watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12065 Lượt

đường ngoái lại nhìn.

Chu Da mặt đỏ lên, thấp giọng quát: “Mau buông tay, rốt cuốc anh muốn làm gì?”

Vệ Khanh nhíu mày, “Lên xe.” Chu Dạ thầm nghĩ tốt nhất chạy nhanh khỏi tầm mắt mọi người, chẳng may để người quen nhìn thấy, sau này cô khó lòng mà sống yên ổn. Sửng sốt một chút, không thể không lên xe.

Cứng ngắc ngồi ghế bên cạnh người lái, không thèm chú ý tới người bên cạnh. Vệ Khanh hỏi: “Cô đang cầm trong tay cái gì vậy? Cẩn thận chọc vào người, để ở ghế sau cũng được.” Rồi đem bức tự mà cô tỉ mỉ vẽ đặt ở ghế sau. Cô nhìn khung cảnh bên đường, vô cùng buồn bực, cắn môi không nói. Lấy điện thoại cầm tay ra vừa thấy, sắp tới 6h, vội nói: ” Đưa tôi tới Thanh Hoa, cám ơn.”

Đến khi phát hiện Vệ Khanh căn bản không có ý định đi Thanh Hoa, cơn giận từ lúc nãy lại nổi lên, cô lạnh lùng hỏi: “Vệ tiên sinh, anh có ý gì vậy? Không thấy đang làm khó người khác sao?”

Vệ Khanh nhìn thẳng phía trước, bất động như núi, nói: “Cô đi Thanh Hoa làm gì chứ? Chẳng lẽ có việc gì gấp liên quan tới mạng người hay sao?” Chu Dạ cười lạnh: “Không khiến anh xen vào.”

Vệ khanh đánh giá cô, ngả ngớn nói: “Có hẹn sao? Về sau còn nhiều cơ hội.” Đem xe dừng lại trước một nhà hàng cơm Tây cao cấp. Việc đã đến nước này, nói cho cùng, đại bộ phận nữ sinh đành phải cố mà làm, cùng hắn ăn bữa tối, tiến thêm một bước làm sâu sắc cảm tình. Chiêu này đều dùng để đối phó với những nữ sinh không có tính quyết đoán, trăm trận không sai.

Nhưng Chu Dạ lạnh lùng mở cửa xe bước xuống, không nói hai lời, chạy ra bên ngoài đường lớn. Không đợi cho Vệ Khanh có thời gian phản ứng, đã vẫy taxi, nghênh ngang mà đi.

Vệ Khanh lần này xem như mặt mày xám tro.

Chu Thị vẫn còn chưa hết giận, tên Vệ Khanh này thực sự là bá đạo, về sau tốt nhất không nên chọc giận hắn. Vừa xuống taxi, liền thấy Lý Minh Thành cùng một bạn học đứng ở cửa chính Thanh Hoa chờ cô.

Có nam sinh nhận ra nàng, “Oa”huýt sáo một tiếng, nụ cười xấu xa nói: “Lý Minh Thành, “em gái” của ngươi thật sự là càng ngày càng xinh đẹp. Giới thiệu cho ta được chứ? Ngươi biết đến nay ta vẫn là người cô đơn mà!”

Không đợi Chu Dạ phản đối, Lý Minh Thành đã cắt ngang lời hắn: “Nói hươu nói vượn cái đầu ngươi! Cẩn thận ta đánh gãy chân chó của ngươi!” Mọi người nói nói cười cười đi vào trong nhà hàng.

Chu Dạ để ý có hai cô gái khác, một người diện mạo thường thường, một người khác thượng tính thanh tú, cũng đeo kính mắt, tóc dài buộc gọn, khí chất trầm ổn, nhã nhặn ít nói. Cô gái ấy thấy Chu Dạ nhìn cô đánh giá, rồi lại cười với cô, lộ ra răng khểnh, thái độ ôn hòa.

Lý Minh Thành cố ý giới thiệu: “Thi Thi, đây là Trương Nhiễm Du, học cùng khoa ta.” Chu Dạ vừa nghe đã vô cùng kính nể, một cô gái dám đến Thanh Hoa học vật lý, ngoài việc vô cùng chăm chỉ, nhất định còn thông minh hơn người. Chu Dạ lập tức ôm tay: “Bội phục bội phục!”

Trương Nhiễm Du cười: “Nghe Lý Minh Thành nói bạn học mỹ thuật tạo hình, đấy mới là bội phục chứ.” Không kiêu không nóng nảy, rất khí phách. Không giống với mấy người ở Thanh hoa, đối với sinh viên trường khác, ánh mắt đều cao hơn đỉnh đầu. Cảm giác Chu Dạ đối với người này không tệ.

Lý Minh Thành lại nói với mọi người: “Những người khác không cần giới thiệu , đều là một đám sói khoa ta.” Lời còn chưa nói xong, mọi người xông vào tấn công, nhất thời cười đùa không ngừng, không khí sinh động.

Hai cô gái đều chuẩn bị quà sinh nhật, Chu Dạ lúc này mới nhớ ra, bức tự đã để quên trên xe của Vệ Khanh. Vừa rồi nổi giận, lúc xuống xe quên khuấy mất. Đành phải cợt nhả nói: “Lý Minh Thành, ta vốn đã chuẩn bị quà cho ngươi, nhưng đến vội vàng, quên mang theo, lần sau gặp lại sẽ đưa cho ngươi.” Lý Minh Thành đang vui cũng không để ý tới.

Cô bớt chút thời gian chạy vào toilet, gọi điện thoại cho Vệ Khanh, giọng nói không thể khách khí hơn: “ Alo, tôi để quên đồ trên xe anh.”. Vệ Khanh lười biếng “ừ” một tiếng, lúc này mới chú ý ghế sau có một hộp cầu lông.

Chu Dạ cắn môi dưới, ấp úng yêu cầu: “Nếu anh còn ở gần đấy, có thể mang tới cho tôi được không?” Cô vẫn hy vọng có thể ở hôm nay đem quà tặng cho Lý Minh Thành, dù sao cũng đã tốn rất nhiều tâm huyết. Cho nên mới dũng cảm gọi điện cho Vệ Khanh.

Vệ Khanh cũng không phải là quân tử, lập tức trả lời: “Nếu muốn thì chính mình tới đây lấy đi.” Làm Chu Dạ nổi giận thiếu chút nữa rơi điện thoại, loại người gì thế không biết! Không phải vừa rồi mới đắc tội hắn sao! Thân là đại tổng tài, lại còn bắt nạt một sinh viên non nớt như cô!

Hít một hơi thật sau quay trở lại bên trong, đến gần hỏi Trương Nhiễm Du là người ở đâu, Trương Nhiễm Du nói xong. Chu Dạ sợ hãi kêu lên: “Em nhớ ra rồi! Trương Nhiễm Du, chị không phải chính là người giỏi nhất ở trường cấp ba Thượng Lâm hay sao? Là học tỷ của em rồi! Thần tượng cấp 3 của em chỉ có mình Trương Nhiễm Du. Ai nha, không nghĩ tới hôm nay có thể chính mắt nhìn thấy chị!” Vô cùng hưng phấn.

Bên cạnh có người xen vào: “Trương Nhiễm Du tới Thanh Hoa cũng vô cùng giỏi, qua mặt không ít nam sinh chúng tôi, thật sự quá kiêu ngạo!” Có thể thấy được danh tiếng của Trương Nhiễm Du rất lớn. Chu Dạ nghe càng thêm bội phục. Trương Nhiễm Du chỉ thản nhiên mỉm cười, đối với những lời ca ngợi của mọi người đều thờ ơ, coi như không nghe thấy.

Trương Nhiễm Du từ nhỏ đã nổi danh, cô chính là con gái của hiệu trưởng trường chuyên cấp 3 Thượng Lâm, anh trai cô là sinh viên giỏi của trường đại học Yale, nay đang ở nước ngoài làm công tác nghiên cứu. Từ lúc cô bắt đầu đi học tới nay, bằng khen, cup trao giải thưởng bày chật phòng. Năm lớp 12 vì ngại thi chuyên môn chưa tốt, vẫn cứ

tham gia thi tốt nghiệp, liền đạt thủ khoa. Bây giờ là sinh viên Thanh Hoa, so với đám người Lý Minh thành còn cao hơn một bậc

Vốn cô hơn Chu Dạ 2 tuổi, nhưng Chu Dạ học trung học được hai năm thì được tuyển thẳng lên đại học Bắc Kinh.

Nếu cùng là bạn đồng học, không khí càng thêm nhiệt liệt sinh động. Trong bữa tiệc, Chu Dạ nhận thấy Lý Minh Thành hết sức chú ý tới Trương Nhiễm Du, thấy ly của cô không có gì, lập tức rót nước ngọt. Còn đem không ít đồ ăn đặt trước mặt cô, giúp cô gắp rau, còn hỏi cô có lạnh không, có muốn đổi chỗ hay không vì điều hòa đối diện với Trương Nhiễm Du. Thái đội vô cùng ân cần, quan tâm đầy đủ, mọi người cũng không có biểu hiện khác thường. Trong lòng “lộp bộp” một chút, không khỏi đau lòng.

Nhìn bọn họ, nháy mắt mất đi khẩu vị. Lúc uống rượu chúc mừng, còn có người cố tình ồn ào: “Lý Minh Thành, còn không mau kính Trương Nhiễm Du một

ly!” Trương Nhiễm Du bị mọi người trêu chọc không tiện từ chối, đành đứng lên cùng Lý Minh Thành uống một ly. Có người uống nhiều, nói cười vô kỵ: “Hai người các ngươi khi nào uống chén rượu giao bôi thì tốt rồi! Đỡ cho Lý công tử của chúng ta suốt ngày tiều tụy!” Mọi người càng thêm dũng cảm, nhất thời ồn ào: “Trương Nhiễm Du, Lý Minh Thành đã bị bạn tra tấn không còn hình người, bạn còn muốn tra tấn hắn tới lúc nào, đáp ứng người ta đi!”

Lý Minh Thành khẩn trương nhìn vào mắt Trương Nhiễm Du, thấy cô không có phản ứng gì, lập tức mắng: “Các ngươi lại nói nhăng cuội gì đó! Dùng bữa, dùng bữa!” Thái độ của Lý Minh Thành đã sớm rõ ràng, mấu chốt là ở Trương Nhiễm Du, không biết trong lòng cô nghĩ như thế nào . Lý Minh Thành sợ mọi người nói quá sẽ chọc tức cô. May mắn là cô không có giận.

Chu Dạ nghe đến đó, sắc mặt trắng bệch, trong lòng đau xót, gần như muốn khóc. Mọi người đang mải nói cười vui vẻ, không ai nhận thấy.

Giờ đây, cô không rõ mình đối với Trương Nhiễm Du có cảm giác gì, vừa rồi còn vui mừng liên tục, bội phục không thôi, nhưng trong chớp mắt đã đột ngột thay đổi..

Bốn năm qua Lý Minh Thành chưa từng thân thiết với bạn gái nào, lần này khẳng định là sự thật. Huống chi đối tượng vẫn là Trương Nhiễm Du, một người vĩ đại như thế. Nhìn vẻ mặt của Trương Nhiễm Du đối với Lý Minh Thành không hề giống dáng vẻ thờ ơ, lạnh nhạt. Cô càng thêm đau xót, cảm giác tay không cầm nổi chiếc đũa.

Ăn cơm nhạt như nước ốc, còn phải kiên cường chịu đựng, bề ngoài dường như không có việc gì. Cơm còn chưa ăn xong, mọi người liền đề nghị đi KTV suốt đêm. Lý Minh Thành nghiêng người hỏi Trương Nhiễm Du có đồng ý đi hay không. Chu Dạ đến lúc này, không thể chịu được nữa. Chống tay xuống bàn đứng dậy, dùng hết sức mới có thể giữ được thanh âm vững vàng: “ Thời gian không còn sớm nữa, ta phải trở về trường, bây giờ về trước.”

Con gái về muộn là không tốt, mọi người cũng không giữ cô lại. Lý Minh Thành ý muốn đưa cô về, cô từ chối: “ Không cần, sinh nhật ngươi, sao ngươi có thể đi. Ta tự mình về là được rồi.” Cứ từ chối mãi, Lý Minh Thành cũng không rõ vì sao hôm nay cô lại khó tính như vậy, còn nghĩ là cô đang mệt mỏi chuyện gì, cứ như cũ mà nói: “ Không sao cả, toàn là bạn học, ta đưa ngươi ra bắt xe.”

Sợ cô ra ngoài xảy ra chuyện gì, cố ý gọi điện thoại kêu lái xe taxi quen biết tới. Thấy cô tinh thần không tốt, còn dặn dò, dặn cô về tới trường nhớ gọi điện cho hắn. Cô cúi đầu không nói lời nào.

Lái xe quen biết Lý Minh Thành, hay nói giỡn: “Đây là bạn gái cậu sao, thật là xinh đẹp.” Lý Minh Thành cười

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT