Chỗ này cùng với cô vốn không hợp nhau, giống như là đang nằm mơ vậy. Ma thuật với cô bé lọ lem, đến 12h sẽ lập tức tan biến, cho nên cô không dám tin đây là thật. Cô có cảm giác sẽ phát sinh một chuyện tình không tốt, mà cô thì không có khả năng ứng phó.
Vệ Khanh đưa đồ ăn cho cô, cô lắc đầu: “Tôi vừa ăn cơm xong, không thấy đói. Lúc anh gọi điện tới, là lúc tôi đang ăn cơm.”
Vệ Khanh bỏ đũa xuống, “Tốt lắm, chúng ta đi khiêu vũ.”
Chu Dạ ngăn hắn lại “Không không không, Vệ tiên sinh, chúng ta vẫn là ngồi nói chuyện đi. Anh có chuyện cứ việc nói thẳng.”
Vệ Khanh cười: “Anh chả có gì muốn nói cả, chỉ muốn cùng em ăn cơm, nói chuyện phiếm thôi. Đôi khi anh cảm thấy nhàm chán, cho nên muốn tìm người để nói chuyện gì đó, là em suy nghĩ nhiều quá thôi.” Ý đồ của hắn rõ ràng như vậy, lại còn thản nhiên nói như thế. Lời nói “thuần khiết vô hại”, đúng là nói dối mà không chớp mắt.
Nhưng mà có rất nhiều nữ sinh đều đã tin tưởng lời nói cửa hắn. Tất cả đều cảm thấy trên thế giới người xấu sẽ không như vậy, mà hắn thì công thành danh toại, anh tuấn soái khí, đối xử với người khác thì lễ độ nho nhã, quan tâm đầy đủ, nhìn thế nào cũng sẽ không gạt người.
May mắn suy nghĩ của Chu Dạ hoàn toàn tỉnh tảo, không hề bị hắn gạt tới choáng váng đầu óc. Cô cảm thấy hô hấp không thoải mái, liền viện cớ đi vào toilet. Nhanh chóng gọi điện cho Lâm Phỉ cầu cứu, Lâm Phỉ hỏi sự tình thế nào, cô hít sâu một hơi nói: “Ta đã hạ quyết tâm cùng hắn ngả bài, mệt lắm rồi! Ta vốn không phải là nhân tài ở phương diện ăn nói này.”
Lâm Phỉ gật đầu đồng ý: “Đừng chưa ăn thịt dê trước đã rước họa tới đầy mình, nói rõ cũng tốt.” Lại thở dài: “Người có nhiều tiền như vậy, thật đáng tiếc, bằng không thì lấy một chút cũng tốt ).”
Chu Dạ trở lại bàn ăn, đã trấn tĩnh lại, từ trong túi xanh lấy ra hộp đựng chiếc vòng cổ tinh xảo kia, không dám nhìn hắn, cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa qua đi.
Hắn vừa thấy đã biết chính “tiểu phí” lần trước mình đã thưởng cho cô, thản nhiên nói: “Ý em là gì? Vệ Khanh anh một khi đã đem đồ đi tặng, sẽ không bao giờ nhận lại.” Kỳ thật trong lòng hắn biết rõ Chu Dạ muốn cùng hắn đoạn tuyệt quan hệ, nhưng hắn còn chưa có xuất thủ, sao có thể để cô đi dễ dàng như vậy!
Có nhiều nữ sinh lúc nhìn hắn có vẻ mặt lãnh đạm như vậy, dường như bị hiểu lầm mà vô cùng tức giận, bình thường đều sẽ không biết phải làm sao, vội vàng giải thích, ý chí bắt đầu lắc lư không chừng. Dù sao với một chiếc vòng cổ nạm kim cương như vậy, sao có thể không bị mê hoặc cho được!
Chu Dạ cũng không nói gì, “kịch” một tiếng, đứng lên, người cúi xuống một góc 90 độ, nhỏ nhẹ nói: “Thực xin lỗi!” Cầm lấy túi xách, lẳng lặng rời đi.
Vệ Khanh nhìn bóng dáng cô rời đi, vừa tức vừa buồn cười, dáng vẻ lúc nãy của cô, có khác gì cúi đầu chào người chết lúc truy điệu cơ chứ!
Trên đường trở về, Chu Dạ nói không tiếc của là nói dối. Một chiếc vòng cổ nạm kim cương đó nha! Giá của nó, cô phải làm ba năm nhịn ăn mới có thể mua nổi. Thấy hơi tiền là nổi máu tham, đó là thái độ thường tình của con người. Tự cảm thán một phen, rồi gọi điện cho Lâm Phỉ, thoải mái nói đã đem Vệ Khanh quăng đi rồi.
Lâm Phỉ vừa nghe xong liền nói: “Nếu không, tối nay ngươi sang phòng ta đi, kí túc bên ta tối nay mọi người đi chơi hết, ta ở môt mình, sợ lắm. Còn nữa, kể cho ta nghe xem ngươi quăng hắn thế nào.”
Chu Dạ tưởng tượng, kí túc bên mình buổi tối hôm nào cũng ồn ào náo nhiệt, chả thể ngủ yên, lại nghe Lâm Phỉ nói kí túc bên ấy lại yên tĩnh như thế, liền đồng ý.
Lâm Phỉ liên thanh truy vấn cô làm như thế nào, hắt rượu vẫn là ướt bàn tay, hỏi cô có tiếc không. Vừa rồi như vậy, uất ức không được, tim còn đập “bình bịch” không ngừng, ngay cả nói đều không thể nói hoàn chỉnh, cô vốn không phải là người từng trải. Vệ Khanh thấy bộ dáng cô như vậy, trong lòng lẽ nào lại không giễu cợt cô cơ chứ!
Về phương diện khác còn đau lòng tiếc cái vòng cổ kia, ai nha, người ta đã tặng cho rồi, sao lại còn đem trả, thật là tiếc quá! Coi như là bồi thường cho việc Vệ Khanh dây dưa không dứt, cũng không phải là không thể nha!
Việc đã đến nước này, đành phải an ủi chính mình, phú quý như mây bay, chả can hệ tới mình. Nhưng mà chính mình lại không phải là người thanh cao!
Lâm Phỉ nghe xong bản tóm tắt của cô, có chút thất vọng, nói: “Ngươi một câu cũng chưa nói, đã rời đi rồi? Vậy chẳng phải là lãng xẹt quá sao!”
Chu Dạ cậy mạnh nói: “Ta đây còn có thể nói gì nha! Loại chuyện như vậy, có còn gì để nói nữa cơ chứ!!” Nghe thấy âm báo tin nhắn, liền mở túi ra xem.
Liếc mắt một cái liền thấy trong túi có một phong thư, mở ra nhìn bên trong liền giật mình, cả một xấp tiền dày, ánh mắt có chút đỏ lên. Lại nhìn điện thoại, là Vệ Khanh nhắn tin, chỉ đơn giản hai chữ: “ngủ ngon”. Có Lẽ Là Yêu – Chương 07
Gửi lúc 15:25 ngày 14/01/2014
Cự tuyệt
Edit: Ishtar
Cô che miệng không nói ra lời, cảm thấy xấp tiền mặt đang cầm trên nay dường như đang phát hỏa, thiêu đốt lòng bàn tay mình. Đây chính là ma lực của đồng tiền a! So với vòng cổ kim cương kia còn mê hoặc hơn nhiều. Từ khi cô sinh ra tới nay, chưa bao giờ cầm trong tay nhiều tiền như vậy, khiến cô không khỏi khiếp sợ một phen.
Ngay cả Lâm Phỉ đã quen với những tình huống như vầy cũng không khỏi hoảng hốt, liên thanh hỏi: “Chu Dạ, sao ngươi lại có nhiều tiền như vậy?”
Chu Dạ đem cái phong thư hù dọa kia, vất xuống đất, hơn nửa ngày mới nói được: “Là Vệ Khanh vụng trộm nhét vào, ta không biết”.
Lâm Phỉ líu lưỡi không thôi, đứng lên suy nghĩ “Ước chừng có khoảng hai, ba vạn đi, ra tay thật hào phóng. Không phải ngươi nói ngươi đã quăng hắn đi rồi sao?”
Chu Thị đầu to như đấu, phiền não nói: “Ta vốn tưởng là như vậy.” Nhưng hiện tại xem ra, cô đã bị đặt trong tình thế chuyện đã rồi, chẳng trách lúc ở nhà hàng, Vệ Khanh lại tùy ý để cô nghênh ngang đi trước như vậy.
Lâm Phỉ hâm mộ không thôi, nói: “Nếu Vệ Khanh đã không ngại chu cấp tiền cho ngươi như vậy, ngươi dựa vào hắn cũng tốt lắm, như vậy ngươi cũng không phải lo vất vả nữa, buổi tối cũng không cần tới quán bar làm việc.”
Chỉ một sớm một chiều, chim sẽ bay lên thành phượng hoàng, không phải ai cũng có cơ hội như vậy. Ngay cả Lâm Phỉ như vậy, giờ phút này cũng phải hâm mộ vận khí của Chu Dạ.
Cuối cùng Chu Dạ đã hiểu tại sao có nhiều nữ sinh lại đồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




