watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12075 Lượt

giải thích: “Đây là em gái tôi.” Lái xe kia “ồ” một tiếng, nói: “Thảo nào, hai anh em đều có thần thái hơn người.”

Chu Dạ ngồi ở ghế sau, rốt cuộc cũng không kiềm được, nước mắt lã chã rơi, thanh âm nức nở, cứ nghĩ tới lại đau lòng.

Xe chạy thẳng tới cổng trường, Chu Dạ lau khô nước mắt, lấy ví tiền. Lái xe cười nói : “Không cần, không cần, đã thanh toán rồi.” Quay đầu rời đi. Lý Minh Thành vẫn chu đáo như vậy. Nhưng mà giờ phút này chu đáo như vậy, càng làm cô thêm đau lòng.

Nước mắt còn chưa khô, lại tiếp tục rơi xuống. Cô đứng dưới gốc cây run rẩy khóc. Điện thoại vang lên, cô lười biếng nghe máy, “Alo, có chuyện gì?” Giọng khàn khàn, hàm hàm hồ hồ, thanh âm nức nở cố kiềm chế.

Vệ Khanh ở trong xe nhìn cô, nói: “Sao về sớm vậy ?” Chu Dạ xoay người, nhìn ngó xung quanh.

Hai người chia tay không mấy vui vẻ, Vệ Khanh tâm tình cũng không tốt chút nào. Đối với tình trường luôn luôn không đánh mà thắng, hôm nay hắn thật sự có chút mất mặt. Vì thế vòng xe tới quán bar, tiếp tục săn diễm, cố gắng quên đi. Đáng tiếc chẳng thu hoạch được gì, phần đông mấy cô gái ở đây đều vô vị, khiến hắn chán ghét. Hắn đang chuẩn bị trở về nghỉ ngơi thì nhận được điện thoại của Chu Dạ, nói là quên đồ trên xe hắn.

Hắn rất hiếu kỳ, ban đầu còn tưởng rằng chỉ là một hộp cầu lông, mở ra mới biết là không phải, bên trong là một bức thư pháp còn chưa kịp trang trí. Rõ ràng là tô thức 《 Hậu Xích Bích phú 》, thể chữ liễu – chế độ chữ nhỏ vô cùng nghiêm ngặt, gân cốt rõ ràng, thập phần tú lệ, thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui, có thể thấy được pha ý tâm tư. Mặt sau có dòng chữ nhỏ thẳng đứng: chúc mừng sinh nhật Lý Minh Thành, Thi Thi – Bắc Kinh. Nhìn xuống mặt phải là thời gian lạc khoản, Chu Thị ấn vài cái cổ toản tự rõ ràng có thể thấy được.

Tác phẩm mới hoàn thành nét mực như mới, nghe nói học viện Bắc Kinh chỉ dùng các sản phẩm mực mùi thượng đẳng. Hắn có chút chấn động, lúc này mới nhớ Chu Dạ là sinh viên khoa Mỹ thuật tạo hình, chẳng những vẽ đẹp, không nghĩ tới tự cũng viết khá tốt. Hóa ra khoa nghệ thuật cũng có những nhân vật ngọa hổ tàng long, bản lĩnh của Chu Dạ đúng là không thể coi thường.

Hắn nhìn nhìn mặt trên thời gian, là tính ngày lịch âm, mở điện thoại ra tra, rõ ràng chính là hôm nay. Xem ra hôm nay cô đi dự sinh nhật của bạn trai, thảo nào lại ăn mặc xinh đẹp như vậy. Nghĩ nghĩ, lại quay xe đi tới trường Chu Dạ.

Chu Dạ thấy chiếc Lamborghini màu đen lặng lẽ đứng ở đó, không nghĩ lại tái diễn màn cãi nhau, chọc người chê cười. Vì thế đến gần gõ vào cửa sổ. Vệ Khanh muốn xuống dưới, Chu Dạ liền nói: “Chúng ta ở trên xe nói.” Chủ động kéo cửa xe bước lên. Vệ Khanh đành cười trừ.

Chu Dạ vẫn còn khụt khịt, tận lực bình tâm tĩnh khí hỏi: “Bây giờ anh lại có chuyện gì?”

Vệ Khanh cảm thấy thần sắc cô không thoải mái, nhìn chằm chằm một lúc, thấy mắt cô đỏ ửng, thái dương tựa hồ còn chưa lau khô nước mắt, hỏi: “Không phải đang rất vui vẻ sao? Sao lại khóc?” Chu Dạ không dự đoán được ánh mắt hắn lợi hại như vậy, tưởng rằng ngọn đèn mờ mờ, hắn nhất định không chú ý đến. Lạnh lùng nói: “Tôi khóc hay không là việc của tôi, liên quan gì tới anh? Đừng có xen vào việc của người khác!” Thái độ ác liệt, ngữ khí không tốt.

Chu Dạ là nghé con mới sinh không sợ hổ, không biết có quyền thế có tiền có thể trêu đùa tới mức nào, nghĩ rằng, mình chả cần gì ở người ta, sợ cái gì. Trong lòng có chút bốc đồng, bản chất chưa bao giờ thay đổi, chỉ vì cuộc sống áp lực tạm thời kiềm chế mà sống.

Vệ Khanh trải qua quá nhiều sóng gió, không so đo với cô trong lúc nóng giận, chỉ cảm thấy buồn cười lại thấy thú vị, thực ít có người dám nói giọng đó với hắn, nên càng thêm chú ý tới cô.

Chu Dạ thấy hắn ngồi cười cười, lửa giận lại bốc lên, căm phẫn nói: “Anh rảnh rỗi quá lôi tôi ra làm trò đùa phải không?” Nói xong như muốn xuống xe.

Vệ Khanh lấy ra hộp cầu lông bên cạnh, lười biếng nói: “Không cần cái này sao?” Trải qua một phen thương tâm thất ý, cô đã sớm quên mất. Nhờ hắn nhắc nhở, lúc này mới nhớ tới đến, thản nhiên “À” một tiếng, đưa tay nhận lấy.

Vệ Khanh là tiểu nhân trong các loại tiểu nhân, sao có thể không nhân cơ hội này mà cò kè mặc cả. Đương nhiên không đưa, nói: “Cô cứ như vậy mà cầm đi hay sao? Ngay cả câu cám ơn cũng không có?” Chu Dạ nhẫn nại nói cám ơn.

Vệ Khanh vẫn là không buông tay, thứ hắn muốn đương nhiên không chỉ một câu cám ơn đơn giản như vậy. Chu Dạ lập tức hiểu được, biết hắn ở đùa giỡn chính mình, được một tấc lại muốn tiến một thước, lạnh lùng trừng mắt hắn, một lúc lâu sau buông một câu: “Tùy anh.” Cũng không cần, mở cửa xe bước ra. Tốt nhất nên quên đi, người đã mất rồi, còn giữ lại vật này làm gì!

Không nghĩ tới trong nháy mắt, cảnh còn người mất, cô chỉ cảm thấy mọi chuyện đều diễn ra quá nhanh, không khỏi cầm được nước mắt.

Hành động bất ngờ này khiến Vệ Khanh trở tay không kịp. Hắn chỉ muốn làm khó cô một chút, thứ này hẳn là thập phần quý trọng, vừa vặn có cơ hội đưa ra yêu cầu, từng bước một đạt tới mục đích. Không nghĩ tới cô là người vô cùng quyết đoán, nói không cần liền thực sự không cần! Giải vây

Edit: Ishtar

Vệ Khanh sao có thể để cho cô một lần nữa không coi hắn ra gì mà công khai bỏ đi, liền nhanh chân đuổi theo. Chu Dạ nghe được bước chân phía sau, nhìn lại, liên tục lùi về phía sau, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, trên mặt nước mắt vẫn chưa khô. Tháng 8 âm lịch, trời có chút lạnh, trăng tròn, len lỏi chút ánh trăng chiếu trên mặt cô, nước mắt như hạt mưa sa, càng khiến lòng người thương cảm.

Cơn giận của Vệ Khanh nhất thời biến mất như chưa từng tồn tại, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Cãi nhau với bạn trai rồi chia tay sao?” Động tới nỗi đau của Chu Dạ.

Chu Dạ sợ hắn mưu đồ gây rối, vừa hận hắn chạm vào nỗi đau của mình, nổi giận đùng đùng nói: “Kiền khanh hà sự!” Sợ hắn lại đuổi theo, khiến mọi người chú ý, nhanh như chớp chạy đi.

Vệ Khanh đứng yên một chỗ, kìm lòng không được mà cười ra tiếng. Chu Dạ lúc chửi bậy cũng lôi điển cố ra mà nói. Thời Ngũ Đại[3">, một bài từ của Phùng Duyên Kỷ khá nổi tiếng, trong đó có câu ” Phong sạ khởi, xuy trứu nhất trì xuân thủy[4"> “, Nam Đường trung chủ Lý Cảnh có một lần nói đùa : ” Xuy trứu nhất trì xuân thủy, kiền khanh hà sự[5">!” Chu Dạ sáng tạo nhanh nhẹn, dùng lời này châm chọc Vệ Khanh, mà vừa đúng trong tên tự của Vệ Khanh lại có một chữ “Khanh”, không thể khéo léo hơn. Bởi vì hắn hiểu được ngụ ý trong đó, cho nên nhịn không được cười cười.

Chu Dạ trở về ký túc xá, không có ai trong phòng. Mọi người đều đi ra ngoài mừng ngày lễ, có một đôi tình nhân còn ồn ào muốn đi Thiên An Môn xem kéo cờ. Giờ này còn đi xem kéo cờ, chẳng khác nào đi chịu tội, muốn đòi nửa cái mạng con nhà người ta đây mà. Người người tấp nập, dường như đi không chạm đất, lơ lửng giữa không trung.

Ký túc xá lập tức an tĩnh trở lại, có chút không quen. Chu Dạ ủ rũ nằm trên giường, trong miệng lẩm nẩm ” Tầm tầm mịch mịch, lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. Sạ noãn hoàn hàn thì hậu, tối nan tương tức…..[6">” Thực cảm thấy có điểm thê lương. Vì thế bật máy tính lên xem “Võ lâm ngoại truyện”, phần đông diễn viên biểu diễn kỹ càng, chuyện xưa hài hước, làm người ta phải ôm bụng cười to, ưu phiền tạm vơi đi, tâm tình tốt hơn rất nhiều.

Vì thế trong buổi tối ngày quốc khánh, Thiên An

Ngày cuối nghỉ lễ Quốc khánh, cô từ thư viện trở về gặp Lâm Phỉ đang xách một đống hành lý trong tay. Vội hỏi: “Ngươi về nhà sao? Có mang đồ ăn lên không thế?” Đa phần sinh viên nơi đây đều xa nhà, phần lớn đều tận dụng dịp nghỉ quốc khánh về nhà một chuyến..

Lâm Phỉ không chút khách khí đưa túi xách trên tay cho cô cầm, lau mồ hôi trên trán nói nói: “Không phải, mới từ Thượng Hải bay trở về, nóng muốn chết!”

Chu Dạ nhìn túi xách của bạn, cùng với valy là nguyên một bộ, sợ hãi kêu lên: “LV! Lâm Phỉ, ngươi rất xa xỉ ! Nữ phá gia!”

Lâm Phỉ lộ ra biểu tình đắc ý, nói: “Được rồi, lần sau cho ngươi mượn dùng là được!” Chu Dạ vội vàng gật đầu, nàng còn chưa bao giờ được chạm vào một cái túi LV! Lại tiến lên hỏi: “Hành lý của ngươi ít thế thôi sao?”

Lâm Phỉ thản nhiên nói: “Không, có người mang bớt lên rồi .” Chu Dạ lập tức không lên tiếng, thức thời không tiếp tục truy vấn. Người có thể mua túi LV, không cần nói cũng biết. Lập tức chuyển đề tài: “Sao tự nhiên ngươi lại đi Thượng Hải? Du lịch?” Lâm Phỉ lắc đầu: “Làm sao mà được thảnh thơi như vậy. Có một công ty ở Thượng Hải tổ chức một buổi biểu diễn trang phục, trường mình có nhiều sinh viên khoa nghệ thuật đi cùng.”

Chu Dạ trong lòng nói thầm, người tặng cô ấy túi LV không phải là tới Thượng Hải mới quen biết đấy chứ . Cười: “Như vậy nhất định được thưởng rất nhiều tiền!” Lâm Phỉ lắc đầu: “Mua một bộ quần áo cũng không đủ. Trường học cùng người ta hợp tác, chúng ta đi cùng, hỗ trợ ý tứ, làm gì có được tiền đâu! Còn mệt muốn chết.”

Chu Dạ liền nói: “Coi như là lữ hành , vậy ngươi mau nhanh trở về nghỉ ngơi đi.” Đưa Lâm Phỉ đến dưới lầu một tòa kí túc khác, bị ngoắc lại: “Ngươi cùng lên phòng ta đi, ta chọn cho ngươi

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT