|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
một món quà. Ở trong valy đó, nhìn xem có thích hay không!” Chu Dạ vừa nghe có quà, mặt mày hớn hở, cùng bạn cùng tiến lên lầu.
Sinh viên khoa nghệ thuật cùng với lưu học sinh, nghiên cứu sinh ở cùng một tòa nhà, cho phép ra vào thoải mái. Mỗi phòng có hai người, đều có máy sưởi, còn có phòng vệ sinh riêng, điều kiện so với dãy nhà cô ở tốt hơn rất nhiều rất nhiều, giá tự nhiên cũng đắt hơn rất nhiều rất nhiều.
Lâm Phỉ lật tới lật lui nửa ngày, tìm ra một cái hộp nhỏ màu xanh lam nhạt, mặt trên còn buộc lại một sợi ruy băng mỏng, thực tinh xảo. Nói: “Đây, cho ngươi đấy, xem có thích hay không.” Chu Dạ mở ra vừa thấy, là một đôi vòng tai rất lớn, lòe lòe tỏa sáng, khéo léo tinh tế, xem tính chất hẳn là bạch kim mạ bạc , nói: “Đắt lắm phải không?” Dù thế nào cũng phải vài trăm.
Lâm Phỉ tựa vào đầu giường, lười biếng nói: “Rất đẹp. Ta vừa thấy cái này, liền cảm thấy ngươi đeo rất đẹp. Sau đó một người bạn mua cho, quyết định đưa cho ngươi. Ta đeo không đẹp.” Chu Dạ biết, cô ấy là muốn mượn hoa hiến phật , chỉ cần có tình cảm là được, cần gì biết ai là người mua. Hứng trí đeo thử.
Lâm Phỉ ngồi bên cạnh ngắm, cười: “Vẫn là ta thật tinh mắt, rất hợp với làn da ngươi, không tin chính ngươi nhìn xem.” Chu Dạ rất vui vẻ, nói muốn mời cô ăn cơm. Lâm Phỉ nằm xuống giường, hữu khí vô lực nói: “Lần sau đi, giờ ta chỉ muốn ngủ. Rất mệt mỏi.” Chu Dạ giúp nàng đóng cửa đi ra ngoài.
Chu Dạ cùng Lâm Phỉ, Tất Thu Tĩnh bất luận là tác phong, thói quen, cách sống đều hoàn toàn khách nhau, tính cách, nhân sinh quan cũng một trời một vực, nhưng vẫn có thể ở chung một chỗ với nhau, nguyên nhân ở chỗ cô là một người đơn giản, rất nhiều chuyện cũng không xem như nghiêm trọng. Nhưng dù đơn giản tới đâu cũng phải có ranh giới của nó, tuyệt đối không vượt qua. Bất kể là đối nhân, đối sự, thái độ với tiền tài vật chất đều như thế, không phải không theo đuổi, mà vì cô là người biết chừng mực.
Đó gọi là tự biết giả minh, biết nhân giả trí. Cô dù cho không làm được, nhưng luôn luôn cảnh giác chính mình.
Ngay cả biết khi biết Vệ Khanh có ý không tốt với mình, cuối tuần cô vẫn tới “Vương triều” làm. Cô không nợ tiền hắn, sợ cái gì, thản nhiên không ngại.
Khách tới đặc biệt nhiều, không rảnh để thở. Có người khách uống say, lại thấy cô khí chất độc đáo, tuổi trẻ xinh đẹp, liền nổi sắc tâm, ôm chặt thắt lưng cô, khiến cô không thể động đậy. Chu Dạ rất muốn đập cái khay vào đầu hắn, đổ hai chén rượu lên đầu hắn, dám lộ ra bản mặt cầm thú tới đây! Thật không phải là người.
Ở mặt ngoài khách khách khí khí có lệ, bất động thanh sắc tưởng rời đi, không nghĩ tới có người khách khác cản đường đi của cô. Những người này đã say rượu, không còn phân biệt được gì, xem ra có vẻ phiền toái. Vì thế nháy mắt với nữ phục vụ bên cạnh kêu Thịnh tổng ra giải quyết vị khách này.
Một người xiêu vẹo đứng lên, cầm chén rượu cứng rắn muốn ép cô uống. Chu Dạ nghĩ rằng, mình cũng không phải là gái tiếp khách, vì sao phải uống, vì thế chối từ, ngữ khí cũng có chút không tốt . Người nọ thấy cô thế nào cũng không chịu uống, nổi giận, đem rượu hắt vào mặt cô. Cô nhanh chóng tránh né, nhưng vẫn không tránh bị mấy giọt rượu rớt vào người.
Lửa giận tăng vọt, “bốp” một tiếng, hung hăng tát cho người kia một cái, lớn tiếng quát: “Mọi người đến đây để thư giãn, anh muốn gì hả?” giọng nói lớn khiến mọi người chú ý.
Người nọ bị cô gái cho một bạt tai, vô cùng mất mặt, không khỏi thẹn quá thành giận, liền muốn động thủ. Chu Dạ biết thời thế, quay đầu bỏ chạy. Cô cũng không phải đứa ngốc, ngồi chờ bị đánh. Không may chạy được vài bước, liền đâm sầm vào lồng ngực một người.
Vệ Khanh cười cười: “Vừa đến đã được chứng kiến một màn hay.” Đem cô đẩy ra phía sau lưng, liếc mắt một cái, đám người đi cùng Vệ Khanh cũng không phỉa thiện nam tín nữ, đồng loạt xông lên.
Gã khách vừa rồi nhìn thấy đám người của Vệ Khanh người đông thế mạnh, lai lịch không nhỏ, rượu tỉnh một nửa, chần chờ không dám tiến lên. Vệ Khanh là ai chứ, không có việc gì làm, còn phải đi gây chuyện cho đỡ nhàm chán, huống chi đã để ý, lại không buông tha cho người nào đó, sao lại dễ dàng buông tha cho cái gã say rượu này được. Liền vung tay lên, mắt thấy đôi bên chuẩn bị xông vào đánh nhau.
Thịnh tổng bên cạnh mồ hôi lạnh rơi đầy trán đứng ra điều đình, “Vệ thiếu, coi như nể mặt tôi, bỏ qua đi.” Một khi cảnh sát tới, Vệ Khanh không sợ, nhưng hắn thì không chịu nổi.
Vệ Khanh quay đầu, thấy Chu Dạ sắc mặt trắng bệch, đứng yên lặng trong góc, thật đáng thương, cái người vừa nãy lớn tiếng đánh người đã biến đi đâu mất. Nghĩ rằng như vậy là đủ rồi, chẳng may đánh nhau thật, cô sẽ càng sợ hãi hơn, vì thế vẫy tay: “Đừng để tao nhìn thấy bọn mày một lần nữa.” Những người đó như được lệnh đại xá, tránh không kịp, chen chúc mà ra. Chỉ một loáng đã đi sạch.
Vệ Khanh rót rượu đưa cho cô, trấn an nói: “Đừng sợ, uống chén rượu vào, sẽ bình tĩnh hơn.” Rất cẩn thận quan tâm cô. Có cảm giác như bạch mã hoàng tử, anh hùng cứu mỹ nhân, Chu Thị giờ phút này, không phải không cảm kích . Cô đánh người xong mới biết sợ, nếu không phải có Vệ Khanh ra tay, chuyện này không biết còn dẫn tới đâu, hậu quả thật khó lường. Vì thế nâng chén, tự đáy lòng nói: “Thật sự là cám ơn anh.”
Vệ Khanh lấy khăn ra, “Ừ, lau đi, ướt hết rồi.” Những giọt rượu theo cằm chảy xuống cổ áo, trước ngực như ẩn như hiện, phong cảnh kiều diễm, khiến người ta mơ màng. Chu Dạ vẫn đắm chìm trong suy nghĩ về vụ việc vừa rồi, trái tim băng giá, không buồn xem xét. Vệ Khanh vốn không phải người tốt, thấy tình cảnh như vậy, không khỏi miệng khô lưỡi nóng. Vội vàng uống một ngụm rượu, đem xúc động áp chế đi. Hắn dù là tiểu nhân, cũng không lợi dụng lúc người khác khó khăn mà uy hiếp.
Hắn đứng lên, đề nghị: “Tôi nghĩ em quá sợ hãi rồi, vẫn là trở về nghỉ ngơi đi.” Thịnh tổng cũng biết chuyện cô bị hắt rượu, rất rộng rãi cho cô trở về nghỉ ngơi, tiền lương vẫn tính như cũ. Xem như trong họa có phúc.
Chu Dạ quay về phòng nghỉ tháo trang sức thay quần áo, mặc áo pull, quần jean, đeo balo trên vai, lập tức trở về hơi thở thanh thuần, thoạt nhìn giống như học sinh trung học. Mới từ cửa sau đi ra, đã thấy Vệ Khanh chờ ở cửa, kéo tay nàng: “Muộn quá rồi, em là con gái, đi đường một mình không an toàn. Tôi đưa em về, đi thôi.” Trải qua một buổi tối như hôm nay, cô không còn sức mà cự tuyệt.
Ở trên xe, Chu Dạ nhớ ra là phải trả lại cho hắn cái vòng cổ, nhưng nàng lại để ở ngăn kéo trong phòng, sợ mất còn cố ý mua một cái khóa. Ngẫm nghĩ, phải tìm cơ hội trả lại cho hắn mới được. Vô duyên vô cớ lấy đồ của hắn, cho dù hắn không để ý, đối với hắn không đáng giá, nhưng với cô, quan trọng hơn, chính là cảm giác bất an.
Chu Dạ bảo hắn dừng xe ở xa trường, cô rất sợ bị người quen nhìn thấy, rước lấy những lời lẽ phiền toái. Trường nàng lắm kẻ buôn chuyện, tốt nhất chính mình bảo vệ mình cho tốt. Vệ Khanh hiểu được tâm tư của cô, không nói gì, lẳng lặng dừng xe.
Chu Dạ lại nói lời cảm tạ, muốn rời đi. Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, đợi chút.” Hắn không có gọi cô là Tây Tây, mà là gọi cô là Chu Dạ, thái độ đã khác trước.
Từ phía sau xe lấy ra một đồ vật đưa cho cô. Chu Dạ không nhận, hỏi: “Là cái gì vậy?” Vệ Khanh cười: “Yên tâm, vốn là đồ của em.” Xem ra là một bức họa được cuộn tròn lại.
Chu Dạ nhíu mày, tháo sợi ruy băng đỏ, chậm rãi mở ra, dĩ nhiên là chính là bực tự “Hậu Xích Bích phú” chính cô tự viết, cô vốn nghĩ là không cần, không ngờ Vệ Khanh đem về trang hoàng lại. Liếc mắt một cái xuống dưới, phát hiện dòng chữ cuối cùng “chúc mừng sinh nhật Lý Minh Thành” đã không còn, chỉ lưu lại “Thi Thi – Bắc Kinh” . Không biết là dùng cách gì xóa đi. Đèn trong xe mờ mờ nên cũng không nhìn thấy rõ ràng lắm.
Cô có chút hốt hoảng, nghĩ đến Lý Minh Thành, trong lúc nhất thời cũng không biết cảm giác ra sao. Vệ Khanh muốn làm người tốt, thật sự là làm người ta khó có thể cự tuyệt. Hắn quan sát nét mặt người ta mà nói, thế nên mới nói trúng tim đen, tiếu ngạo tình trường.
Vệ Khanh cười: “Cái này không phải em viết rất lâu sao? Chỉ cần chỉnh một vài chỗ, hi vọng không làm hỏng mất trọng điểm. Ném đi thì thật đáng tiếc, bằng không đem về cất đi làm kỉ niệm.”
Chu Dạ cuộn bức tranh lại, nói: “Vệ tiên sinh, thật sự là cám ơn anh.”
Vệ Khanh nhíu mày, “Ủa, em cảm ơn tôi vì chuyện gì vậy?” Liếc mắt nàng một cái, lại có ý tán tỉnh.
Chu Dạ nghiêm nghị nói: “Cám ơn anh hôm nay giải vây giúp tôi, còn có đưa tôi trở về, đương nhiên ——” chỉ chỉ bức họa trên tay, “Còn có cái này!” Hắn nếu lấy lễ đối đãi, cô tự nhiên cũng dùng lễ đáp lại. Hắn nếu đã có ý không tốt, đương nhiên cô cũng không khách khí, nàng tự nhiên lấy lễ hồi chi. Có một câu hát như thế nào nhỉ, …à, bạn bè tới thì có rượu ngon, chó sói tới ắt có súng săn.
Tuy Chu Dạ học vẽ, có khí chất nghệ thuật, nhưng vẫn là người có lý trí, không phải là tư tưởng phóng khoáng quá mức của dân làm nghệ thuật, mọi chuyện luôn rõ ràng, không dễ bị xúc động làm ảnh hưởng. Về tính cách này, chịu ảnh hưởng quá sâu của Lý Minh Thành.
Vệ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




