|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Khanh không có hành động gì thêm, có chừng có mực. Chúc ngủ ngon xong, liền quay đầu rời đi.
Trở lại phòng ngủ, Lưu Nặc nói ngày mai họp lớp, một tiếng oán than dậy trời đất, đều nói không có việc gì thì họp lớp làm gì. Chu Dạ trước đó hỏi thăm: “Giáo sư có nói là có chuyện gì không?” Lưu Nặc lắc đầu: “Còn có thể có chuyện gì! Vẫn như mọi lần, giao bài tập, làm công tác tư tưởng, có cái gì đâu chứ .” Cô cũng cảm thấy bực mình.
Sáng sớm ngày hôm sau, đám trạch nữ lớp 804 không thể không thức dậy, vừa đi lên giảng đường vừa than thở. Rất nhiều người có thói quen thức tới 3,4 giờ sáng, bình thường chưa tới 12h chưa rời giường. Mà hôm nay 8h đã phải tới phòng học, một đám buồn ngủ, tinh thần uể oải không phấn chấn.
Tiếu giáo sư vỗ bục giảng rống to: “Tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh! Buổi tối làm gì hả! Sáng bảnh mắt rồi mà một chút tinh thần đều không có, còn ra thể thống gì! Cũng không biết những người tuổi trẻ các người làm gì nữa…” Tiếu giáo sư là giảng viên chuyên phụ đạo, bình thường cũng làm công tác tư tưởng, giải quyết vấn đề học tập cùng với một số vấn đề trong cuộc sống, tận tâm tẫn lực, mỗi tội là nói hơi nhiều. Nếu là giảng viên chuyên nghiệp khoa mỹ thuật tạo hình, chỉ sợ còn cá tính hơn cả đám sinh viên.
Lời dạo đầu là nói mọi người ngáp mấy ngày liền. Tiếu lão nhân hãy còn nói tiếp: “Tốt lắm, các ngươi đều sinh viên năm thứ tư , cũng nên lo lắng cho tiền đồ cá nhân đi. Nếu muốn làm nghiên cứu sinh, thì phải nhanh hiểu rõ cơ sở, nhanh tay nắm chặt cơ hội ,thời gian đã không còn kịp nữa rồi; còn muốn tìm việc cũng nên chuẩn bị hồ sơ, chuẩn bị phỏng vấn . Còn có nhà trường cho lựa chọn những môn tự chọn, ai còn thiếu học phần thì nhanh chân đi đăng ký, đừng để tới lúc cuối cùng không được tốt nghiệp…” Do dự, kỷ kỷ méo mó, lề mề nói hết.
Chu Dạ cảm thấy Tiếu lão nhân cũng thật sự là tận tình khuyên bảo, làm phụ đạo viên cũng không dễ dàng nha. Nhìn đám bạn cùng lớp, nếu không phải đang đeo tai nghe, cũng là nằm úp mặt xuống bàn, ngủ tiếp, khẽ thở dài một hơi, còn không chịu nghe những công việc mà Tiếu lão nhân nhắc nhở nữa. Cuối cùng, Tiếu lão nhân chốt hạ một câu: “Lớp ta còn có ai chưa nộp học phí không? Mau đi nộp học phí, nhà trường đã có công văn, không nộp học phí không cho tốt nghiệp, lúc đó đừng có oán trách gì nha. Mấy người các ngươi, to gan lớn mật, đừng có cầm tiền trong tay rồi mà có ý đồ gì khác, mai chạy lên phòng tài vụ nộp học phí, nghe chưa !”
Trường bọn họ từng có một sự kiên, có một nam sinh cầm tiền học phí nhà gửi lên rồi nhưng không chịu đóng, trường giục ba bốn lần, kéo dàu tới kỳ cuối còn chậm chạp không chịu đóng, nhà trường đành gọi điện về nhà cho gia đình giải quyết. Chuyện kia bị lộ ra, sinh viên đó bị gia đình cho một trận nên thân.
Họp lớp kết thúc, Chu Dạ đau khổ ngồi ở thư viện tính toán sổ sách. Tất Thu Tĩnh bước vào nhìn thấy cô, sửng sốt nói: “Ủa, hôm nay mặt trời mọc phía tây nha. Ngươi tự nhiên đến tự học, không phải bị ốm đấy chứ?”
Chu Dạ liếc bạn một cái: “Thư viện này của ngươi sao? Ta không thể đến chắc?” Tất Thu Tĩnh nhún vai, “Đương nhiên có thể đến, hoan nghênh ngươi tới.” Rồi tìm một vị trí ở bên cạnh cô ngồi xuống, thấy cô cắn bút, hỏi: “ Sao vậy, có chuyện gì à? Sao lại suy nghĩ nhiều thế?”
Chu Dạ thở dài, hỏi: “Học phí khoa ngươi là bao nhiêu?” Tất Thu Tĩnh kỳ quái, “Hỏi cái này làm gì chứ? Chỉ là học phí mà nói không đến 5000. So với các đại học bình thường khác cũng không khác biệt lắm.”
Chu Dạ lắc đầu, “Học phí khoa ta mà giống khoa ngươi thì thật tốt biết bao.” Như thế cô cũng sẽ không phải đau đầu . Tất Thu Tĩnh nhún vai: “Học phí nghệ thuật đều đắt. Các ngươi phải nộp bao nhiêu?” Chu Dạ nghiến răng nghiến lợi nói: “Linh tinh tổng cộng các thứ khác đại khái là gấp ba lần bên ngươi.”
Trên người nàng chỉ có không đến năm ngàn, cho dù hơn nữa không biết khi nào mới có thể lấy đến được năm ngàn tiền học bổng Vân Mã, vẫn còn thiếu nhiều. Mà cô có phải chỉ chi tiêu cuộc sống không đâu, còn tiền giấy, bút mực, thuốc màu, sách, mọi thứ phải dùng đến tiền, thật sự là đáng ghét. Nếu lấy được tám ngàn tiền học bổng quốc gia, sự tình đã thoải mái rất nhiều. Ai bảo chính mình thua kém, lúc xét tổng điểm, điểm tiếng Anh lại kém người ta.
Trong lúc nhất thời, cô cảm thấy dị thường hổ thẹn, không lấy được học bổng quốc gia dường như làm cô không thể ngẩng đầu lên, không có mặt mũi gặp Giang Đông phụ lão. Nói tới thành tích tiếng Anh của cô, làm sao có thể trở thành nghiên cứu sinh! Mỹ viện Thanh Hoa cũng đừng mơ nghĩ tới, chính là bản giáo nghiên cứu sinh, tiếng Anh chưa qua cấp bốn, phỏng chừng cũng có chút mơ mộng. Cô thấy đau đầu nhức óc kinh khủng.
Vì thế Chu Dạ hạ quyết tâm, nhất định phải đề cao thành tích tiếng Anh. Cô không đủ tiền đăng ký học ở lớp “ Tân Đông Phương”, đành mỗi ngày dậy sớm học một tiếng, nghe nhiều tiếng Anh một chút, học nhiều từ đơn hơn, kiên trì hết 12 tháng, có thể qua được cấp bốn. Cứ nghĩ tới là lại thấy mất mặt.
[3">: Ngũ Đại Thập Quốc -53 là một thời kỳ chính biến trong lịch sử Trung Quốc, bắt đầu từ khinhà Đường sụp đổ và kết thúc khi nhà Tống xuất hiện. Trong suốt thời kỳ này, 5 triều đại đã thay nhau tồn tại ở vùng lưu vực sông Hoàng Hà và hơn 12 nhà nước độc lập đã được xây dựng chủ yếu ở vùng đất Hoa Trung, Hoa Nam và một phần Hoa Bắc.
[4">: đây là 1 câu trong bài Yết Kim Môn của Phùng Duyên Kỷ -56
Bản gốc:
謁金門
風乍起,
吹皺一池春水。
閒引鴛鴦芳徑裡,
手挼紅杏蕊。
斗鴨闌干獨倚,
碧玉搔頭斜墜。
終日望君君不至,
舉頭聞鵲喜。
Hán Việt:
Yết kim môn
Phong sạ khởi,
Xuy trứu nhất trì xuân thuỷ.
Nhàn dẫn uyên ương phương kính lý,
Thủ noa hồng hạnh nhị.
Đấu áp lan can độc ỷ,
Bích ngọc tao đầu tà truỵ.
Chung nhật vọng quân quân bất chí,
Cử đầu văn thước hỉ.
[5"> : liên quan gì tới khanh? ý bảo đối phương rỗi hơi lo chuyện thiên hạ, thích chõ mũi vào chuyện của người khác (干卿何事 là “liên quan gì tới khanh?” là lời của Lý Cảnh nói với Phùng Duyên Kỷ)
[6"> Đây là mấy câu thơ trong bài Thanh Thanh Mạn của Lý Thanh Chiếu -67
Bản gốc:
聲聲慢
尋尋覓覓,
冷冷清清,
淒淒慘慘戚戚。
乍暖還寒時候,
最難將息。
三杯兩盞淡酒,
怎敵他、晚來風急!
雁過也,
正傷心,
卻是舊時相識。
.
滿地黃花堆積,
憔悴損,
如今有誰堪摘?
守著窗兒,
獨自怎生得黑!
梧桐更兼細雨,
到黃昏、點點滴滴。
這次第,
怎一個愁字了得!
Hán Việt:
Thanh thanh mạn
Tầm tầm mịch mịch,
Lãnh lãnh thanh thanh,
Thê thê thảm thảm thích thích.
Sạ noãn hoàn hàn thì hậu,
Tối nan tương tức.
Tam bôi lưỡng trản đạm tửu,
Sạ địch tha vãn lai phong cấp!
Nhãn quá dã,
Chính thương tâm,
Khước thị cựu thì tương thức.
Mãn địa hoàng hoa đôi tích,
Tiều tuỵ tổn,
Như kim hữu thuỳ kham trích ?
Thủ trước song nhi,
Độc tự tránh sinh đắc hắc!
Ngô đồng cánh kiêm tế vũ,
Đáo hoàng hôn, điểm điểm trích trích.
Giá thứ đệ,
Tránh nhất cá sầu tự liễu đắc.
Nguồn:
Dịch thơ: (bản dịch của Lily)
Thanh Thanh Mạn
Tìm tìm kiếm kiếm,
Lạnh lạnh nhạt nhạt,
Thảm thảm thương thương nhớ nhớ
Chợt ấm lên sau lại rét,
Thật khó thích ứng,
Đôi ba chén rượu nhàn nhạt
Nào chống nổi gió chiều hung hăng
Nhạn bay ngang,
Đang đau lòng
Có còn nhớ bạn cũ này.
Mặt đất hoa vàng tràn ngập,
Nỗi khốn khổ
Giờ đây còn ai đỡ đần?
Người đợi bên song,
Chỉ một thân tối dường nào!
Ngô đồng đứng dưới mưa phùn
Đến hoàng hôn nước nhỏ tí tách
Là vậy đấy
Một chữ sầu ghê gớm lắm sao Có Lẽ Là Yêu – Chương 06
Gửi lúc 15:24 ngày 14/01/2014
Dây dưa
Edit: Ishtar
Chu Dạ lúc tới “Vương triều” làm, liền đi tìm Thịnh tổng thương lượng: “Thịnh tổng, không phải ông nói quán bar giờ không đủ người sao? Bây giờ còn thiếu người phải không?” Thịnh tổng gật đầu, nhìn cô nói: “Có chuyện gì sao? Không phải cô nói, vào năm học mới, sợ ảnh hưởng tới việc học, không làm hay sao?”
Chu Dạ cười: “Vốn là như vậy, nhưng là hiện tại tôi đang cần tiền, cho nên đành phải vất vả một chút, nhưng mà tôi cũng chỉ có thể làm tới tháng 11, về sau muốn toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho kỳ khảo nghiên, e rằng không làm tiếp được .”
Thịnh tổng vốn có cảm tình tốt với cô nhân viên này, là một người luôn có chí
tiến thủ, tự lập tự cường, nên thường cho cô nhiều cơ hội, cũng luôn hỗ trợ, giúp đỡ, nghe vậy liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Nếu đang cần tiền gấp, tôi có thể ứng trước tiền lương cho cơ .” Biết cô là một sinh viên, phải ra ngoài kiếm sống, cũng không phải là dễ dàng gì.
Mấy ngày gần đây Chu Dạ vì chuyện học phí, không khỏi thở dài: “Nhà trường lại mới nâng học phí, không có cách nào khác.” Quay đầu vừa cười nói: “Nhưng cũng không sao, ai mà chẳng có phiền não, địch tới, nước chặn, rồi sẽ qua thôi.” Chống đỡ thêm 1 tháng nữa cũng không có gì khác biệt lắm. Cho dù thiếu chút nữa, cũng không thể bị đuổi học. Thịnh tổng nghe ra, liền hiểu cô nhỏ vì chuyện học phí mà vất vả.
Làm liên tục ba
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




